GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54: Món quà tạ lỗi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tôi không đành lòng tặng món quà Bích Thanh Thần Quân, haycứ tặng cá!

 

Sáng hôm sau khi trời còn chưa tỏ, tôi đã tự mình thức dậy sớm, Cẩm Văn vàOa Oa rất kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngạc khi lần đầu thấy tôi chủ động dậy sớm vậy, vội vàngchuẩn bị một bàn ăn sáng rất thịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 soạn. Tôi không động đến đồ ăn sángrất thịnh soạn.Tôi không động đến đồ ăn sáng, chỉ đi kiếm vài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái hộprồi bỏ toàn bộ đồ ăn vào trong đó, tiếp đó đi tới nhà bếp lấy miếng cátươi thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 to vài con béo mỡ. Sau đó, trước ánh sự ngạc nhiên củamọi người, tôi nhằm hướng hang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đoạn Cốc bước đi.

 

Tay trái xách ba con gà, tay phải cầm bốn hộp đồ ăn, trên lưng còn đeo thêm một cái baoto © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khô, đằng sau đuôi còn quấn thêm một con tươi rất to. Tôi không dám chạy quá nhanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố gắng đi cho vững, chỉ sợ sẽ làm đổ món cháo cábên trong mấy cái hộp. Trong lòng quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thực rất hồi hộp, không hiểu NgânTử hài lòng không khi món quà mình tặng không phải là sư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ.

 

Đến khi ánh mặt trời chiếu xuống làm tan đi những hạt sương còn đọng lạitrên đám cỏ, sau khi rẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngang rẽ dọc không biết bao nhiêu lần, cuối cùng Đoạn Cốc đã hiện ra trước mắt.Không ngờ dưới một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gốc cây to cáchtôi không xa, con chó ngốc nghếch Tiếu Thiên đang ôm lấy hai bả vai,đôi tai không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng run rẩy, dường như đang ngây người ra ngắm nắngchiều, nhưng thực khóe mắt lại không ngừn lia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về phía chỗ tôi.

 

“Phảichừng phải chừng! Mình không nhìn thấy hết! Con khuyển ngungốc đó không đó, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó!” Tôi cố gắng để ánh mắt mình nhìnđi chỗ khác, sau đó vờ như không biết© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự hiện diện của hắn ta đó,hi vọng rằng hắn ta chỉ bất chợt đi qua đây, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới tìm tôiđể gây chuyện.

 

“Miêu… Miêu Miêu nương, thật may mắn, cô… Saocô lại đi qua chỗ này.” Không ngờ dự đoán của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại không hợp ý trời, hắn tiến lạ gần chỗ tôi, rồi chào hỏi tôi tôi với một vẻ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khó dựđoán.

 

Tôi vờ như không nghe thấy, vội vội vàng vàng bước tiếp vềphía trước. Nhưng hắn đã đuổi kịp tới nơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp tục nói:”Miêu Miêu cônương, thật hiếm khi thấy một mình đi ra ngoài, lại mang theo nhiềuđồ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, cần ta giúp không?”

 

Ai biết được ngươi có định gạt ta để trộm đồ ăn hay không? Tôi bĩu môi, không dừng bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ đi tiếp, cũng không thèm để ý đến những lời xằng bậy của hắn ta.

 

TiếuThiên tiếp tục đi theo bên cạnh tôi, vừa đi vừa không ngừng nói:”Hoa mẫu đơn rừng Vân đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nở rồi, cảnh tượng rất đẹp… Nhân tiện nói cho côbiết, mới đây một thác nước tuyệt đẹp đã nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được những vị tiên đódời núi lấp biển tạo nên, dòng nước ầm ầm đổ xuống trắng xóa bọt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cònđẹp hơn cả cảnh thủy triều dâng ở sông Tiền Đường…phong núi VânSơn cũng đã chuyển màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỏ rực, nói không quá khi cảnh đẹp bốn mùatrên Thiên Giới cũng đều có ở nơi đây, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết Miêu Miêu nươngthích điều gì…”

 

Hắn càng nói càng nhàm chán, tôi cứ để cho taimình rủ xuống, thực sự không muốn tiếp tục nghe thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa. Không ngờ Tiếu Thiên bỗng tóm lấy tay tôi, đôi mắt đỏ lên như đang bao phủ một mànsương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 u sầu:”Cô ghét bỏ ta thế sao? Ghét đên nỗi không thèm nói với tamột câu nào?”

 

“Cháo của ta!” Hành động bất ngờ này của hắn suýtnữa làm rơi cái hộp trên tay tôi, tôi quay đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại phẫn nộ nóilớn:”Buông tay ta ra!”

 

“Không!” Tiếu Thiên vẫn hết sức ngoan cố,đôi tai hắn dựng đứng lên, chiếc đuôi phía sau lưng dường như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫyvẫy,”Ta rất thích cô! Nên nhất định ta phải biết được nguyên nhân tạisao cô lại ghét ta?”

 

“Bởi ta không thích ngươi, cứ bắt gặp ta thấy khó chịu.”

 

“Rốt cuộc cô không thích ta điểm nào?phải lần gặp đầu tiên đã lưu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấn tượng xấu? Ta cố thể xin nhận lỗi, thể thay đổi!” TiếuThiên không định nhượng bộ, tiếp đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng nói bỗng dịu xuống, “Điều tamong muốn không nhiều… Chỉ mong thể không ghét bỏ ta không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuyrằng ta không so được với Bích Thanh Thần Quân, chí ít, ta cũng muốn làm bạn với cô.”

 

“Ta không nhớ đã gặp ngươi vào lúc nào, ngươi cũng không làm việc gì xấu cả.” Tôi lắc lắc đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cẩn trọng rút tay mình về.

 

“Vậy cuối cùng lí do chứ? Tiếu Thiên ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên long lanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn, “Xin hãy nói cho ta được biết!”

 

Tôi cắn nhẹ môi mình, sau một giây do dự liền nói:”Bởi ngươi chó.”

 

“Bởi ta chó?” Tiếu Thiên tỏ về không hiểu.

 

“Đúng thế.” Tôi gật gật đầu, cố gắng rút tay ra rồi nói, “Ta mè, ngươi làchó, chungs ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiên không nên kết bạn với nhau.”

 

“Vậy… do này sao?” Tiếu Thiên cảm thấy khó tin.

 

“Ta không thích chó, toàn bộ chó ta đều không thích.” Tôi vội vàng nói thêm vào.

 

“Nhưng… ta đã tu thành yêu quái, cũng thành người rồi.” Tiếu Thiên vội vàng chỉ vào bản thân nói,”Cô cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu quái, giữa chúng ta không thể sựghét bỏ của chó mèo thông thường.”

 

“Lời ngươi nói phần nào cũngcó lí, gần đây ta cũng ý thức được bản thân không còn một chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mèothông thường nữa.”, tôi nghiêng đầu nghĩ ngợi, chợt rất kiên định nơivới hắn, “Nhưngta vẫn không thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chó! Thực sự rất ghét chó! Ngửithấy mùi chó ghét!”

 

“Cái… cái do này… thật hoang đường!”Lông mày hẳn đang nhăn nhó hệt như một trái khổ qua, “Chắc không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phảilà lừa người khác chứ?”

 

“Mèo ta tuyệt đối không nói dối!” Ném ánh mắt khinh thường về phía hắn, tôi quay người định đi tiếp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tiếu Thiên gào lên từ phía sau lưng:”Nếu như ta không phải chó, thích ta không?”

 

Tôi quay người lại, tỏ vẻ lạ hỏi:”Ngươi đích thị là chó, làm sao có thể nếu như?”

 

Tiếu Thiên trầm lặng một hồi, cuối cùng cười phá lên, sau khi cười một hồilâu hắn mới ù ù cạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cạc nói:”Đúng, ta là chó, mãi mãi vẫn một conchó, mọi nỗ lực đều không thể giấu được xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân của mình.”

 

Tôi nghiêng đầu nhìn hắn đang cười một cách ngốc nghếch, không hiểu là đã xảy ra chuyện gì.

 

“Dù rằng cô không thích ta, ghét bỏ ta, nhưng ta vẫn thích ngươi.” Tiếu Thiên không cười nữa, nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ đau khổ.

 

“Vì sao? Sao mà ngươi thể thích một con mèo được?” Tôi sầu não nói.

 

“Ta không biết…” Tiếu Thiên cúi đầu nói:”Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp mặt, ta đã biết ta thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng rồi.”

 

Tôi nói chắc như đinh đóng cột:”Lũ chó đều rất ngốc, ta không thích.”

 

Tiếu Thiên vẫn cứ ngây người ra đứng đó, vẫn không biết nên làm thế nào,bống trên ngọn cây bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỗng có tiếng nói như chế giễu:”Quả thực làngốc, đúng chủ nào tớ nấy, vậy cứ đứng đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm phiền người khác,đồ chó liêm sỉ.”

 

Tôi ngẩng đầu lên nhìn,trên đó một con quạ trắng đang nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt đen láy đang nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng tôi.Tôi lập tức phấn khích nói:”Ngân Tử, ta đem đồ ăn ngon đến cho ngươiđây!”

 

Tiếu Thiên bên cạnh mặt đỏ gay , tức giận nói:”Ngươi mắng nhiếc ta được rồi, sao còn lôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả Nhị Lang Thần Quân vào! phụ tađích thực một hảo hán đầu đội trời chân đạp đất!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“À…” Ngân Tử nở nụ cười khinh bỉ, “Những việc xấu hắn đã từng làm, tự thân hắn ta khắc biết.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Cấm ngươi nói xấu phụ ta!” Tiếu Thiên nhe nanh ra, khuôn mặt tỏ vẻ căm phẫn tột độ.

 

Thấy Tiếu Thiên dường như muốn ra chiêu với Ngân Tử, tôi liền từ phía saudùng chân đá cho hắn ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đá, làm hắn ta ngã nhào ra khoảng đất phíabên cạnh. Sau đó đi tới phía dưới cái cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngân Tử đang đứng rồi giơthức ăn lên, cười xòa nói:”Ta giúp ngươi đánh con chó xấu xa.”

 

Tiếu Thiên bên cạnh liền đứng dậy, sắc mặt liên tục thay đổi, từ nét mặtkhó tin cuối cùng chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành tuyệt vọng, sau cùng giẫm giẫm chân,chạy biến đi trong màn đêm tối.

 

Tôi nhìn theo bóng hắn phíađằng xa, bỗng trong lòngchút cảm giác bất an, dường như mình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làmđiều đó không phải. Nhưng giờ đây Ngân Tử đang đứng trước mặt, làmtôi vội quên đi suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về con chó đó, chỉ tập trung vào việc mở nhữngchiếc hộp đồ ănhư mở một kho báu toàn lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật quý ra, rồi bày thật đẹpmắt trước mặt Ngân Tử.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc