GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 73: Nước mắt lăn dài

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tôi ngơ ngác nhìnMạc Lâm, không hiểu lời hắn nói ý gì, nhảy lại gần, kéo mạnhtay áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn, thỉnh cầu hắn cứu chữa cho Bích Thanh Thần Quân.

 

Mạc Lâm lảo đảo bị đẩy mạnh, hắn lau nước mắt, sau đó nói với tôi:

 

“Miêu Miêu, vết thương của rất nặng, để tôi rút lại khớp chân bị sai củarồi tiến hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều trị.”

 

“Miêu Miêu không sao cả, không đau nào hết.” Tôi vội vàng xua tay, từ chối ý tốt của hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ vào Bích Thanh Thần Quân, nói, “Cứu phụ trước,vết thương của chàng nặng hơn tôi.”

 

Mạc Lâm đưa tay ra, ấn mạnh vai tôi, sắc mặt nặng nề:

 

“Sư phụ không cứu được nữa rồi.”

 

“Sao lại không được?” Tôi vẫn không hiểu, chỉ cảm thấy bầu không khí xungquanh trở nên cùng quỷ dị, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dường như tràn ngập sự đau thương.

 

Mạc Lâm hít sâu một hơi, sau đó bất nhẫn quay đầu đi, không dám nhìn tôi, miệng khẽ nói:

 

“Anh ấy chết rồi.”

 

Chết rồi? Cái chết rồi? Tôi thẫn thờ khi nghe thấy từ này, nhưng nhất thời không thể nào tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hóa nổi.

 

Chẳng nhẽ Bích Thanh Thần Quân chết rồi? phụ chết rồi? Sao thể như thế? phụ của tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiên hạ đệ nhấtmà! Làm sao chàng có thể chếtđược! Chắc chắn Mạc Lâm lại nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dối! Đồ lừa đảo, đồ thích nói dối.

 

Thếtôi giận dữ đẩy mạnh hắn, hét lớn:

 

“Đồ khốn kiếp, ngươi đừng nguyền rủa phụ ta chết, nếu không Miêu Miêu sẽ đánh ngươi đấy!”dღđ。l。qღđ

 

“Xin lỗi...” Mạc Lâm ngã ngửa ra đất, giọng nói của hắn bắt đầu trở nên nghẹn ngào, cứ như thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị hóc xương cá.

 

Xung quanh chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, tôi ngẩng đầu lên, tất cả mọingười đều lại gần, ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ nhìn tôi chất chứa nỗi đau sự thươngcảm.

 

Miêu Miêu có cần người khác thương hại?

 

Không khí ấy khiến tôi sợ hãi, thế là tôi lại gần đỡ Mạc Lâm dậy, rồi phủi bụi trên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn, khẩn cầu:

 

“Mạc Lâm Tiên Nhân, Mạc Lâm thần y, Mạc Lâm ca ca, Miêu Miêu sai rồi, huynh đừng giận nữa, hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứuphụ ta đi.”

 

“Xin lỗi...” Mạc Lâm vẫn lắc đầu.

 

“Được rồi, được rồi, Miêu Miêu cho huynh sờ, sờ bao lâu cũng được!” Tôi vội vàng thề thốt, kéo tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo hắn không chịu buông.

 

“Miêu Miêu nương, đừng khiến Mạc Lâm Tiên Nhân khó xử...” Tiếu Thiênđứng cạnh đột nhiên lên tiếng. “Sư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ đã chết rồi, xin bớt đaubuồn.”dღđ。l。qღđ

 

“Thế nào bớt đau buồn? phụ ta chưa chết!Chàng chưa chết!” Tôi phẫn nộ quay đầu lại hét lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với con chó ngốcnghếch kia. “Ngươi đừng nói linh tinh! Coi chừng ta cắn ngươi đó!”

 

Câu nói này vừa thốt ra, mọi người xung quanh lập tức ùa vào khuyên nhủtôi, họ luôn miệng nhấn mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng Bích Thanh Thần Quân đã chết rồi, vàbảo tôi đừng cố chấp nữa, mau quay về thông báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho người của HuyềnThanh Cung tới an tángphụ.

 

Đừng... đừng... vì sao các người cứ dùng ánh mắt đó nhìn tôi?sao lại nói phụ tôi chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi?

 

Tôi sợ hãi lao tới bên cạnh Bích Thanh Thần Quân, dựa vào thân hình lạnhlẽo của chàng, ngẩng đầu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn đám người đang nhìn tôi bằng ánh mắtthương hại, hoặc nhìn tôi bằng ánh mắt giễu cợt.

 

Cái tự tôn của loài mèo, cái gì sự kiêu ngạo của loài mèo, lúc này đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khôngcòn tồn tại trong tôi, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột đỉnh.

 

“Cầu xin các người... ai đó cứu sư phụ tôi đi... cầu xin các người...” Tôi lặp đi lặp lại, khẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầu hết lần này tới lần khác.

 

Nhưng xung quanh vẫn vang lên lời bàn tán xôn xao không một ai chịu giúp tôi...

 

Trời tối dần, thân thể của sư phụ cứng dần, đôi mắt chàng vẫn chưa hề mở ra. Những viên đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụn xung quanh đã bị lực Hoàng Cân dọn đi. Từ phía mặt trời đỏ rực bay tới một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con quạ màu trắng, cả bọn Tiểu Lâm Cẩm Văncũng tái mặt chạy tới, khi họ nhìn thấy bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạng của Bích Thanh ThầnQuân, tất cả đều như Mạc Lâm, chỉ chảy nước mắtkhông nói gì.

 

Cơn gió lướt qua, cành cây lay động, tiếng côn trùng thi thoảng lại kêu lên, sau đó khôi phục lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự im lặng, im lặng chết chóc.

 

“Tiểu Lâm, chẳng phải bình thường ngươi luôn cách sao? Cứu phụ đi, Miêu Miêu sẽ không gây rối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với ngươi nữa, không làm vỡ lọ hoa nữa, xin ngươi đấy... mau nghĩ cách đi...” Tôi ngẩng đầu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầu xin Tiểu Lâm, gươngmặt hắn nhòe đi trước mắt tôi.

 

Tiểu Lâm quay đầu đi không nhìn tôi.

 

“Cẩm Văn, chẳng phải thường ngày ngươi vẫn nói ngươi tài giỏi nhất sao? Xinngươi giúp ta cứu phụ đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau này Miêu Miêu không ăn vụng nữa,hứa không đụng đến hoa của ngươi đâu, ta thề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần này nói được nhất địnhsẽ làm được... tuyệt đối không nói dối đâu!” Tôi quay sang nắm tay CẩmVăn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng nói vô cùng thê lương.dღđ。l。qღđ

 

Cẩm Văn òa khóc thành tiếng, nhào vào lòng Mạc Lâm, không quay đầu lại.

 

Tôi quay đầu nhìn thấy Oa Oa, lại vội vàng hỏi nàng:

 

“Oa Oa, ngươi chưa bao giờ nói dối, thể nói cho ta biết không, phụvẫn còn cứu được đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không? Người chưa chết, chưa chết mà!”

 

Oa Oa cúi đầu chảy nước mắt, đầu ngón chân di di lên bùn.

 

“Ngân Tử... ngươi thương ta nhất... cầu xin ngươi, giúp ta được không? Chỉ lần này thôi... sau này Miêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Miêu sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không gâyphiền phức cho ngươi nữa...” Tôi ngẩng đầu lên nhìn quạ trắng, cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họngđau rát, đau tới mức gần như không nói lên thành lời, chỉ cảm thấy mọithứ trước mắt cứ mờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dần đi, gương mặt của Ngân Tử cũng trở nên nhòenhoẹt, cứ như thểmột tấm rèm bằng nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã che mờ mắt tôi.

 

Hắn rút một chiếc khăn tay trong ngực ra đưa tôi, khẽ khàng nói:

 

“Miêu Miêu, đừng khóc...”

 

Không nhận chiếc khăn, tôi đưa hai tay ra day mắt mình, kinh ngạc nhìn bàntay ướt đẫm, phát hiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số hạt nước từ trong mắt rơi ra, không làmsao ngăn lại được.

 

Đây nước mắt sao? sao tôi lại chảy nước mắt như con người thế này? Chẳng phải mèo không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13nước mắt sao? Hay là...

 

Tôi cúi đầu, mặc cho nước mắt vẫn chảy, chảy xuống đất, trên mặt đất lập tức xuất hiện nhiều lỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ.

 

Thì ra bản thân mình khóc mà không biết, thì ra tôi đã trái tim con người không biết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Cười không nổi, hét không nổi, giọng nói đột nhiên biến mất khỏi cổ họngtôi. Ngẩng đầu lên, nước mắt lăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào khóe môi khô nẻ, chạm phải đầulưỡi, mùi vị này thật chát đắng.

 

Bức tường thủy tinh cuối cùng trong tim xuất hiện kẽ nứt, rồi vỡ dần, vỡ dần, thất tình lục dục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuốicùng cũng trào lên, dường như con mèo nhỏ cuối cùng cũng bị ép phảitrưởng thành.

 

Tôi chưa bao giờ nghĩ cái tình, khi nghĩ tới thì hình như đã quá muộn.

 

Tôi chưa bao giờ hiểu thế nào yêu, khi tôi hiểu thì đã quá trễ.

 

Chỉ biết rằng Bích Thanh Thần Quân không cần tôi nữa, chàng đi trước mộtmình rồi, giống như hôm đó trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giấc mơ, tôi nhìn thấy cánh cửa sắtlạnh lẽo chầm chậm đóng lại trước mắt mình, ngăn cách mọi hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phúc vàấm áp, để lại một mình tôi trong nỗi sợ hãilạnh lẽo bờ.dღđ。l。qღđ

 

sao?

 

Chẳng phải đã nói chúng tôi sẽ sống bên nhau sao?

 

Chẳng phải đã nói kết hôn xong sẽ đi chu du thiên hạ sao?

 

Chẳng phải đã nói sau này sẽ cùng nuôi con sao?

 

Chẳng phải đã nói thế không bao giờ từ bỏ nhau sao?

 

Chẳng phải đã nói là... ta yêu nàng sao?

 

Bầu trời cuối cùng cũng bị một tấm màn đen bao phủ, một vầng trăng tròn bịmột đám mây che lấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gương mặt xinh đẹp. Tôi ngồi trên đất, ôm lấy thânthể Bích Thanh Thần Quân, tiếng khóc như gan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phổi, khóc đến nghẹncả giọng, như thể chỉ hận rằng không thể khóc một lần cho hết những giọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước mắt chưa từng chảy suốt ba trăm năm qua, chỉ hận không thể phát tiết toàn bộ tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trạng của mình.

 

Không biết bao lâu đã trôi qua, Tiểu Lâm do dự đi tới trước mặt tôi, hắn ngồi xuống, nặng nề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói:

 

“Miêu Miêu, đừng khóc nữa, Thần Quân đại nhân đã quy tiên rồi.”

 

Tôi lắc đầu, ôm chặt lấy thân thể của Thần Quân, phảng phất như ôm lấy ngọn cỏ cuối cùng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người sắp chết đuối, chỉ cần bỏ ra sẽ mãi mãi rơivào địa ngục.

 

“Miêu Miêu, ngoan, buông tay ra đi.” Ngân Tử lại gần khuyên nhủ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 73 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc