GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 155: Ngoại truyện: Ngân Tử - Con người khác

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...

Nếu trường, tất cả học sinh đều mặc quần áo màu đen duy chỉ có bạn mặc quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo màu trắng thì sẽ như thế nào?

 

Nếu tất cả mọi người đều năm ngón tay, chỉ bạn có sáu ngón tay thì với khiếm khuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khác thường này, bạn sẽ thế nào?

 

“Chú quạ bay qua bầu trời xanh, chú quạ bay qua đỉnh núi cao, mọi người cùng bay vòng tròn, vỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay cùng hát, quạ ơi, quạ à, bộ quần áo đen, đôi mắtmàu đen, đáng yêu làm sao, đáng yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm sao…”

 

Một đàn quạ mặcquần áo đen bay lượn trên bầu trời, một đám trẻ mặc quần áo đen kéo taythành vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tròn, chúng đềunhững con yêu quái quạ, chỉ khác nhau làcó con đã tu được thành hình người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con thì chưa.

 

Miệng đám yêuquái nhỏ hát một bài đồng dao, vui vẻ truyền một quả cầu trong tuyết,khi tiếng ca chấm dứt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nhận được quả cầu là một đáng yêu tên Dạ Ly, khá cao so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những đứa trẻ khác, vẫn chưa thể hiện vẻđẹp kiều diễm, vốn được coi đại tỷ của bọn trẻ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lúc này khôngche giấu được vẻ vui mừng, cười tươi rói:

 

“Sao tỷ lại phải làm quỷ? Mọi người cố ý sao?”

 

“Tỷ xui thì phải chịu thôi!” Đám tiểu yêu vỗ tay reo hò, sau đó nhìn Dạ Ly đi tới gốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây bên cạnh, nhắm mắt vào đếm to:

 

“Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy…”

 

Tất cả những tiểu yêu đã thành hình người lập tức nhảy lên khi đếm,cánh đen sau lưng giang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộng ra, lẫn với đám quạ chưa thành hình ngườibay ẩn vào trong rừng, chớp mắt đã biến mất.

 

“Xong chưa?” Đếm tới một trăm, Dạ Ly gọi to.

 

Khu rừng rộng lớn không vang lên tiếng trả lời của bọn trẻ, chỉ tiếng những bông tuyết nặng nề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đậu lên cành cây.

 

Dạ Ly chầm chậm quay người lại, cũng giang rộng đôi cánh đen, nhưng khôngvội đi tìm kiếm hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hít mùi còn lại trong không trung, miệng nóhơi nhếch lên, sau đó bay vào sâu trong rừng. Bọn trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con của tộc quạthích chơi trò trốn tìm, vốn cao thủ của trò này, trong phạm vikhu rừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười dặm quanh đây, chẳng bao lâu nó đã tìm được mấy đứa núptrong bụi quả, trong hốc cây hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong hang đá.

 

“Còn thiếu mộtngười…” Dạ Ly đếm lại mấy đứa trẻ, nhưng phát hiện ra còn thiếu con quạtrốn giỏi nhất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình như đã dùng loại quảđó mùi rất kích thích trong không trung để giấu mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời gian hạn định đã sắp hết.

 

Con quạ đó thật phiền phức, Dạ Ly thực sự muốn bỏ cuộc. đang chuẩn bịnhận thua thì ở bụi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cỏ khô sau lưng vang lên tiếng quần áo sột soạt. Thế nở nụ cười, gọi to về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía đó:

 

“Ra đây nào! Ta tìm thấy đệ rồi!”

 

Âm thanh trong lùm cây lập tức dừng lại, cũng không ai bước ra nhận thua.

 

Bọn trẻ bên cạnh gọi to:

 

“Dạ Ly tỷ, chắc tỷ nhìn nhầm rồi, nói không chừng một con thỏ hoang.”

 

“Vớ vẩn! Làm sao ta thể nhầm quạ với thỏ được!” Dạ Ly quay lại trừng mắt nhìn chúng, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rảo nhanh bước chân, gọi to vào trong bụi cây. “Nhậnthua đi, mau ra đây.”

 

Rất lâu sau, trong lùm cây bay ra một conquạ hoàn toàn khác người, lông trên người không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu đen trắng tinh như tuyết, đôi mắt đen láy nhìn Dạ Ly, phảng phất như hơibất an. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Ngân Tử, sao lại đệ? Trời tuyết lớn, sức khỏe của đệlại không tốt, chạy ra đây làm gì?” Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ly thoáng chau mày, đám trẻ xungquanh cũng bắt đầu thì thầm to nhỏ.

 

Ngân Tử bước lên một bước, giang rộng đôi cánh, dường như đang cố thu hết dũng khí:

 

“Đệ muốn làm quỷ.”

 

Bọn trẻ cười to:

 

“Thôi đi, bọn ta sợ ngươi bị gãy xương.”

 

“Ngươi về nhà đi, nhỡ lại bị làm sao.”

 

“Ngân Tử, ta luôn muốn hỏi ngươi, người ta đều nói quạ trong thiên hạ đều màu đen, vì sao ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại màu trắng?”

 

“Bởi màu trắng nên thể mới dễ lộ, lần trước bị đâm vào gốc cây, chảy cả máu mũi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Không biết ngươi tu tiên để làm gì? Yêu quái không thể luyện thì khôngcó khả năng tự bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vệ, đúnglãng phí thời gian.”

 

“Thực ra ta nghĩ ngươi không phải quạ.”

 

Trong tiếng ồn ào, con quạ trốn thành công cũng bay ra, một con quạ đen tuyền, màu lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng bóng, thấy Ngân Tử thì kinh ngạc reo lên:

 

“Sao cái kẻ nhuộm lông trắng lại đây? Ai bảo tới? Đừng làm ảnh hưởng tới trò chơi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn ta.”

 

“Lông của ta không phải nhuộm.” Ngân Tử rụt lùi về sau, đôi mắttrở nên lạnh lùng, kiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cường nói, “Tuy rằng ta khác biệt nhưng cũng đã luyệnđược thành yêu quái, cũng không mất nhiều thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn các ngươi.”

 

“Ha ha, ngươi con quạ trắng!” Con quạ kia giễu cợt nó, còn định nói gìđó thì bị Dạ Ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngắt lời với vẻ không vui, và lớn tiếng mắng những đứatrẻ đang giễu cợt Ngân Tử:

 

“Ngân Tử bị bệnh bạch tạng, đệ ấy vốnchẳng thua kém các đệ cả, lại thật đáng thương. Đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giễu cợtngười khác! Bình thường tiên sinh dạy thế nào, các đệ quên hết rồi sao?”

 

Ngân Tử ngẩng đầu lên nhìn vẻ đồng cảm trong đôi mắt Dạ Ly, cả người bỗng dưng cứng đơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, thần sắc càng khó coi.

 

“Bản thân đệ ấy yếu ớt, các đệ phải chăm sóc hơn chứ!” Dạ Ly vẫn trách cứ đám trẻ kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng bọn trẻ chỉ cúi đầu cười thầm.

 

Cảm giác buồn rầu dâng lên, Ngân Tử nắm chặt móng tay, hít sâu mấy lần mới nén được lửa giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, mỉm cười nói với Dạ Ly:

 

“Đệ không bị bệnh, chỉ muốn đi lại một chút thôi. Thấy mọi người chơi vui quá nên mới đứng nhìn.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Nếu đệ làm quỷ thì ta sợ đến tối cũng không tìm được người, lại làm lỡ thời gian của mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người, hay đệ đi núp nhé.” Dạ Ly vui vẻ nói.

 

“Không cần đâu, những trò chơi trẻ con thế này không thích hợp với đệ.” NgânTử quay người bay đi, trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi đi còn quay lại giễu cợt Dạ Ly, “Dạ Lytỷ tỷ, tỷ cũng lớn rồi không còn nhỏ nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắp thành yêu quái rồi, đừngchơi với bọn trẻ con này nữa, hạ thấp giá trị bản thân mình, chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằnghãy tu hành thêm đi.”

 

Mặt Dạ Ly đỏ nhừ trước lời châm chọc ấy.

 

Con quạ bên cạnh vội vàng an ủi:

 

“Con quạ trắng đó vốn bị bệnh mà, lời nói tỷ đừng để bụng.”

 

Dạ Ly tức giận quát:

 

“Ngươi đúng người không biết điều, độc cũng đáng đời.”

 

Con quạ kia lại cười nói:

 

“Không chơi cũng tốt, ai mà biết bệnh của truyền nhiễm không, đệ không muốn làm quạ trắng đâu…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Cơn gió đưa những lời thì thầm của chúng vào tai Ngân Tử, không quayđầu, cũng không dừng chân, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng bay cao. Trong lòng vừa phẫn nộvừa buồn rầu: Có những thứ nó đã quen từ lâu rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cớ phải cảm thấy sỉ nhục? đúng tự mua dây buộc mình, chi bằng cứ nỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực tu hành,sớm thành tiên mới phải.

 

Ngân Tử không cha mẹ, nhà mộtcăn nhà gỗ nhỏ nằm trên cành cây, tọa lạc rìa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lạc Nhật Cốc, nơi nghỉngơi của gia tộc họ quạ, cách nhà quạ gần nhất tới bốn, năm dặm đường,môi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường xung quanh không tốt lắm. Lẽ ra yêu quái gia tộc nhà quạ sốngnơi nào đều do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các trưởng lão bốc thăm quyết định, nhưng khi bốc thăm chẳng ai nói cho Ngân Tử biết, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ còn lại vị trí cuối cùng chonó. muốn tranh luận, nhưng chẳng ai đếm xỉa tới nó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đành phải sống như thế lâu lắm rồi. Được cái sống một mình yên tĩnh, rất ít khi cóngười tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm nó, rất lợi cho việc tu hành, dần dần cũng chẳngbuồn dọn tới nơi khác, cứ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sống suốt hơn hai trăm năm.

 

Nhưnghôm nay thật kỳ lạ, ngồi xuống tu hành chưa được bao lâu thì độtnhiên bầu trời mây đen vần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vũ, sấm chớp ầm ầm, xen lẫn vào đó nhữnggiọt mưa rào rào rơi xuống. Mấy vị tiền bối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đức cao vọng trọng trong gia tộc quạ hối hả tới nhàtrong cơn mưa, mặt mũi tươi cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mời đếnnhà chính để nghị sự.

 

Vừa bay về tới nhà chính thì Ngân Tử pháthiện hầu như mọi trưởng lão đều đã tới đây, sắc mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của họ đều vô cùngnghiêm trọng, không ai nở nụ cười, tất cả đều nhìn chằm chằm khôngnói.

 

“Sao thế ạ?” Ngân Tử một cảm giác bất an.

 

“Con biết Đế Sơn gần đây mới một con yêu quái hổ rất lợi hại hay không?” Tộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trưởng chậm rãi lên tiếng.

 

Ngân Tử lắc đầu:

 

“Không ai nói với con chuyện này.”

 

Tộc trưởng lộ sắc mặt hiền từ hiếm có, vỗ vai Ngân Tử:

 

“Con yêu quái hổ đó đã tu hành hàng ngàn năm, hơn nữa pháp lực cao cường,tộc Quạ chúng ta vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yếu đuối, không phải đối thủ của nó, chỉ đànhtiến cống chođể nghị hòa.”

 

“Chuyện này thì liên quan tớicon?” Ngân Tử không hiểu, trong lòngbỗng dưng dấy lên một cảm giácsợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hãi khôn cùng, thậm chí còn hận rằng mình không thể co giò chạymất.

 

Tộc trưởng dịu dàng nói:

 

“Bởi con hổ yêu ấy yêucầu chúng ta mỗi tháng phải cống nạp cho một con Quạ yêu làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức ăn, điều kiện này cùng quá đáng, chúng ta định đưa cả gia tộc bỏ trốn,nhưng quy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của việc này rất lớn, cầnthời gian chuẩn bị, thế nêncống phẩm tháng đầu tiên không thể thiếu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng ta sẽ ghi nhớ sự hy sinh đại của con, sau này sẽ lập bài vị trường sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho con, đặt trong tế đường để chúng yêu tế bái.

 

Cuối cùng Ngân Tử cũng hiểu ý của bọn họ.

 

Tự cổ trong giới động vật, lớn nuốt chuyện thường, lúc cần thiết,đồng tộc sẽ hy sinh kẻ yếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất để bảo vệ thực lực của cả đàn.

 

Nhưng… sao lại con? Những con Quạ yêu tu hành chậm hơn con, pháp lựcthấp hơn con nhiều vô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số, sao không phải bọn họ?

 

Ngân Tử không sợ hãi, cũng không đau lòng, nhưng lại mâu thuẫn rất lâu, cuối cùng phát hiện ra họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chọn mình cũng lẽ đương nhiên.

 

Quạ trắng vĩnh viễn không thể nào trở thành yêu quáisức chiến đấu ngoancường, cũng một dị biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nên tồn tại trong loài. Thế bịcắt hết lông dài trên cánh, nhốt trong một cái lồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa lên Đế Sơn, Hổyêu ném vào bếp, nhưng không ăn thịt nó, bởi còn đang bận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đicầu hôn với nàng Mao yêu Hoa Miêu Miêu Lạc Anh Sơn, thế lại nhốt con quạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng hiếm này vào cái lồng vàng, còn cẩn thêm đá quý, buộcsợi dây lụa màu đỏ, trang trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất đẹp để làm lễ vật, cho tiểu yêu xáchcái lồng định đưa tới cho Mao yêu làm thức ăn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Chiếc lồng vànglắc lư, con Hổ yêu ngoài cũng trang điểm tươm tất, cùng hửng,mặt mũi tươi rói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui vẻ đi tìm người đẹp. Ngân Tử loay hoay trong lồngrất lâu không tài nào mở được cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lồng, chỉ đành nhắm mắt chờ chết.

 

Nếu thể chuyển thế thì ta nhất định sẽ không làm con quạ. Trong lòng nóthầm nghĩ, rồi lại nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con hổ bên cạnh đầy ngưỡng mộ, răng nanh móng vuốt động vật ăn thịt đều rất đẹp, sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiến đấu sau khi tu hành chắcchắn sẽ càng tăng lên, kiếp sau nhất định phải làm một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hổ, ítnhất thì cũng làm một con sói.

 

Đương nhiên, quan trọng nhất đừng có màu trắng.

 

Trong địa phận Lạc Anh Sơn, con Hổ yêu hung tàn pháp thiên đột nhiêntrở nên ngoan ngoãn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một con mèo. cung kính dâng lễ vật cả Ngân Tử bên trong, đặt trước sơn động của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoa Miêu Miêu, dịu giọng:

 

“Miêu Miêu nương nhà không?”

 

Một người đẹp như thế nào thể khiến con yêu quái này nhún nhường đếnthế? Nếu mà đã thích thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao không cướp về yên chuyện? Ngân Tử hơi ngạc nhiên,thức ăn của mèo, đương nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không tiện bìnhluận.

 

Hổ yêu rất kiên nhẫn chờ ngoài cửa rất lâu, đã lên tiếnggọi số lần. Cuối cùng trong động cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vang lên một giọng nói ngái ngủ bực bội:

 

“Kẻ nào tới nhà đó hả?thôi đi không?”

 

Lời nói vừa dứt thì một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện trước mặtNgân Tử, mái tóc dài màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lam tím của nàng được búi bừa ra sau, đôi mắtmàu vàng nheo lại, ngũ quan tinh tế tới không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một khiếm khuyết, trênngười mặc một chiếc váy dài bằng lụa quý giá màu xanh lục nhạt, dườngnhư vừa mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỉnh giấc mộng, liên tục ngáp dài, y phục cũng xộc xệch, đểlộ ra bắp tay hoàn trắng ngần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như ngà voi, đủ khiến mọi đàn ôngkhác phải liếc nhìn.

 

Ngân Tử tuy rằng chỉ một tiểu yêu chưathành hình, nhưng gặp một yêu quái xinh đẹp như thế cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất giác ngẩnngơ nhìn. Trong lòng nghĩ tới việc mình sẽ bị mỹ nhân miêu này ănthịt vào bụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rùng mình.

 

“Là ngươi à, tên nhỉ?” Hoa Miêu Miêu khoanh tay, cố gắng nhớ lại.

 

Con Hổ yêu lập tức trở nên căng thẳng, lắp bắp nói:

 

“Lần trước Bình Thiên Đại Thánh cử hành yến tiệc vạn yêu, tôi đã may mắnđược gặp Miêu Miêunương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ đó thần hồn điên đảo, ngày đêm nhungnhớ, hôm nay tới đây để cầu thân.”

 

Hoa Miêu Miêu nghiêng đầu,ngắm nghía hắn từ trên xuống dưới, nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng cũng nhớ ra, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xua tay rồi đi lùi về phía sau:

 

“Không lấy.”

 

“Miêu Miêu nương, tôi thật lòng thật dạ mà.” Con Hổ yêu lập tức mỉm cười.“Vì cô, tôi đã chiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đóng Đế Sơn gần đây, chỉ muốn được tiện đườngsang thăm cô thôi.”

 

“Đế Sơn?” Hoa Miêu Miêu dừng chân, mỉm cười, “Trên đó chẳng phải một con Tước tinh? Hình như cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lợi hại lắm.”

 

Con Hổ yêu lập tức dương dương tự đắc nói:

 

“Loại tiểu yêu quái ấy có tài giỏi, vài chiêu đã bại trận rồi, saunày chúng ta thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân rồi, thể hợp nhất cả Đế Sơn, Lạc Anh Sơn vàLạc Nhật Cốc làm một, mấy trăm dặm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xung quanh đây sẽ trở thành địa bàncủa chúng ta.”

 

“Không ngờngươi cũng biết tính toán như thế,khá lắm.” Hoa Miêu Miêu càng cười tươi hơn, ngọt ngào© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tận, đưa tay ra kéo cánh tay Hổ yêu. “Nói thế tức ngươi đã thu phục được đàn quạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ởLạc Nhật Cốc rồi?”

 

“Chính thế! Đám tiểu yêu quái ấy đâu,tôi chỉ hơi uy hiếp một chút chúng đã đưa một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng tộc tới cho tôithưởng thức, tôi nghĩ Mao yêu, chắc là thích ăn các loại chim, thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên mang tới đây tặng cô.” Hổ yêu vừa nói vừa giơ cái lồng nhốt Ngân Tử ra, mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng đắc ý.

 

Hắn không được đắc ý quá lâu, bởi PháThiên Trảo của Hoa Miêu Miêu đã vung ra, nhanh tới mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt thường khôngthể nhìn thấy, đột nhiên chọc thẳng vào tim hắn, con Hổ yêu trợn trừngmắt, lắp bắp:

 

“Cô… đồ đàn độc ác…”

 

Hoa Miêu Miêu liếm vết máu trên móng vuốt, cười tươi:

 

“Đế Sơn với Lạc Nhật Cốc đều của ngươi, ta giết ngươi đương nhiên sẽthành chủ ba vùng này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc phải thành thân cho phiền phức? Hơnnữa ngươi quá yếu, ta không thích nam nhân kém hơn ta.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Hổ yêu chầm chậm ngã xuống, chiếc lồng nhốt Ngân Tử cũng rơi xuống đất, lăn lông lốc.

 

“Điều quan trọng nhất Tước tinh Đế Sơn là bạn của ta.”

 

Sự thay đổi trước mặt diễn ra quá nhanh, mấy con tiểu yêu đi theo Hổ yêuvội vàng ném lễ vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy trốn, Hoa Miêu Miêu cũng không ngăn lại, chỉchuyển hết mấy thứ đồ chúng làm rơi vào trong động, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau khi đã thu dọnxong xuôi, lại nhìn thấy Ngân Tử nằm trên đất, bèn lại gần nhặt lên,hứng thú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn ngó một hồi, sau đó đi vào bếp, lấy một thùng nước rồi ném vào bên trong.

 

Ngân Tử vốn đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồngnhưng lúc này sợ hồn xiêu phách tán, vùng vẫy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong nước, khiến cáilồng càng chìm xuống sâu hơn, cuối cùng không kìm nén được nỗi sợ hãitrong lòng, hét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên:

 

“Cứu với! Tha cho tôi! Tha cho tôi.”

 

“Ha ha!” Hoa Miêu Miêu bật cười, nàng nhấc cái lồng lên, hí hửng nói. “Tathấy ngươi bình tĩnh quá, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tưởng ngươi không sợ chết chứ.”

 

Ngân Tử ho sặc sụa, cảnh giác nhìn Mao yêu, không nói nữa.

 

Hoa Miêu Miêu không ném Ngân Tử vào nồi, nàng chỉ lau sạch lông cho nó, sau đó treo lên sợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dây thừng để phơi, Ngân Tử bị hành hạ tới hoa mắt chóng mặt, nhưnglông cánh đã bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắt nên không bay được, chỉ đành ngoanngoãn nằm chờ tới khi mặt trời xuống núi mới được mang vào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Con quạ này thú vị thật đấy.” Hoa Miêu Miêu bứt vài cái lông của Ngân Tử, “Thích bị phơi nắng.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Ngân Tử giận điên người, cuối cùng không nhịn được, quát:

 

“Làtreo ta lên! Làm sao ta có thể phản kháng được?”

 

“Ngươi không nói thì làm sao ta biết ngươi không thích?” Hoa Miêu Miêutrông vô cùng vô tội, “Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học thuật đọc tâm đâu.”

 

“Ta! Ta muốn về nhà!” Ngân Tử bất chấp tất cả, hét lớn.

 

“Được.” Hoa Miêu Miêu đồng ý rất nhanh gọn.

 

“Thật… thực sự thể tha cho ta sao?” Ngân Tử thấy nàng rộng lượng như vậy thì lại trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do dự, “Không giết ta sao?”

 

“Ngươi giết bạn thân của ta, hay tới cầu hôn ta?” Hoa Miêu Miêu hỏi lại.

 

Ngân Tử nghĩ tới kết cục của con Hổ yêu, ra sức lắc đầu.

 

Thế Hoa Miêu Miêu hùng hồn nói:

 

“Ta không biết nuôi quạ thế nào, mèo lười lắm.”

 

Ngân Tử một lần nữa tức điên người,nhân lúc đối phương chưa kịp hối hận, bèn nhảy xuống khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn, lảo đảo bỏ đi, nhưng chưa đi được bao lâu, nóđột nhiên nhớ tới một vấn đề rất nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng.

 

đi đâu bây giờ? Chỗ những người đồng tộc đã đưa tới cho Hổ yêu ăn thịt sao?

 

Thế Ngân Tử dừng chân…muốn bỏ đi, bỏ đi càng xa càng tốt, nhưng nóđã mất cánh, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể bay được, cũng không thể thoát khỏi sự truy sátcủa mãnh thú.

 

Trong lúc tiến thoái lưỡng nan, đột nhiên Ngân Tử bị xách lên cao, quay đầu lại nhìn, lại cônàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mao yêu ấy, mặt nàng ta đầy ác ý:

 

“Ta cảm thấy thả ngươi thế này thì lãng phí quá.”

 

Bị… bị cho vào nồi sao? Ngân Tử không giãy giụa nhiều, chỉ buồn cúi đầu.

 

Không ngờ Hoa Miêu Miêu lại đưa Ngân Tử vào động huyệt, đa số các yêu quái đều không giỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc nhà nên trong động cùng bừa bãi, nàng chỉ vàophòng, ra lệnh cho Ngân Tử:

 

“Tuy rằng ta không biết nuôi quạ,nhưng quạ thể tự nuôi mình. Sau này ngươi dọn dẹp phòng ốc cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta,khi nào ta cảm thấy đủ vốn rồi thì sẽ thả ngươi đi!”

 

Ngân Tử kinh ngạc quay đầu lại, nhìn gương mặt ngượng ngùng của Hoa Miêu Miêu, bất giác không còn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sợ nữa.

 

Lạc Anh Sơnnơi thiên địa linh khí, còn thích hợp để tu luyện hơn cả Lạc Nhật Cốc, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi lông mọc dài lại, Ngân Tử không đi lại đâysuốt hai mươi năm, nhờ sự giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đỡ của Hoa Miêu Miêu, hắn nhanh chóng tuluyện được thành hình người. Đó thân hình của một đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trẻ khoảng bảy, tám tuổi, gầy nhô xương, trên người khoác bộ bạch y, cùng với ngũquan xinh đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như con gái, ai thấy cũng yêu.

 

Đương nhiên, do Hoa Miêu Miêu giúp hắn là:

 

“Ta cảm thấy ngươi biến thành hình người rồi thì sẽ quét dọn thuận tiệnhơn… Hơn nữa sau khi ngươi thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người trông rất đáng yêu, phụ thấyrất hài lòng.”

 

Đúng thế, sàn nhà dùng nước sạch lau ba lần, bátđĩa rửa sáng bóng, bình hoa được cắm hoa cúc dại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngân Tử rất năngkhiếu làm việc nhà, hơn nữa hắn mắc bệnh sạch sẽ, ngày nào không quétdọn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không vui. Thái độ chăm chỉ làm việc này khiến Hoa Miêu Miêu nhưđược mở rộng tầm mắt, luôn miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khen ngợi, lập tức sắc phong cho hắnlàm đại quản gia nội vụ của Lạc Anh Sơn.

 

Ngân Tử đã quen với nàng khẩu tâm Phật kia:

 

“Cái quản gia nội vụ! Taphải thái giám đâu! Cũng không phải đồ đệ của cô.”

 

Nhưng câu nói này nói ra rồi, hắn lại lén lút nhìn Hoa Miêu Miêu, không phải sợ nàng không vui, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà là hy vọng nàng không vui.

 

Hoa Miêu Miêu không hề tỏ ra không vui, nàng nghiêm túc suy nghĩ rất lâu rồi nói:

 

“Hay là ngươi gọi tađại ca đi.”

 

Ngân Tử á khẩu, dưới sự uy hiếp của bạo lực, hắn chỉ đành nhận cái xưng chết tiệt này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Chẳng biết từ khi nào, hình ảnh con mèo này đã nằm sâu trong trái tim hắn.Cuộc sống ở Lạc Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sơn, hôm thì đi bắt cá, hôm thì đi phơi nắng, lúc thì luyện công, ngày nào cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui vẻ khiến thời gian trôi nhanh như chớp mắt.

 

Hoa Miêu Miêu rất thông minh, nàng rất nhiều sách, hơn nữa còn dạy Ngân Tử biết đọc, còn bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắnlàm thủ quỹ cho mình. Chỉ điều không biết sao, thi thoảng nàng lại nhìn một quyển Phật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh ngơ ngẩn.

 

Hoa Miêu Miêu rất lợi hại, Bình Thiên Đại Thánh là nghĩa huynh của nàng, các yêu quái trong phạmvi trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dặm quanh Lạc Anh Sơn không bao giờ dám xâm phạm Mao uy củanàng, nhưng xử sự lại vô cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công chính nghiêm minh, không bao giờ ỷthế hiếp người. Chỉ không biết sao,lúc nàng lại lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngọn cây caonhất trên đỉnh Lạc Anh Sơn, nhìn lên trời xanh suốt cả một ngày.

 

Ngân Tử từng hỏi Hoa Miêu Miêu, nhưng nàng không muốn nhắc tới, thế là hắncũng không truy hỏi nữa. Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều ngày nào hắn cũng nghĩ cách dínhlấy Hoa Miêu Miêu, cùng nàng rong chơi, hạnh phúc tới khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói thành lời.

 

Đây lẽkhoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời hắn, Hoa MiêuMiêu thường nói bộ lông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu trắng của hắn rất đẹp, đó màu sắc thần thánh, hơn nữa trong mắt nàng toát lên vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngưỡng mộ không giấu giếm,nhìn vào đó thôi cũng đủ để Ngân Tử thấy vui lắm rồi, trong bầu khôngkhí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui vẻ này, hắn quên mất thù hận với Quạ tộc, quên mất quá khứ, chỉmuốn sống thế này đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiên trường địa cửu.

 

“Cho ngươi viên đá quý này.” Hoa Miêu Miêu từ ngoài về, ném cho hắn một cái túi nhỏ.

 

Từ sau khi Ngân Tử nói mình thích những thứ lấp lánh, khi nàng ra ngoàilàm việc hay đánh nhau thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mang một ít đá quý về cho hắn. Sự thươngyêu điều kiện này khiến Ngân Tử rất cảm động. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng trong mọi viên đá quý, hắn thích nhất viên Tổ Mẫu Lụcviên mắt mèo, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúnggiống mắt nàng nhất.

 

Cuộc sống ngày ngày trôi qua, năm trăm năm chỉ như một cơn gió.

 

Hoa Miêu Miêu lại thẫn thờ ngồi trên cành cây, Ngân Tử giang rộng đôi cánh bay tới, cùng nàng ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặng lẽ.

 

“Có cánh thích thật.” Hoa Miêu Miêu nhìn Ngân Tử, đột nhiên cảm thán.

 

“Đổi Phá Thiên Trảo của được không, đúng đứng núi này trông núi nọ.” Ngân Tử lườm nàng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Nếu đổi được thì ta đổi ngay.” Hoa Miêu Miêu trả lời rất sảng khoái.

 

“Cô ngốc à.” Ngân Tử lập tức đưa ra phán đoán.

 

Hoa Miêu Miêu không đấu mồm với hắn nữa, hỏi khẽ:

 

“Ngươi nói xem, kiếp sau yêu quái sẽ biến thành gì?con người hay động vật?”

 

“Ta không biết.”

 

“Nếu kiếp sau, ta chỉ muốn làm một con chim, cho chim sẻ cũng được.”

 

“Vì sao?”

 

“Bởi ta muốn bay lên trời xanh, bay về Tây phương Cực Lạc.”

 

“Bay tới đó làm gì?”

 

“Chẳng phải con người chết rồi đều sẽ về miền Tây phương Cực Lạc sao?”

 

“Vớ vẩn, chắc là sẽ xuống địa ngục.”

 

“Không.” Hoa Miêu Miêu im lặng rất lâu rồi nói. “Bởingười đó phẩm chất rất cao thượng.”

 

“Tình nhân của sao?” Ngân Tử cảm thấy trái tim mình như bị một búa mạnh vào, nặng nề, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đau đớn.

 

“Đừng nói vớ vẩn, ta đâu xứng!” Thần sắc Hoa Miêu Miêu đột nhiên trở nêndịu dàng. “Hơn nữa chàng… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chàng hoàn toàn không biết ta, tưởng rằng tachỉ một con mèo bình thường.”

 

Ngân Tử nhìn thần sắc của Hoa Miêu Miêu, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an, yết hầu đắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghét:

 

“Cô đi tìm hắn không?”

 

Hắn không muốn Hoa Miêu Miêu rời khỏi mình, hắn sợ mọi niềm vui của hắn sẽ bị tước đoạt mất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Ta không tìm được chàng.” Hoa Miêu Miêu lắc đầu, bật cười, “Ngân Tử, baogiờ ngươi sẽ luyện tâm? Ta rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn biết khi ngươi biến thành ngườitrông cao hơn không,nữ tính không, lần trước khi có yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quái đếncầu thân còn tưởng ngươimuội muội của ta.”

 

“Ai là muội muộicủa cô, ít nhiều gì ta cũng là nam tử hán, chắc chắn cao hơn cô.” NgânTử quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu đi, giận dỗi, “Cô đừng chọc vào đám yêu quái đó, toàn bọn chẳng ra gì.”

 

“Có phải ta cố ý đâu, đánh rồi lại đến, ta chẳng làm được.” Hoa Miêu Miêu vui vẻ nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Đại ca, luyện tâm đau lắm.” Ngân Tử cúi đầu nói.

 

“Đó là con đường mọi yêu quái đều phải đi qua, đau cũng phải cố vượt qua.” Hoa Miêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Miêu cổ vũ hắn.

 

“Ta muốn quà…” Ngân Tử nói nhỏ.

 

“Quen ngươi bao lâu rồicòn như một đứa trẻ.” Hoa Miêu Miêu bất lực lắc đầu, “Nói đi, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đá quý gì?”

 

“Không, ta không cần đá quý.” Ngân Tử ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Hoa MiêuMiêu, màu mắt đẹp ấy như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một ngọn cỏ xanh đang lấp lánh những tia màu hổ phách.

 

“Thế… ngươi muốn gì?” Hoa Miêu Miêu nhìn cậu nhỏ đang làm nũng.

 

Ngân Tử cúi đầu, rất lâu sau mới kéo áo nàng nói:

 

“Ta… ta muốn không bao giờ bỏ rơi ta, cho dù là đi đâu.”

 

Hoa Miêu Miêu nghe thấy yêu cầu trẻ con này thì đưa tay ra định véo mũihắn, nhưng đột nhiên nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy một giọt nước mắt lăn dài trên NgânTử, cả người nàng cứng đơ lại.

 

Ngân Tử bó gối, gục đầu xuống, che đi gương mặt giàn giụa nước mắt của mình, giọng nói trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui vẻ:

 

“Ta đùa thôi, đừng để bụng.”

 

“Ta hứa với ngươi.” Hoa Miêu Miêu lớn tiếng, “Ta sẽ không bao giờ bỏ ngươi đâu.”

 

Lời hứa của nàng rất kiên định, rất nghiêm túc, cũng như đá quý vĩnh viễnkhông thay màu, và Ngân Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng tin vào sự vĩnh hằng này.

 

Nhưng đá quý rồi cũng sẽ vỡ, trên đời này chẳng thứ gì vĩnh hằng.

 

Trước khi đi luyện tâm, Đại Bàng Vương Tề Ngưu Vương đều đến cầu thân thay cho Cự Tượng Ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vương, bị Hoa Miêu Miêu từ chối, thẹn quá hóa giận, ratay tấn công, hai con yêu quái đó thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lực siêu quần, Hoa Miêu Miêu thất thủ, bị bay ra xa hàng ngàn dặm.

 

Luyện tâm trở về, Ngân Tử đaukhổ đi tìm nàng mấy ngày mấy đêm, nhưng khi tìm được nàng trở về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 HoaMiêu Miêu của hắn đã không còn nữa, thay vào đó một linh hồncùngngây thơ, trong sáng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dường như không biết gì đau khổ lo lắng.

 

Từ đó về sau, người được bảo vệ trở thành người bảo vệ, nhìn dung nhantương tự nhưng ngây thơ, hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy thật ngậm ngùi. Hắn muốn hận, nhưngkhông hận nổi, muốn yêu, nhưng lại chẳng biết yêu ra sao.

 

Rấtnhiều, rất nhiều năm sau, thi thoảng Ngân Tử lại ngẩng đầu lên nhìn trời xanh, âm thầm nghĩ, Hoa Miêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Miêu liệuphải đã mọc thêm đôi cánh, bay về miền cực lạc, tìm được người nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày đêm mong nhớ khôngbao giờ quay về nữa hay không?

 

Người… người hắn không quen biết ấy liệu trân trọng Hoa Miêu Miêu?

 

Chắc chắn có, bởi vì nàng nữ tử tốt nhất trong thiên hạ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 155 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc