GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 52: Tuyệt thế phong hoa

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Khi trời còn tờ mờ,bỗng dưng số những con bướm giấy từ bên ngoài bay vào phòng ngủcủa tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng bay xuyên qua các khe cửa, luẩn quẩn xung quanh giường,còn quấn lây tóc tôi, phá vỡ giấc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngọt ngào được ăn hải sản LongCửu của tôi. Nửa nửa tỉnh bước chân xuống giường, tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cẩn thậnlại giẫm phải chân của Oa Oa đang vừa ngủ vừa chảy nước miếng phía dưới, ấy vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói cười ngặt nghẽo cùng với giấc của mình, không biết cóphải đang một giấc đẹp hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không.

 

Làm cái vậy? Sớm thế này?” Oa Oa vừa lẩm bẩm vừa duỗi người tỏ vẻ uể oải, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi bắt gặpcái nhìn chằm chằm của tôi, Oa Oa liền phải xạ như một chú chép, bậtdậy nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Chuẩn bị lên lớp rồi sao? Hôm nay phải đi học sao? Oa Oa đãthức dây muộn, làm sao đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm sao đây!”

 

Tôi liền chỉ tay lêntrần nhà đầy những con bướm giấy đang bay lượn, Oa Oa mới như tỉnhmộng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Miêu Miêu chẳng phải đã đồng ý ra ngoài đi dự tiệc cùng vớiTiểu Tử sao, muội sẽ đi chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị cho Miêu Miêu”.

 

Oa Oa giúp tôiđánh răng chải đầu trong khi tôi vẫn đang ngái ngủ, sau đó khi đangchuẩn bị để đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 báo một tiếng với Bích Thanh Thuần Quân rằng mình sẽ đira ngoài. Không ngờ anh ta còn dậy sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn cả tôi, Tiều Lâm đang bận rộn bên cạnh giúp Bích Thanh Thần Quân mặc áo giáp, nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hôm nay ThiênĐình phát lệnh, phái Bích Thanh Thần Quân tới phía Nam thu phục yêuquái, có thể sẽ vắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 măt một thời gian.”

 

Bích Thanh Thần Quân lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi đang đứng phía ngoài cửa,liền khua tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi tôi vào trong phòng tỉ mỉ căn dặn:”Ra ngoài đi chơi cũng phải cẩn thận một chút, thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian này không nên tùy tiện tới những chỗ nguy hiểm gặp người trên thì phải chào hỏi, gặp phiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phức thì hãybỏ đi, đã biết chưa?”

 

Mặc tôi không chịu, nhưng vẫn nhanh trítỏ vẻ sẽ đợi anh ta quay trở về. Bích Thanh Thần Quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xoa đầu tôi tỏ vẻhài lòng, sau đó tay cầm bảo kiếm hùng dũng đi ra phía cửa, nhưng bỗngnhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay đầu lại hỏi:”Miêu Miêu, ngươi thích cưỡi con vật gì?”

 

“Chó.” Tôi trả lời một cách nhanh chóng, vừa gãi gãi đầu cười nói:”Trước đâyta đã từng thấy phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cưỡi một con chó rất to, đạp lên mây trắng, ôm một đống khô mang đến cho ta.”

 

“Thật phù hợp với phong cáchcủa ngươi.” Bích Thanh Thần Quân nở một nụ cười rồi bước nhanh rangoài,bỗng chỉ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một làn gió thoảng nhẹ cuộn lên chiếc áo cổ lôngchồn, thổi nhẹ lên mái tóc dài của tôi.

 

Sau vài lời nhắn nhủ đơngiản với tổng quản Tiểu Lâm, tôi liền chạy ra ngoài, trên tay mang theocơm nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Cẩm Văn đã chuẩn bị cho lúc mới thức dậy. Hai người bọn họthực ra muốn được đi cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi, nhưng tôi đã từ chối, thêm nữa Bích Thanh Thần Quân nói dạo gần đây tôi đã khôn khéo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu biết hơn nhiều, ĐoạnCốc lại trong phạm vi biên giới của Thiên Giới, có về hòa bình, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự gặp phải nguy hiểm thì chắc chắn anh ta cũng sẽ biết được. Chonên Oa Oa và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Cẩm Văn cũng không nhất thiết phải như bảo mẫu kèm cặptôi từng bước một, bọn họ cũng vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ ra mặt được nhàn hạ, chỉ cóđiều Cẩm Văn căn dặn tôi rất kĩ, khi gặp Tiểu Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải lấy cho ấy mộthộp phấn xoa mặt.

 

Sau khi thu xếp mọi viêc ổn thỏa những con bướm giấy giống như đã được thuần hóa dẫn đường cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi, nhao nhao bay vềphía Nam, tôi chỉ cần đi thẳng theo sau đàn bướm lạ đó. Trên đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tôi đã trèo qa những mái hiên treo những quả chuông lấp lánh ánhkim, nhảy qua những khe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 suối trong veo, bay qua những bức tường cao vunvút, đạp lên cửa sổ của những căn lầu,cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy xa bay trong sự oángiận của những vị tiên xung quanh.

 

Tiểu Tử đang tụng kinh triền núi, khi nhìn thấy tôi, vội vàng chạy tới nói: “Miêu Miêu, phép thuậtcủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Tử còn thấp kém, đàn bướm chỉ thể đi theo đường thẳng, đãlàm Miêu Miêu phải vất vả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đường đi rồi.

 

Tôi lắc lắc đầu, nói: Đường đến đây cũng không tồi”.

 

Tiểu Tử tỏ vẻ ngượng ngùng, một hồi lâu sau mới thẹn thùng nói: “Muội cảmthấy mình lẽ không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp tục hỏi thêm nữa… Chúng ta đi thôi”.

 

Tiểu Tử liền dẫn theo tôi đi về phía trong núi chúng tôi băng qua một conđường có đầy những loài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa hiếm thấy đang nở rộ, mùi hương thơm củanhững loai thảo mộc lạ, dòng thác nước cao vút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang ầm ầm đổ nướcxuống dưới, cảnh tượng trước mắt tràn ngập một màu xanh tươi tốt. Saukhi lên đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỉnh núi, không hiểu làm sao Tiểu Tử lai bỗng dưng thay đổiphương hướng, sau một hồi do dự, liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi về hướng vách núi.

 

Vách núinơi đây cao đến nghìn trượng, rộng cũng trăm trượng, bên dưới được baophủ bởi một màn mây mù, phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối diện một cánh rừng đỏ rực phong,sự yên tĩnh được bao bọc bởi thấy sự rét mướt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạnh giá khiến cho tôicó thể nghe thấy được những âm thanh dù nhỏ từ nơi rất xa. Từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khurừng vọng lại những lời nói khàn khàn ai oán, bi thương, namnữ có,dường như đang phải chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh giày khổ cực.

 

Tiểu Tử?” Tôiliền quay đầu gọi, bỗng nhìn thấy sắc mặt ta đang nhợt nhạt, toànthân run rẩy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngừng, đến nỗi hai hàm răng va vào nhau khanh khách,thế nào cũng không nói nổi lên lời.

 

Tôi vội vàng gọi tên tathêm lần nữa phải một hồi sau ta mới lắp bắp nói: Đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 …Phía đó làLuyện Yêu Đài… Thiếu chúngHàn Kính đang cử hành nghi lễ luyện quái… đang luyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm đó…”

 

“Cái luyện tâm” tôi càng không hiểu càng cố gắng nghe tiếng nói thảm thương phía dưới vọng lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng khôngphân biệt được rốt cuộc giọng nói đó là của ai.

 

Tiểu Tử nắm lấy taytôi thật chặt, dường nhưđang rất sợ hãi, đang cố gắng tự nói với bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân: Làm thế nào đây… năm sau muội cũng phải luyện tâm để thành yêu làm thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây…”

 

Nhìn ta vẫn đang run rẩy như vây, tôi liềntóm lấy ta, xách lên như xách một chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con, đi ra phía đằng xa, nơi không còn nghe thấy những tiếng cào thảm thiết nữa.

 

Phải mấtmột hồi lâu sau thì Tiểu Tử mới lấy lại được tinh thần, do dự nói : “Miêu Miêu tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỷ, có phải cô trở thành yêu quái từ rất sớm không? Thảonào không biết được thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luyện tâm? Lúc đó tỷ kêu gào thảmthương như vậy không?”

 

Tôi lắc lắc đầu.

 

“Thực tốt… Chỉ córất ít yêu quái không cần luyện tâm thể thành yêu được không cầnluyện tâm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể thành yêu được, thực ghen tỵ với tỷ.”, tay của TiểuTử liền tóm lấy tôi, thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không cựa quậy được, dường như làmnhư vậy mới thể giảm nhẹ được nỗi sợ hãi trong lòng,”Bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luận vật thể nào cũng phải có duyên trùng hợp mới thể tu dưỡng thành yêu,khi yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực hoàn thiện thì phải tiến hành nghi lễ thành yêu, cầu mongđược rũ bỏ sạch sẽ thân phận súc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật hay đồ vật, để hóa thành con người. Chỉ những yêu quái được ông trời ban tặng cho sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ưu ái đặc biệt mớikhông phải hành lễ, còn ngoài ra thì mọi yêu quái đều phải luyện tâm…”

 

“Vì sao phải luyện tâm? Không luyện thì phải tốt hơn không?” Tôi nói với giọng điệu coi thường, “Tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình làm khổ mình.”

 

“Chỉ có những trái tim trải qua đau khổ và học được cách chịu đựng đau khổ,thì mới tiếp cận được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con người…” Tiểu Tử cắn chặt môi nói:”Thiếu Chúngvà muội đã ước hẹn với nhau, nhất định phải luyện tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để biến thànhngười…”

 

“Vì sao phải học cách chịu đựng đau khổ thì mới tiếp cận được với con người?” tôi càng không hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi.

 

“Muội cũng không biết… sao ai cũng phải luyện, lâu lâu những Ấu Yêu khôngchịu luyện tâm sẽ bị đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi Thiên Giới. một số không chịu đựngđược khổ cực nên dùng các thủ đoạn để thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến thành yêu, như điăn trái tim của con người, nếu thể trốn thoát khỏi sự truy sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 củathiên đạo lôi kiếp thì cũng rơi vào Ma Giới.”

 

“Muội sợ luyệntâm?” Tôi nhăn nhó hỏi Tiểu Tử khi nhìnta đang nắm chặt hai bàn taylấy nhau, cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giác như các móng tay sắp đâm xuyên vào da thịt vậy.

 

“Sợ… Muội sợ đau đớn, cũng sợ chết nữa…” Tiểu Tử nước mắt lưng tròng, nhưngvẫn cố cứng rắn để chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không rơi xuống, “Muội Thiếu Chúng đã ướchẹn rồi…”

 

“Khi anh ấy cứu sốngmuội trần gian nói rằng rất thích muội, muốn được mãi mãi bênnhau… Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muội một chú bướm còn anh ấy lại một con thằn lằn, bắt buộc phải luyện tâm để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chính thức trở thành con người thì mới thể ởbên nhau.”

 

“Vậy thì hãy đi luyện tâm thôi.” Tôi vỗ về an ủi Tiểu Tử, xoa xoa mái tóc màu phấn hồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mượt như của ấy.

 

“Muội rất sợ, thực sự rất sợ…” Tiểu Tử cuối cùng cũng bổ nhào vào lòng tôi khóc rất to,

 

“Hôm nay thực ra tôi muốn đến đó lén nhìn để an lòng, nhưng không ngờ rằnglại càng sợ hãi, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao đây… Muội thực sự khi nghĩ đến lúc đó mìnhkhông chịu đựng nổi bỏ chạy.”

 

Thực sự không chịu đựng được thì hãy bỏ chạy thôi”.

 

Tuyệt đối không được, muội nhất định sẽ chịu đựng được, Thiếu Chúng đang đợi muội… huynh ấy đang đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muội…”

 

Tôi không thể hiểu được sự mâu thuẫn trong lời nói của ấy, chỉ lặng lẽ bên cạnh, đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho ấy khóc hết nước mắt rồi, thần sắc cũng trở nênkiên định.

 

Bỗng từ phía đằng xa vọng lại tiếng sáo thổi nghe rấtquen thuộc, giai điệu nhẹ nhàng ấm áp, dường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã từng nghe qua ở đâuđó?

 

Ở Huyền Thanh Cung? Không phải.

 

trường Ấu Yêu? Không phải.

 

Nhớ ra rồi, nhớ ra rồi, núi Lạc Anh,khúc nhạc ru ngủ quen thuộc của con quạ trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịu dàng đó.

 

Tôi liền kéo Tiểu Tử vẫn đang ngây người đi về phía tiếng sáothổi, bỗng nhìn thấy một hình dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gầytrong chiếc áo choàng trắngtinh, đang lười biếng ngồi vắt vẻo trên một cành cây tùng xanh biếc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta đang nhẹ nhàng cầm một chiếc sáo dài thổi, tiếng sáo liên tiếp trầmbổng, dường như không quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm đến sự vật xung quanh.

 

“Ngân Tử!” Tôi vui vẻ gọi to, rồi vội vàng hướng tới cái cây để trèo lên.

 

Cái cây mặc rất to nhưng cũng không gây khó khăn được cho bộ móng vuốtsắc bén của tôi. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chớp mắt đã ôm chầm lấy Ngân Tử, làm anh ta suýtchút nữa thì ngã xuống dưới.

 

Ngân Tử ôm chặt lấy thân cây bêndưới để khỏi ngã, sau khi đã đứng vững liền quay đầu lại, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấytôi trong nháy mắt cũng ngây người ra, miệng mở tonói không nên lời.

 

Đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Ngân Tử, cảm thấy anh ta gầy đi rấtnhiều, nước da cũng nhợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhạt hơn trước, đi chân trần, mặc một chiếc áochoàng to được may lông vũ, trên eo thắt một chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dây lưng xinh xắn,giản dị màu xanh lơ, đeo một chiếc móc làm bằng ngà voi, nhìn tổng thểthật thuần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiết giống như một bông tuyết trong ngày đông lạnh giá, làmcho đôi mắt đen láy như đá thạch anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như càng thêm long lanh hơn.

 

“Ngân Tử! Thực sự rất nhớ ngươi đấy!” Nhìn anh ta ngây người ra một hồi lâu, tôi liền cọ cọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào người anh ta làm nũng, cùng với ánh mắt như mong đợi anh ta cũng sẽ vui vẻ gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tên mình.

 

Nhưng bỗngmột giọng nóilạnh lùng vang lên từ phía bên cạnh, phá vỡ bầu không khí đẹp đẽnày:”Yêu quái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 to gan, định làm náo loạn Đoạn Cốc sao?”

 

Tôi liềnhướng mắt về phía phát ra tiếng nói, bắt gặp một người mặc một chiếc váy dài màu đen, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay ấy cầm một cuốn sách, đang nhìn tôi chằm chằm, dường như đang tức giận điều gì.

 

Cũng thể trách tôi không để ý đến sự mặt củata. Nhưng thực sự người đàn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này không có chútsức hấp dẫn nào cả. Tuy rằng ngũ quan của ta không phải xấu, trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điểm cũng không quái, nhưng lại làm cho người ta cảm giác nhìnqua sẽ nhanh quên, thuộc về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phạm vi những người không hay được chú ýtới, hoặc đối tượng dễ bị lãng quên.

 

Biết mình đã thất lễ , tôiliền buông Ngân Tử ra, đứng lên cúi đầu chào hỏi, không quên giới thiệutên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình. Vị tiên nữ đó lại chỉ lạnh lùng “Hừ” lên một tiếng, không thèm quay đầu nhìn tôi.

 

Tiểu Tử thấy tình cảnh không hay cho lắm, liềnvội vàng tiến lên phía trước, lấy trong người ra thiệp mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được dệt bằng vàng kim, để cho bướm giấy đưa đến trước mặt vị tiên nữ đó, sau đó lạicung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kính ngỏ lời:”Nô phụng mệnh Bách Hoa Tiên Tử kính gởi đến BăngHoàn Tiên Tử thiệp mời tham dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiệc Bách Hoa, kính mời Tiên Tử tới uốngly rượu nhạt.”

 

Sắc mặt vị tiên nữ được gọi là Băng Hoàn Tiên Tửđó cũng không có gì tỏ vẻ vui mừng, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác đang mượn mình một số tiền lớn, cô ta nói:”Bách Hoa Tiên Tử gần đây có khỏe không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Gia chủ nhà luôn luôn tưởng nhớ tới các tiên nữ tỷ muội.” Tiểu Tử trả lời rất đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mực, hoàn toàn khác xa dáng vẻ tinh nghịch khi trường Ấu Yêu.

 

“Ta đoán ta dạo này chắc bận bịu tiếp đón nhiều kháchquý, nếu không tại sao lại phái hai đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nha đầu mang thiệp mời tới?”Băng Hoàn Tiên Tử thản nhiên nói:”Hơn nữa ngay đến lễ tiết cũng khôngdạy dỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các ngươi sao?”

 

Tiểu Tử đỏ mặt cúi đầu không nói được gì,còn tôi thấy khó lọt tai, bèn vội tiếp lời đáp:”Chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi hànhlễ với sao? Sao lại nói tôi lễ? Chỉ lúc nãy tôi không nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi… Hơn nữa tôi cũng không phải đồ đệ của Bách Hoa Tiên Tử, vậy nếu hành lễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa đúng thì chắc cũng không liên quan đến Tiểu Tử.”

 

“Ngay cả người chỉ biết đến đánh đấm như Bích Thanh Thần Quân cũng khôngkhinh suất khi dạy dỗ đồ đệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy, lẽ nào mái nhà đã dột rồi bên trong lại không bị ướt?” Băng Hoàn nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với giọng điệu đầy châm biếm.

 

Tuy không hiểu hết hàm ý trong câu nói của Băng Hoàn nhưng cũng hiểu đượcrằng ta không kính trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sư phụ, phải cố gắng lắm tôi mới nhịn đượchành động khinh suất của mình với ta. Tôi quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâù nói với NgânTử:”Chúng ta đi thôi, đừng để ý đến ta, lời nói của ta thật đángghét.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Ngân Tử! Ngươi!” Băng Hoàn Tiên Tử bỗng nhiên quát lên.

 

Tôi quay đầu, lưỡi trêu tức ta, túm lấy Ngân Tử định nhảy xuống phíadưới. Bỗng Ngân Tử hất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay tôi ra, nhìn Băng Hoàn Tiên Tử rồi nói:”Takhông đi.”

 

“Tại sao?” Tôi thực sự kinh ngạc hỏi.

 

“Tại saophải đi?” Lời nói của Ngân Tử chút gượng gạo, hàng lông mi dài rủxuống như muốn giấu đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi mắt đen láy, vẻ mặt như đang nghiền ngẫm.

 

Tôi lại một lần nữa lôi anh ta đi, nói: “Không phải ngươi tới tìm ta haysao? Chúng ta đi thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay về Huyền Thanh Cung, cùng nhau sống vu vẻnhư trước đây được không?”

 

không phải ai cũng vì cô mà thayđổi”, Ngân Tử một lần nữa hất tay tôi ra, hỏi rành rọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng câu từng chữ một, năm đó, sau khi rời khỏi núi Lạc Anh, từng nhớ tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta? Rời đi lâu như vậy, cô từng quay về tìm ta? Khi ta rơi vào yêu quái ácnhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì đâu? Khi ta trọng thương sống chết không biết ra sao thìcô đâu?”

 

Tôi như đã lường trước Ngân Tử sẽ nói những lời này,nhưng vẫnđôi chút hoảng sợ, vội vàng giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích:”Ta nhớ ngươi, ta cũng từng quay về núi Lạc Anh để tìm ngươi! Nhưng ngươi đã không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ởđó…ta… ta không tìm thấy ngươi…”

 

“Chỉ e đã không cố gắng hết sức để tìm ta.” Ngân Tử nói trong đau khổ.

 

“Xin lỗi ngươi…là Miêu Miêu không tốt.” Tôi cúi đầu hổ thẹn khi nghe đượcnhững lời trách móc này của Ngân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tử. Thực sự tôi rất muốn giải thíchrằng bản thân không thể tùy tiện rời khỏi Thiên Giới, rằng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi mìnhđã phá hoại ở núi Lạc Anh như vậy, không biết thể tìm thấy tung tíchcủa Ngân Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu, cảm thấy những lí do này thực sự không dễ để nói ra.

 

Bởi vì tôi thực sự chỉ chờ đợi, không làm bất cứ điều gì, cũng không nghĩ cách đi tìm Ngân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tử…

 

“Khó khăn lắm ta mới sống sót được, trong lúc hoạn nạn đó, ta đã gặp đượcBăng Hoàn Tiên Tử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ đã đưa ta về Thiên Giới nhận làm đồ đệ,chuyên tâm chữa trị vết thương, ân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần chăm sóc cho ta.” Ngân Tử nởnụ cười nhìn về phía Băng Hoàn Tiên Tử, ngay lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta trở nêndịu dàng, không còn thái độ ép người quá đáng như lúc nãy.

 

“MiêuMiêu… Còn thể giúp gì được cho ngươi?” Tôi tự nắm lấy vạt áo củamình, trong lòng thực sự cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy buồn, định hỏi xem mình thể sửachữa những lỗi lầm trước đây không?

 

“Ngươi chẳng làm được điều hết?”

 

Tôi không bỏ cuộc, nói:”Ta thể đi cướp hết đá quý của toàn thiên hạ này mang về cho ngươi…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Ta không muốn nữa rồi.”

 

Tôi do dự hỏi thêm:”Sau này ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không gây sự vớingươi, cũng không ép ngươi phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi bắt cá cho ta ăn nữa… được không?”

 

“Không được.”

 

“Vậy… Vậy… Ngươi thực sự không màng đến ta nữa! Ta giận rồi! Ta sẽ… cắn vỡtoàn bộ đá quý của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngươi!” Tôi cuối cùng cũng nôn nóng, gào lên xong,biết mình đã nói trúng tim đen của Ngân Tử, liếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta một cái.

 

“Đá quý… Ta đã bọc lại và đem đi giấu rồi.” Ngân Tử chột dạ.

 

“Xin lỗi… Miêu Miêu sai rồi, sau này sẽ không dám làm phiền ngươi thêm lần nào nữa…” Tôi tóm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vạt áo của Ngân Tử nói nhỏ.

 

“Xin thứ lỗi tác dụng không?” Ngân Tử nắm lấy tay tôi hất ra khỏi yphục của mình, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay người đi về phía Băng Hoàn Tiên Tử.

 

Tôinhìn theo bóng dáng Ngân Tử rời đi, vẫn nhìn bóng thân quen gần gũiđó, không chịu nổi sự tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vọng trong lòng, lần nữa nói lớn theo:”Làmthế nào thì ngươi mới tha thứ cho ta?”

 

Ngân Tử chỉ quay đầu lạinhìn tôi mỉm cười, sau đó liền bay lên ngọn cây đỡ lấy Băng Hoàn Tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tử nói:”Trời không còn sớm nữa, xin chớ ở đây tiếp tục tranh cãi với haithiếu nữ này nữa,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ hãy sớm quay về nghỉ ngơi. Không phải cây cầmphổ mới vẫn chưa được phụ đàn thử hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?”

 

“Theo ý ngươi.”Sắc mặt Băng Hoàn Tiên Tử chút hồng nhẹ, cô ta tiến vài bước tới bênNgân Tử, bỗng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay đầu lại nói với tôi:”Không phải dựa vào sắc đẹp màtoàn bộ nam tử đều vây xung quanh ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu, ngươi nên quay về đọc thêmnhiều sách nữa vào.”

 

Lẽ nào vì Miêu Miêu không đọc sách nên mới bị Ngân Tử ruồng bỏ như vậy… Không đúng, Ngân Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải một con quạ như vậy.

 

Hai tay thõng xuống chẳng chút tinh thần nào, tôi vẫn đứng đấy suy nghĩmột hồi lâu, mãi đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiểu Tử lay lay người mới tỉnh lại. Không nghĩhoàng hôn đã tới, bầu trời bắt đầu tối dần, hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vạn những chú chim nhỏđang vội vàng bay về tổ, làm cho khu rừng bỗng náo nhiệt hẳn.

 

Bất giác nhìn quanh tứ phía, cảm thấy mình bị bỏ rơi lại cùng với một nỗibuồn tủi khi nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngân Tử tung cánh bay đi, một cảm giác thật trống rỗng… Tất cả đều tại tôi không tốt… Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian này viên thuốc hối hậnnào cho tôi uống không?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 52 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc