GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 41: Hồ ly mặt ngọc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tôi ăn con khô cuối cùng, tùy chọn con đường, từ từ đi về phía trước. Đi đến lúc hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hônlại tìm một sơn động, ngáp dài một cái, trải cỏ xanh làm đệm, cuộn trònlại ngủ, tôi phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bản thân mình đã lâu chưa ngủ nơi hoang dã, tựnhiên cảm giác mèo hoang, thực ra cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất tốt…

 

Dùng lưỡiliếm lông của mình, phủi bụi dính ở trên mặt, tôi mở to mắt nhìn gióthổi lung lay cành cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ngọn cỏ nhưnữ đang nhảy, tiếng chim, tiếng côn trùng ầm ĩ, từ đằng xa tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con sói hú, trong cái khung cảnhhoang đó tôi cảm thấy rất đơn và bất cần. Cái cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắc quen thuộcnày giốngnúi Lạc Anh, thếbắt đầu hoài niệm

 

phải đi bắtnạt con sói đang kêu gầm đó không, tôi trầm một lát, cuối cùng quyếtđịnh mặc kệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bởi LamThần Nữ đã từng nói kẻ mạnh không được tùytiện ức hiếp kẻ yếu, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu hoàn cảnh của tôi. Miêu Miêu muốn làm học trò ngoan, hoàn thành quá trình tu hành ở trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gian lần này, bởi tôi biết, mỗi lần đạt được một chút tiến bộ, Bích Thanh Thần Quân vàmọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đều rất vui mừng.

 

Tôi thích nụ cười của anh ta, thíchhơn tất cả mọi thứ. Tâm trạng như vậy rốt cuộc như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào? Tôi không hiểu chỉ là cảm giác bản thân mình dường như không giống với trước đây, ngược lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nói được là không giống ở điểm nào.

 

Mặc lànghĩ không ra cũng không thèm nghĩ nữa, ngủ sớm một tí, ngày mai cònphải đi tìm việc kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiền, tôi ngáp dài chuẩn bị nhắm mắt, không ngờtrên trời tiếng sấm, mây đen che kín bầu trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mưa rất to, ướt sũngcả sơn động, tôi vội vàng nhảy lên mấy bước tránh làm ướt sơn động,nhưng cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay tôi đeo một vòng ngọc tránh nước, phát ra ánh sáng dìu dịu, ngăn chặn nước lại, yên tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhảy xuống mặt đất, không ngờ hai con hồ ly lao vào trong gốc cây của tôi đang nằm, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó một con nhìn thấytôi, hơi sợ hãi lùi ra ngoài, vừa lùi vừa nói:”Chúng tôi qua đường tránh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mưa, làm phiền việc nghỉ ngơi của ngươi… Xin lỗi… Xin lỗi…”

 

Con kia ngược lại đi vào trong:”Tại sao lại sợ thế? chỉmột con mèo.”

 

Mưa khiến cho không khí trở nên lạnh, tôi liếc nhìn bộ lông dày của hai con hồ ly trước mặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hào phóng nhường chỗ cho chúng vào, cái con hồ lymuốn bỏ đi sau khi do dự một lát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo con kia đi vào, cẩn thận trốn vàomột góc ngước mắt không ngừng nhìn lén tôi, lại dùng tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hồ ly nóichuyện với nhau.

 

“Lạnh.” Tôi thấy bọn họ không đi tiếp được, nênđể bọn họ vào cửa, vẫn không dựa vào nhau để lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơi ấm cho lông củatôi, thế không vui phát ra mệnh lệnh.

 

Hai con hồ ly đối mắtnhìn nhau, vội vàng quay người, hai con biến thành hình người, một nammột nữ, bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên phía trước hành lễ giới thiệu bản thân với tôi, ngườinam tự xưng Vân Cự dáng người cao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai mắt nhỏ dài, giữa trán mộtchấm đỏ, ăn mặc đẹp, toát lên vẻ hấp dẫn, tóm lại© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói vẫn là mặt hồly, người con gái tự xưng Ninh Hương, mặt mũi thanh tú, trang điểmgiản dị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem ra không cảm giác hồ ly nào, ngược lại giống như làcon nhà khuê các học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng bụng hơi to chắc do ăn nhiều. Sau khi bọnhọ hành lễ xong, lại sử dụng yêu pháp nhóm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đống lửa trong sơn độngcảm giác nóng ấm cũng bao lấy thân thể, không ngờ hai người bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độtnhiên lao đến, quỳ dưới chân tôi, miệng kêu lên:”Xin Miêu đại nhân từ bi cứu chúng tôi!”

 

Tôi thấy hai người đã làm tôi tỉnh hai lần, trong lòng không vui:”Tại sao phải cứu các ngươi? Các ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liên quan đến ta?”

 

Vân Cự vội vàng nói:”Tôiyêu hồ ly núi Nhạn Sơn, sau khi Hoàng ĐạiVương núi nhạn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Miêu đại nhân giết chết, yêu quái núi Nhạn toàn bộ đều thuộc phạm vi quản của ngài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỗi năm đều chậm trễ việc cốngnạp, hơn nữa mấy năm trước có động đất núi Lạc Anh, tàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phá núi Nhạn,vì vậy tất cả yêu quái bỏ chạy tán loạn, mới ngừng việc tiến cống.”

 

“Có chuyện này sao?” Những chuyện lộn xộn này, đều do Ngân Tử quản, chonên tôi suy đi tính lại, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết họ tiến cống cái gì.

 

Vân Cựngừng một lát, chỉ vào mặt mìnhnói:”Hơn hai trăm năm trước tôi tuhành thành người, lúc vinh hạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi tiến cống đã nhìn thấy mặt của ĐạiVương, không biết Đại Vương còn nhớ hay không?”

 

“Sau lần đó tôi rời khỏi núi Nhạn ẩn tu luyện, rất lâu không thấy bóng dáng của Đại Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đâu.”

 

“Thảo nào ta không nhìn thấy ngươi.” Tôimắt nhìn, cảm thấyvị.

 

“Vân Cự đừng cầu cứu nữa.” Ninh Hương kéo tay áo của anh ta, ánh mắtbuồn,”Chuyện này, ấy làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể giúp được? Thôi… Đều em làm liên lụy đến anh.”

 

“Anh biết em đang nghĩ cái gì, không thể đểem tìm đến cái chết được.” Vân Cự quay đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy, nắm tay ấykiên quyết nói,”Huống hồ chuyện này em không sainào cả, là tên kiaức hiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người quá đáng! Lẽ nào trên đời này không đạo hay sao?”

 

“Không anh, để em một mình sống thế nào? Em chết cũng không sao nhưng đứacon trong bụng em thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao, còn em trong tay tên kia cũng không biếtgiữ lại được không?” Ninh Hương nước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như mưa.

 

“Miêu ĐạiVương sức mạnh biên, thể cầu xin ta cứu emcon…” Trong mắtcủa Ngân Cự ngấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lệ, hai người bọn họ đẩy nhau ai oán, cảm thấy hìnhnhư đứa đó liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan đến tôi ngược lại tôi cảm thấy hồ,muốn kêu lên mấy tiếng cũng không ai chú ý, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dùng móng vuốt vỗmạnh xuống đất, đến nỗi nứt cả đất, mắng:”Các ngươi rốt cuộc muốn nóicái gì? Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13ra đi!” Hai con hồ ly lập tức yên lặng, tôi giơ móng vuốt ra, chỉ vào Ninh Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiếuhỏi:”Đứa con trong bụng ngươi liênquan với ta? Lẽ nào của ta?”

 

“Đương nhiên không phải…” ta liên tục lắc đầu, suýt nữa cắn cả lưỡi,”Tôi…Tôi rất quy củ phép tắc…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tôi ngạc nhiên hỏi:”Thế liên quan với ta?” Vân Cự liên tục chỉ vàomình, đột nhiên lại hét to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên,”Không đúng, không đúng cũng liên quan với ngươi!”

 

“Liên quan cái gì?” Tôi càng hồ. Vân Cự cẩn thậnhỏi tôi mấy lần sau khi xác nhận tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu, đột nhiên thay đổi sắcmặt nói:”Đứanày sau này sẽ gọi ngươi mẹ nuôi, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liênquan đến ngươi.”

 

“Cái gì? Cái gì? Cái gì mẹ nuôi?” Tôi trợn mắt nhìn hồ ly trước mặt, không biết nên nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái gì.

 

“Đứa này sau này phải gọi ngươi mẹ!” Vân Cự nhảy bổ đến trước mặt tôi, nói chắc như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đinh đóng cột,”Ngươi còn nhớ không? Lúc đó đang ở núi LạcAnh, chính miệng ngươi nói, sau này muốn chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với con của ta, chơi vớitiểu hồ ly, cho nên muốn làm mẹ nuôi của nó.”

 

“Có… chuyện này sao? Thời gian cách biệt quá lâu, khiến trí nhớ của tôi mông lung.”

 

“Có… Có, Miêu Đại Vương đã vội vã lật lọng.”Ninh Hương nhìn thấy tình hìnhcũng lập tức lao đến trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi phụ họa:”Vân Cự hàng ngày nói với ta, sau này đợi đứa bé sinh ra, thì phải đưa© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến núi Lạc Anh bái kiến mẹ nuôi, đáng tiếc ngươi đã đi rồi.”

 

“Thật… Thật sao?” Tôi không lòng tin đối với ức của mình, bắt đầu bán tín bán nghi:”Mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nuôicái gì?”

 

“Mẹ nuôi đứa con trong bụng của Ninh Hương sau này phải gọi ngươi làmẹ.” Vân Cự vội vàng giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích:”Nó cũng con của ngươi, ngươi làm mẹnuôi không thể không quản nó, cho chết?chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi sau này aichơi với ngươi.”

 

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, hóa ra tôi con rồi, hóa ra tôi làm mẹ rồi… Tuy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết tại sao, nhưng chính xác làchuyện này không thể không quản, thế tôi rất cẩn thận gật gậtđầu:”Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi ta phải quản như thế nào?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc