GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36: Bán vào lầu xanh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trở về do dự hỏiBích Thanh Thần Quân, làm thế nào mới thể kiếm được tiền, có thể tìmcái gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Huyền Thanh Cung đem đi bán. Bích Thanh Thần Quân ngược lại bảo với tôi cuộc sát hạch tu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hànhtrần gian không được nhờ người khácgiúp đỡ, phải tự mình động não. Oa Oa quyết định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đề nghị tôi bán thịtchuột, ta lén lút kiến nghị:”Thực ra dựa vào đôi tay mình, tùy ý chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc đó để làm, sao bọn yêu quái chúng ta vấn đề ăn uống rất dễgiải quyết, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nào để kiếm được một ít tiền, ta năm đó bán thân làm giúp việc cho nhà người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để kiếm tiền.”

 

Cẩm Văn rất không cólòng tin với tôi, ấy nói:”Nếu khó khăn thì ngươi đến bờ sông giả vờtung lưới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi lùađó vào, sau đó đem đi bán.”

 

“Tuy người bình thường không nhìn thấy hình dáng của chúng ta, nhưng gặp phải yêu malợi hại khác, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể xảy ra nguy hiểm.” Trước khi đi, Lam ThầnNữ giao cho chúng tôi mỗi người một cái lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13màu xanh, nói mang nóbên người người khác nhìn thấy chúng tôi đều cảm thấy chúng tôi giốngngười bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường, nếu xảy ra vấn đề thì nát lông vũ,ấy sẽ đến cứu. Bích Thanh Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quân thì dặn đủ điều, tu hành thất bại khôngđược lo lắng, quan trọng nhất mỗi tối phải liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạc với anh ta, báo cáotình hình trong ngày, không được làm xằng làm bậy, không được ăn trộmlung tung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không được làm bị thương người khác, càng không được để người khác trêu ghẹo…

 

Tóm lại… Sự an ủi của bọn họ đều rất tâm giao,biện pháp tôi tự dùng đôi ban tay mình kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tiền vẫn chưa nghĩ ra,thời gian đến rồi, thế mông lung nhảy xuống trần gian.

 

Tất cảẤu Yêu sau khi xuống trần gian đều rất phấn khởi, tự giải tán hành động, Tiểu Tử thương xót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói với tôi:”Miêu Miêu tỷ tỷ, nếu ngươi kiếm tiềnkhông được, tiền em bán phấn hoa sẽ chia cho chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một nửa được không?”

 

Tôi lời lẽ nghiêm túc cự tuyệt chủ ý ràng xem thường mèo, hạ quyết tâmdựa vào đôi tay mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để hoàn thành khóa tu hành! Nhân lúc chưa hối hậnnhanh chóng xoay đầu bỏ chạy rất xa, tôi biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành người, chọn một thị trấn rất đông người ra vào, rón ra rón rén đi vào, lính thị vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 canhcổng nhìn thấy tôi, hét to một tiếng:”Từ đâu đến?! giấy tờ thônghành không?”

 

Tôi bị dọa đến nỗi lông đuôi chổng ngược lên, vộivàng quay đầu, mắt mở trừng trừng nhìn anh ta, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết xảy ra chuyệngì. Hai tên lính nhìn tôi thân thiết, động tác của bọn họ đột nhiên biến thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng gỗ, trên mặt càng lúc càng đỏ, lời nói cũng không súctích:”Cô… Cô… Nương… Cô… Cô…Cô từ đâu đến?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Trên trời, Huyền Thanh Cung.” Tôi thật thà trả lời.

 

“Cô… Cô nương chính xác trên trời à…” Tên lính canh vẫn tiếp tục lắpbắp, còn chảy mấy giọt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước bọt,”Cần… Cần… Giấy tờ… Phòng thân…” Nóixong thì lần sờ lên người tôi.

 

Tôi nghiêng người tránh, nhìnthấy người này dường như không muốn cho tôi vào, thế áp dụng chiêulàm nũng thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày, ai oán cùng, đáng thương nhìn anh ta nói:”Tạisao?”

 

Đám người vây bên cạnh vốn rất đông, có mấy người đàn ôngmang theo đao kiếmquần áo sang trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập tức nhảy ra dáng vẻ hungdữ, lớn tiếng quát mắng:

 

”Bảo vệ các ngươi đáng chết, chỉ biếtbắt nạt người lương thiện! Hôm nay ta Mân Tây Đại Hiệp Uy Chấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiênphải thành toán bọn ngươi!”

 

“Bừa bãi! Các ngươi có biết ta aikhông? Con gái của đệ đệ tam thúc ta phu nhân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con trai phủ Thượng Thư đương nhiệm! Cẩn thận ta lên kinh thành bẩm báo các ngươi ức hiếpcon gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà lành!”

 

“Tuy Vương Nhị Hổ ta là người thô lỗ! Nhưng thể lấy cái mạng này, cũng không để các ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành vi bắt nạt gái đáng thương này!”

 

“Dưới Phổ Thiên này còn vương pháp không?”

 

Đám người càng lúc càng ùa đến, lớn tiếng la hét, rất nhiều đại nương nương đứng vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài nhìn tôi chỉ trỏ, mắng chửi:”Hồ ly tinh như côta cũng đức hạnh sao?”

 

“Phù! Hồng nhan đa họa thủy, đong đưa nhìn đàn ông nhà người khác thì họ cũng không thoát ra được.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Khuôn mặt nghệt ra, nói không chừng trí tuệ kém.”

 

“Lại không phải kẻ đi chợ, lại không giống thiên kim nhà tiền, mặc lên người không biết là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để khiêu gợi ai?”

 

“Hi hi~ khiêu gợi đàn ông nhà người sao?”

 

“Nói linh tinh! Cẩn thận ta đánh ngươi đấy!”

 

Tất cả những lời thầm thì đấy đều lọt vào đôi tai thính của tôi, nghe thấy vậy trong lòng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 buồn… Miêu Miêu ràng mèo, làm sao lại hồ ly chứ!

 

Không nhịn được mấy lần giơ móng vuốt ra định đánh người,nhưng nghĩ đến lời của Bích Thanh Thần Quân, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cố đè nén lại, uẩn khúc trong lòng, khó chịu muốn chết, những người đàn ông bên cạnh bất ngờvây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, xung quanh rất lộn xộn, sự nhiệt tình của họ khiến tôi sợ hãi,ngay cả cổng thành cũng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đóng lại, khiến cho người không thể vào được.

 

Thế tôi nhân lúc lộn xộn đó chạy sang một bên, trước khi họ vẫn chưatruy đuổi, cúi gập người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biến thành mèo, sau đó lắc đi qua người bọnhọ, lại không dám đến thị trấn này nữa, bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi rất xa.

 

Thị trấntiếp theo tôi rút kinh nghiệm, đầu tiên đi xung quanh tường thành mộtvòng, tìm ra được một cái lỗ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bám vào thành biến thành người, nhưng vẫnsợ những người đó đến vây bắt tôi, thế sau khi lén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lút trốn vào mộtcăn phòng nát len lén nhìn ra đường. Những người bán hàng rong nhưbán bánh bao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bán màn thầu, bán lạc, bán đậu phụ, bán khoai tây, bán bắp cải, bán gạo…nối đuôi nhau đi qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mùi thơm bay đến… Tôi ao ước mâm cơm đầy thịt Cẩm Văn làm, gặm từng món từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 món một, mắt nhìn quáncơm, suy nghĩ, liệu ăn trộm một con quay được không?

 

Trên đầurơi xuống những cánh hoa mận nhỏ, tôi đau khổ ngồi mái hiên của căn nhà nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, nghiên cứu con đường phía trước đi như thế nào? Quyđịnh tu hành trần gian khắc chế toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ sở trường của mèo, tôi chưatừng hoang mang như thế. Trong lúc đang do dự, bên cạnh vọng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 âmthanh dịu dàng:”Cô gái, lạc đường rồi.”

 

Tôi ngẩng đầu lên, làmột lão mặc quần áo giản dị, tóc trắng trên đầu cài một cái trâm gỗđơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giản, mặt phúc hậu hiền hòa nói với tôi.

 

“Meo~” Tôi kêu gào thảm thiết, sau đó lắc lắc đầu nói:”Tôi không lạc đường.”

 

Bà lão nhìn thấy con ngươi của tôi, hơi giật mình, cười dịu dàng:”Thế, cô nương tìm người thân à?”

 

Tôi lại lúc lắc đầu:”Miêu Miêu không có người thân.”

 

“Nhà ngươi đến đây làm gì?” lão ngồi xổm xuống,”Có gì khó khăn, bà lão thể giúp đỡ ngươi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Thiên hạ người tốt như vậy sao? Tôi nhảy lên vui sướng, nắm lấy tay áo của hỏi:”Bà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết đi đến đâuthể kiếm được tiền không?”

 

Bàlão lại thoáng giật mình, bà ấy giơ tay ra nhè nhẹ nâng mặt của tôi lênngắm nghía một lát, hài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng gật đầu:”Có cần ta đưa ngươi đến chỗ kiếmđược tiền rất dễ rất nhanh không?”

 

Tôi vội vàng gật đầu liên tục, bỗng nhiên khen ngợi ấy là người tốt, ấy cười không nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giơ taydắt tôi đi đến một cái hẻm nhỏ rất sâu, dường như hiểu được suy nghĩ của tôi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi đường lớn, mà là đi trên đường hẹp ngoằn nghèo giữa con hẻm, cuối cùng dừng lại phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước cổng sau một tòa nhà kiên trúchoa lệ, gõ cửa, đồng thời không ngừng an ủi tôi, phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiên nhẫn đợi,phải nghe lời, đây nhất địnhthể kiếm được tiền. Tôi vội vàng bàytỏ thái độ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng kiên nhẫn của mình rất tốt, cũng rất nghe lời.

 

“Tại saolại đến? Mỗi lần đều ném đến cho Tây Phượng Lầu chúng tôi hàngrách nát không ai cần.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giọng nói không kiên nhẫn vọng lại, một đạinương mặc quần áo giản dị đi ra từ trong phòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta nhìn thấy tôi lậptức giãn mặt ra cười, đột nhiên kêu lên với lão:”Ai dô, Tống, hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần này rất đẹp! Đẹp! Đẹp!”

 

Tôi nhìn thấy vậy rất hài lòng, hình như họ đồng ý để cho tôi kiếm tiền, bỗng nhiên an tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi theo bọn họ,điểm chỉ đỏ lên một tờ giấy, đại nương đó lấy ra một đống đồ sáng lóagiao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 choTống, Tống cười lộ hết cả lợi, lại đột nhiên nói:”Hàngtốt thế nghe lời thế, thực ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên cho nhiều hơn một tí.”

 

Đại nương lườm ta mấy cái, lại nhìn tôi nói:”Nhưng ta đứa ngốc, cầm kì thi họa đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết.”

 

“Làm nghề này không phải dựa vào khuôn mặt sao?”

 

“Được được được, cho thêm mấy lượng.”

 

Tôi hiếu đi đến chỉ vào đống đồ ở trên bàn hỏi:”Đây là cái gì?”

 

“Của tôi!” Tống vội vàng nhét tất cả vào người, ta suy nghĩ một lát,và khó chịu lấy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một miếng trong số đó giao cho tôi, cười nói:”Số tiền này đủ năm lượng, nhiều hơn bình thường rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều, ta rất khoan dungvới ngươi.”

 

Tôi cầm lấy số ngân lượng, đột nhiên nhớ đến quạtrắng, thấy vật nhớ người, trong lòng cảm thấy hơi buồn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế cắn mạnh một miếng lên trên bề mặt, phát hiện hơi mềm mềm, không cứng, trảlại:”Tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần ngân lượng, tôi cần tiền.”

 

Bà Tống vội vàngthu lại ngân lượng tôi vừa cắn, lôi lấy ra mấy đồng xu từ trong người nhét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào tay của tôi, tôi xăm xoi rất lâu, xác nhận rất giống tiền đồngHoàng tiên sinh đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra cho chúng tôi xem, cuối cùng giãn mày racười, trong lòng rất cảm kích ấy, và vui hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hớn muốn khoe khoang sốhọc của mình hỏi:”Có cần tôi giúp đếm ngân lượng không? Miêu Miêu đếm rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuẩn!”

 

“Không cần, tôi đếm rất chính xác.” Tống đứngdậy, cầm lấy túi đựng tiền bọc toàn bộ số ngân lượng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng thẳngngười vui vẻ bước đi ra cổng, vừa đi vừa dặn tôi:”Ngươi ngoan ngoãnnghe lời của Cốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhạn ma ma nhé, chuẩn bị phát tài to.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc