GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 147: Điệu Long ly hải

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngồi trên bàn tiệc xa hoa, tôi im lặng ăn uống, Ngao Vân còn rót rượu cho tôi. Đó thứrượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13màu hổ phách, mùi hoa thoang thoảng, rất dễ chịu, tôi nhìn ánhmắt chờ đợi của hắn, ngẩng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên uống cạn.

 

Say cũng tốt, say rồi thì không phải nghĩ nữa.

 

Tửu lượng của tôi so với kiếp trước hầu như không tiến bộ gì, nhanhchóng màng, cảm giác cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế giới đang xoay chuyển trước mắt, ánh sáng từ viên dạ minh châu bên cạnh trở nên mông lung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mờ ảo, ngay cả gươngmặt của Ngao Vân cũng biến thành ba, bốn người.

 

“Ta… ta ghét ngươi…” Lưỡi tôi cứng lại, nói năng bắt đầu không ràng.

 

“Vì sao?” Ngao Vân hỏi khẽ, bàn tay hắn dịu dàng vuốt lên mái tóc tôi.

 

“Bởi vì… bởi Ngao Vân bạn tốt… người bạn Miêu Miêu coi trọng nhất…” Tôi kéo vạt áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắn, nước mắt bắt đầu ào ào lăn ra, cứ như một đứa trẻcon vừa khóc vừa dỗi dằn, tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng như vậy có thể được mọi thứ mànó muốn.

 

Trong lúc màng, Ngao Vân bế tôi lên:

 

“Ta không muốn làm bạn với nàng.”

 

“Ngươi ghét Miêu Miêu!” Tôi cố giằng khỏi người hắn, lảo đảo đứng lên, chỉ mặt hắn nghiêm túc nói.

 

“Không, tại ta thích Miêu Miêu quá.” Ngao Vân lắc đầu.

 

“Không! Ngươi không thích ta! Người thích ta sẽ không nhốt ta lại!” Tôi giận dữ giậm chân, sau đó đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không vững, một lần nữa ngã lăn ra đất, cũng may sàn nhà rất êm nên không bị thương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Bích Thanh Thần Quân năm xưa cũng từng nhốt nàng lại.”

 

“Không có!”

 

“Có!”

 

“Không có!”

 

 

Cuộc tranh luận vô nghĩa kéo dài một lúc lâu, Ngao Vân đành bỏ cuộc.

 

“Miêu Miêu, quên Bích Thanh Thần Quân đi, từ bỏ mọi thứ, bắt đầu lại từ đầu được không? Nếu kiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này không được thì kiếp sau.”

 

“Khi nào nằm hãy nói.” Tôi giơ một ngón trỏ ra đong đưa trước mặt hắn,nghĩ ngợi giây lát, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn chưa ổn, bèn bổ sung thêm. “Kể cả khi nằmmơ cũng Tất Thanh… không chỗ cho ngươi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nói xong tôi lại màngnhớ lại lời dặncủa Kiếm Nam, thếvội vàng nở nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nịnh nọt,“Thi thoảng cũng thấy ngươi.”

 

“Mơ thấy ta làm gì?” Ngao Vân hỏi dồn.

 

Tôi lại hồ đồ nói thật:

 

“Mơ thấy ngươi mời ta ăn cơm… còn bị ta đánh…”

 

Được rồi… uống rượu chẳng tốt lành gì, sẽ nói hết mọi suy nghĩ thực tronglòng mình ra. Đấy, bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt Ngao Vân đã tái xanh đi rồi, rấtthểsau đó sẽ “hứng tình”… Trực giác của loài vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến tôi vội vàng nhanhtay nhanh chân ra ngoài cửa, chuẩn bị trốn khỏi nơi nguyhiểm.

 

Ngao Vân nheo mắt, đưa chân ra giẫm lên vạt váy tôi, nghiến răng nói:

 

“Đánh… tốt lắm, yêu cho roi cho vọt mà.”

 

Tôirất lâucảm giác hình như cái cửa vẫn còn cách mình rất xa, thếlà ngơ ngác quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu lại. Chạm phải đôi mắt tóe lửa của Ngao Vân, tôigiật mình, ôm đầu chui vào gầm bàn, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chui vừa kêu:

 

“Lần sau nằm ta sẽ không đánh ngươi nữa…”

 

Ngao Vân kéo chân tôi, lôi tôi từ trong ra, ấn xuống đất rồi lại cắn mạnhlên môi tôi. Tôi đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá thì không vui, thế hắn vừa buông tay ra, tôi lập tức nhe hàm răng không mấy sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhọn của mình ra cắn lên cánh tayhắn một miếng, cắn chặt không buông.

 

“Buông ra!” Ngao Vân ra lệnh.

 

“Ngoao… ngoao…” Câu này ý “đánh chết cũng không buông”.

 

“Buông ra!” Ngao Vân một lần nữa ra lệnh.

 

Lần này tôi không nói nữa, chỉ dồn thêm lực vào răng. Ngao Vân tức khíbại hoại đành phải túm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy cằm tôi, không biết ấn vào chỗ nào mà… mà…tôi bị lệch quai hàm…

 

“Hu hu… đau…” Nước mắt tôi tuôn xối xả, cảm giác đau đớn kịch liệt khiến tôi lập tức tỉnh táo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, muốn nở nụ cười, nịnh nọtkhông làm sao cười nổi.

 

“Đáng đời!” Ngao Vân nhìn vết răng tím bầm tay, vừa mắng vừa giúp tôi nắn lại hàm.

 

Tôi không nghĩ ra cách để vãn hồi cục diện này, thếlại buột miệng:

 

“Ngươi đồ khốn, ta ghét ngươi!” Sau đó bi phẫn quay đầu rơi nước mắt, khiến kẻ bị hại Ngao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vân hốc miệng.

 

Thời buổi này vừa ăn cướp vừa la làng rất hữu hiệu…

 

Chạy đi rất xa rồi thấy Ngao Vân không đuổi theo, tôi thấy nhẹ nhàng hơnmột chút, thế đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 loanh quanh khắp Ly Sầu Cung, quan sát địa hình, tìm kiếm vị trí lợi khi đột phá vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vây, nhân tiện nghiên cứu bản lĩnhvõ công của đám thủ vệ.

 

Mấy tên thủ vệ rất khá, lẽ đều bộđội tinh anh dưới đáy biển, thế tôi lại âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thầm thấy khinh bỉ hành vi lợi dụng việc công để làm việc của Ngao Vân.

 

Dưới đáy biểnkhông ngày đêm, nhưng tới đêm khi phải đi ngủ thì những viên dạminh châu treo trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vách tường được đám thị nữ cất bớt đi, tạo cảm giáctối hơn. Sự mệt mỏi dâng lên mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi ngáp dài quyết định tìm chỗ nào đó để ngủ, không ngờ vừa vào phòng đã thấy Ngao Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nằm trên giường,tay còn cầm quyển sách.

 

“Nàng về rồi hả…” Hình như Ngao Vân đãquên mất chuyện không vui sáng nay, hắn vui vẻ chào tôi, cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như mộtnương tử hiền thục đang chờ đón người tướng công làm việc vất vả cả ngày về nhà…

 

Tôi quay người định bỏ đi thì Hoa Dung đứng chặn ngoài cửa, nàng ta tươi cười nói:

 

“Đêm khuya rồi, mời Miêu Miêu đại nhân đi nghỉ.”

 

Meo… sao tôi không phát hiện ra nàng ta tài nịnh bợ chứ?

 

Giằng co mãi, do dự mãi, rồi nịnh nọt mãi, tôi đi tới giường, tìm chủ đề để khen ngợi:

 

“Muộn rồi còn đọc sách, ngươi chăm thật đấy.”

 

Ngao Vân giơ bìa cuốn sách cho tôi xem, trên đó có viết mấy chữ to “Bảy viên ngọc rồng”. Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi chuyển sang khen ngợi kiểu khác:

 

“Ngươi theo kịp thời đại thật đấy…”

 

“Con rồng trong đó… xấu quá…” Ngao Vân ca thán, nhưng ca thán thì ca thán, hắn vẫn đọc hơn hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mươi tập…

 

Tôi lập tức nghĩ sang chuyện khác, chạy ra mở máy tính:

 

“Haychúng ta xem “Bảy viên ngọc rồng” bản đóng nhé.”

 

“Nếu nàng muốn tối nay không ngủ để làm việc khác thì cũng không sao cả.”Ngao Vân lườm tôi một cái. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nói xong hắn chỉ tay lên trần nhà, viên dạminh châu trên tường dần dần tắt đi, còn mình thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chui vào trong chăn,không lâu sau vang lên tiếng thở nặng nề, vẻ rất mệt.

 

Tôi thấy tình hình hình như an toàn nên thận trọng lại gần, kiểm tra thanh chủy thủ giấuđùi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó nằm ra đất ngủ.

 

Nhưng ngủ say rồi, nửa đêm màng thấy người bế tôi lên giường, tôinghiến răng, rồi bắt đầu giằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăn, cuộn quanh người mình… đến nỗi nửađêm Ngao Vân khôngchăn để đắp, đây chắc chắn không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lỗi của tôi.

 

Kiếm Nam nói phải mất một tuần bọn Tất Thanh mới ra tay xâm nhập vào đây,tôi dưới đáy biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một ngày tựa cả năm, nhưng Ngao Vân không có hành vi gì áp chế, tuy rằng hắn thường bỡn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cợt tôi, nhưng hành động thực tế thì ít. Hiện tượng này khiến tôi vừa thấy may mắn, vừa thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh ngạc.

 

Lúc không việc gì, hắn thường thích ngồi trong phòng ngắm tôi, ngắm tớimức tôi nổi cả da gà, quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu đi, thế là hắn lại cúi xuống đọc quyểnsách trong tay.

 

Tôi cảm thấythể Ngao Vân cũng đang mâu thuẫn, nhưng đã số lần cả thămkhéo léo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả cãi nhau hùng hổ đòi quay về đều bị hắn dùng thủ đoạn mạnh mẽ để từ chối, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho tôi bất cứ cơhội nào.

 

Rốt cuộc hắn đang chờ cái gì? Rốt cuộc hắn đang nghĩ cái gì? Ngày nối ngày trôi qua, tôi càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc càng thấy bất an. Thếtôikhông nhịn được, hỏi hắn liệuphải đang tìm cách tẩy rửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ức củatôi, để tôi bắt đầu từ con số không hay không?

 

Hắn cười đáp:

 

“Không sai.”

 

Tôi không chắc câu nói nàythật hay giả, đồ chuyên gia nói dối chết tiệt.

 

Ngày thứ năm thì Kiếm Nam lại tới, lần này hắn không may mắn như lần trước,bị thủ vệ phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ở cửa Nam của Ly Sầu Cung, tôi nghe thấy tiếng huyên náo thì vội vàng chạy ra, thấy hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang bị thủ vệ áp giải đến đại lao,thế là vội vàng chặn lại, giữ lấy cánh tay Kiếm Nam, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi:

 

“Các ngươi định làm gì?”

 

Lúc này Ngao Vân không có ở đây, đám thủ vệ không dám lễ với tôi, mộttên tướng cua© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ thứ bậc khá cao lại gần chắp tay hành lễ với tôi, khách sáo nói:

 

“Tên tiểu tặc này định xâm nhập vào Ly Sầu Cung, tại hạ định giao cho Tam Thái Tử điện hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử lý.”

 

“Ngươi lo việc ở đây hả? Tên gì?” Tôi giả bộ lạnh lùng nói với tên tướngcua, mắt thì len © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lén nhìn Kiếm Nam, hắn bị trói chặt, lại còn bị bịtmiệng, chỉ biết kêu ư ử, mắt nhìn về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía một đám san hô, thế tôihiểu, bèn phối hợp hành động.

 

“Tại hạ Hoành Thiên Hành.” Têntướng cua rất lịch sự. “Chỉ phụ trách cảnh giới, những việc khác do HoaDung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nương phụ trách, nếu Miêu Miêu đại nhân cần thì thể tìmấy.”

 

“Người này ta quen, thể thả hắn ra không?” Tôi năn nỉ.

 

Tiếc là tôi không quyền không thế, lại bị Ngao Vân ra lệnh giám sát, cũngchỉ như một nhân, hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn không quyền lực gì. Thế nên HoànhThiên Hành khách khí ngăn tôi lại rồi bảo đám thủ vệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giải Kiếm Nam đi.

 

Tôi nhìn bộ khôi giáp dày dặn trên người Hoành Thiên Hành thanh bảo kiếm dài dắt thắt lưng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giận dỗi bước đi bình bịch, sau đó lôi đám san hôquý giá của Ly Sầu Cung ra trút giận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến bọn thị nữ xót của, lại gầnkhuyên nhủ mấy lần nhưng tôi chỉ hung hãn quát:

 

“Bình cổ ở HuyềnThanh Cung với cả linh chi tiên thảo còn bị ta phá hỏng, Ly Sầu Cung đãlà gì? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chẳng nhẽ Ngao Vân lại tiếc không cho ta đập vỡ đồ sao?”

 

“Nô tỳ không dám…” Đám thị nữ thấy không thể ngăn cản hành động phá hoạicủa tôi thì buồn quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu đi, không nỡ nhìn cảnh đẹp bị biến mất.

 

Khi mọi người rời mắt đi, tôi mới lặng lẽ cúi xuống nhặt cái túi nhỏ cái mùi quen thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lẫn trong đám san hô, nở một nụ cười rất nhẹ, rồi chớpmắt khôi phục lại vẻ giận dữ ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nãy, đi vào trong phòng.

 

Vộivàng chui vào phòng tắm, tôi mở cái túi ra, trong đó mười móng vuốtPhá Thiên Trảo sáng loáng, tỏa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra mùi máu tanh thoang thoảng, trên đócòn mùi của mèo khiến tôi càng thêm an lòng. Đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí kiếp trước tu được, sau khi chết rụng ra khỏi người tôi, không bị đốt cháy,được Ngân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tử chôn xuống dưới đất phong tỏa.

 

Dùng một cái móng cào mạnh lên ngón tay, nặn cho máu tươi bắn lên đó. Yên lặng một lúc lâu,tia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng bạc của Phá Thiên Trảo dần dần tối đi, sau đó chuyển sang màuđỏ sẫm. Tôi cầm lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm nhận được sức mạnh trong đó, nhưng khínày không ngón, chỉ như một cái lưỡi câu dài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến tôi nghiên cứurất lâu không biết làm thế nào để đeo vào được.

 

Đột nhiên,Phá Thiên Trảo trong tay cựa quậy, cứ như một con rắn chui vào đầu ngóntay trỏ của tôi, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị trí tiếp giữa giữa móng thịt, cắm sâuvào, đau tới mức suýt nữa tôi đã hét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên.

 

Khoảng một khắc sau,cơn đau biến mất, móng vuốt đã hòa lại làm một với thể, thể tự dobắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, cùng sắc bén, không khác so với kiếp trước, sức mạnh cótrên móng cũng lan tỏa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toàn thân, quay về với tôi.

 

Sau khihiểu cách sử dụng, tôi không hề do dự, cố nhịn đau, để những móng vuốtcòn lại cắm sâu vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay mình, cho tới khi đau đớn toát mồ hôi lạnh, lănlộn trên đất, chỉ hận không thể đâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu vào tường chết.

 

Cuối cùng, cơn đau cũng nguôi dần, mười móng vuốt đã yên vị trên tay, lẽvì tôi từng luyện© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí trong thể nên độ ăn ý rất cao, sức mạnh cũquay về được tám phần, nhiều sức mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn Hướng Thanh của kiếp trước,hiệu quả tốt hơn, cũng coi như đỡ uổng công chịu đau.

 

Búng ra,thu vào, tôi thử lại bộ vuốt của mình một lúc, lòng thầm đắc ý, khôngngờ ngoài kia vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng nói căng thẳng của Hoa Dung:

 

“Miêu Miêu đại nhân, phải gặp chuyệnkhông? Tôi vừa nghe thấy tiếng động trong đó.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 147 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc