GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 132

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tôi không biết nên nói gì, đừng nói tôi không biết Hỏa Diệm Sơn ở đâu, cho biếtcũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng tiền cho anh ta đi xe tới đó. Nghĩ ngợi trước sau, cuốicùng vẫn quyết định đưa anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta đi gặp cảnh sát, để công bộc của nhân dân giải quyết vấn đề này.

 

Ngưu Ma Vương thấy tôi dẫn anh ta đi thìchẳng hỏi tiếng nào đã đi theo. Cái điệu bộ không chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đề phòng ấy khiến tôi cảm thấy mình như mẹ mìn đang lừa bắt trẻ con.

 

“Ca ca, huynh ra rồi hả?”

 

Chưa đi được mấy bước thì sau lưng vang lên một giọng nói lanh lảnh, chúngtôi quay đầu lại, thấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiếu nữ xinh đẹp dị thường,buộc gọn máitóc dài như ra sau lưng, mặc một chiếc quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu xanh với mitrắng, bước chân nhanh nhẹn tới gần, lại gần, tôi mới ngỡ ngàng pháthiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó một người con trai.

 

“Ngân Tử?” Ngưu Ma Vương cũng hoan hỉ lại gần.

 

Tôi thấy người nhà thực sự đã tới đón anh ta thì thở phào nhẹ nhõm, cảmthấy may mắnkhông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải đưa người tới chỗ cảnh sát nữa.

 

Mỹ nam tên Ngân Tử lại gần, thân mật nhón chân lên, vỗ vai Ngưu Ma Vương:

 

“Huynh cũng thật là, quay về không tìm đệ. Địa điểm của Hỏa Diệm Sơn bây giờ thay đổi rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để đệ đưa huynh đi tìm đại tẩu.”

 

Ngưu Ma Vương chỉ tôi nói:

 

“Muội tử thì sao?”

 

“Được rồi, chuyện này chờ chúng ta quay về rồi nói.” Ngân Tử vừa lôi vừa kéoanh ta đi, lúc đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 qua chỗ tôi còn quay đầu lại nở nụ cười khuynh quốckhuynh thành, “Làm phiền quá, sau này sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới cảm ơn.”

 

Tôi ngơ ngác, gật đầu rồi chuẩn bị đi về nhà. Lúc quay người đi, thấy đường dây điện trống không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi vui vẻ nói:

 

“May quá, con quạ đáng ghét kia cuối cùng cũng biến mất rồi.”

 

Lời nói vừa dứt, Ngân Tử lập tức quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn giết người, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẽ:

 

“Con mèo chết tiệt, cứ chờ đấy!”

 

Rốt cuộc hắn giận cái nhỉ…

 

Điều tôi không thể ngờ được chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, cái tin Lâm Tiểu Miêu em gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của tội phạm giết người đã lan đi khắp trường. Hơn nữaphiên bản liên tục được update, cuối cùng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết vì sao lại biếnthành anh chàng đó lính đặc chủng đã xuất ngũ, giết người như ngóe,tay dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầy máu tươi, sau đó giết người vô số nên bị nhốt vào tù,nhưng vì bệnh tâm thần nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không bị tử hình. Nay được ra tù, anh ta ratay đấm nát chiếc BMW trên đường, đánh chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chủ nhân của chiếc xe. Hơn nữa còn buông lời, ai đối xử không tốt với em gái mình thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ tới tậnnhà đánh chết.

 

Học sinh cả trường cứ thấy tôisợ hãi tránh xa, mấy học sinh biệt ngày trước thì càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khúm núm, còn hai ngườiđịnh gọi tôi đại ca. Rồi mấy kẻ hình nhưphần tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất lương, nhờ người giới thiệu, tìm tới tận nhà tôi, muốn làm quen với Ngưu Ma Vương. Ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giáo viên khi gặp tôi cũng nói năng khách khí vài phần, cứ nhưthể chỉ sợ tôi tố cáo với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh trai.

 

Đối với vấn đề này, tôi đã cố gắng giải thích rất rất nhiều lần, nhưng một cái miệng không địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổitrăm, may là Tiêu Vũ chơi với tôi từ nhỏ tới lớn Tiểu Mao vẫn khônghề thay đổi thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ, nếu không thì tôi chẳng còn người bạn nào nữa. Nhờcó họ giúp ngăn chặn lời đồn sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ba tuần, tin đồn ấy dần dần lắnglại, gần như sắp biến mất, không ngờ đúng vào lúc quan trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì cái anh chàng tên Ngưu Ma Vương ấy lại chạy tới trường tìm tôi, lần này anh tađóng bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 comple, thắt vạt cẩn thận, còn đeo cả kính râm, trông y nhưxã hội đen, bên cạnh còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một mỹ nhân xinh đẹp mặc bộ đồ Chanel, khiến bảo vệ trường chúng tôi sợ quá, suýt thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 báo cảnhsát.

 

Dưới sự chú mục của các bạn, tôi không thể trốn đi đâu, chỉ đành rụt đi ra cổng hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta:

 

“Chẳng phải anh về nhà rồi sao?”

 

“Đúng thế.” Ngưu Ma Vương cười, lộ hàm răng trắng bóng, “Ta tới thăm muội đây.”

 

Tôi thực sự muốn khóc, nói thẳng:

 

“Tôi thực sự không quen anh.”

 

“Không sao, không sao, ta quen muộiđược.” Ngưu Ma Vương sảng khoái vỗ vaitôi, đầy vẻ thông cảm, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại kéo mỹ nhân bên cạnh, nói, “La Sát, muộitử cho dù biến thành người thì cũng đáng yêu.”

 

La Sát che miệng cười, dịu dàng vỗ tay anh ta, lại gần nói với tôi:

 

“Đừng sợ, chúng ta không làm tổn thương em đâu. Thời gian trước tướng côngnhà ta mới ở trong ngục ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi trên đường gặp em tốt bụng giúp đỡ. Cámơn em lắm. Hay là chúng ta cùng đi ăn cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé.”

 

“Không cần đâu ạ… giúp người việc tốt mà…” Tôi cũng không biết mình đang nói gì.

 

“Cũng phải. Thôi cứ từ từ từng bước.” La Sát gật đầu giải, sau đó nhìnquần áo của tôi, chau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày. “Sao muội tử ăn mặc đơn giản như vậy, chẳngnhẽ giờ gia cảnh không tốt lắm sao?”

 

Ngưu Ma Vương vừa nghe thấy thế thì lập tức rút một tập tiền trong ngực ra, chọn mấy tờ mệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá to nhất nhét vào tay tôi:

 

“Mau cầm lấy, đừng phải chịu khổ.”

 

La Sát ngăn anh ta lại:

 

“Cái chàng cầmtiền Việt Nam, sao đi du lịch về vẫn không đổi lại? Tiền này ở đây không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng giá.”

 

“Chẳng phải số càng to càng tốt sao?” Ngưu Ma Vương ngơ ngác.

 

“Tôi thực sự không cần…” Luôn miệng từ chốiLa Sát vẫn không thèm đếm xỉa gì tới, kéo tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:

 

“Tẩu tẩu đưa muội đi mua quần áo đẹp, tiếc là bây giờ mới biết địa chỉ củamuội, nếu không đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm chăm sóc muội, không để muội chịu khổ thế rồi.”

 

“Hai người… đừng mà! Tôi còn chưa tan học mà! Cứu với.” Bị hai người cứ như hội đen thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này lôi đi khiến tôi thấy sợ hãi.

 

Mặc cho tôi từ chối thế nào, họ vẫn cố nhét cho tôi một đống quần áo, trang sức, túi xách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ nói là quà cảm ơn, tất cả đều hàng hiệu. La Sáttrưng ra bộ mặt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội đen:

 

“Muội không nhậnta giảiquyết muội luôn! Nhất định phải mặc! Nếu không coi chừng ta đánh muộiđó! Để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em chồng ăn mặc rách rưới, người ta lại tưởng ta ngược đãi muội.”

 

ta vừa nói vừa vặn các khớp xương kêu răng rắc. Ngưu Ma Vương đứng cạnh thì nhét tiền vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ họa:

 

“Không có tiền thì tìm ca ca, muốn bao nhiêu cũng cho, nếuai bắt nạt muộithì muội nói, tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng bây giờ ta không được giết người, nhưng giúp muội đánh hắn bán thân bất toại thì vẫn được.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Một cơn gió lạnh thổiqua, trên con phố thương mại tấp nập nhất của thành phố O, tất cả nhữngngười đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường đều tránh xa chúng tôi mười mét.

 

La Sát ép tôiphải chỉ đường để lái xe tới tận cái ngõ gần cửa nhà tôi, sau đó cho tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống, còn mình thì thân mật đi với Ngưu Ma Vương, trước khi đi còn vẫy tay với tôi, tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trạngvẻ rất tốt.

 

Tôi chỉ thấy người ta dùng bạo lực để cướp bóc chứ chưa thấy ai dùng bạo lực để tặng quà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Tay tôi ôm một đóng túi to túi nhỏ các loại trang sức, phục trang hàng hiệu của các nhãn Lam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vũ, Chanel, Catier… chất cao như núi, trong túi lạicòn bị nhét ít nhất cũng đến một trăm nghìn tệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẫn thờ đứng ở đầuđường, không biết mình quen hai người đáng nghi này được coi là may mắnhay xui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xẻo nữa.

 

Mang về hỏi Hoa Dung người rất kinhnghiệmhội, rồi sau đó cất hết đồ vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong tủ không dùng đến, nếusau này vấn đềđó thì trả người ta được. Bất lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắc đầu, tôiđang định quay về căn phòng đơn giản của mình thì lúc qua đường, ngướcmắt lên nhìn, bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viện thú cưng đối diện hôm nay khai trương, bệnh viện không to lắm nhưng sáng sủa, trông rất ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áp, bên ngoàimấy lẵng hoa chúc mừng, tấm biển bị bọc bởi giấy đỏ cuối cùng cũng lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra “bộ mặtthật” - Bệnh viện thú cưng Miêu Miêu.

 

Tôi nghe nhưsét đánh bên tai, mãi sau không nói được lời nào.

 

Gần đây xảy ra rất nhiều chuyện kỳ quái… chotên của bệnh viện thú cưng đối diện có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống tên mình đi chăng nữa thì lẽ cũng chẳng có gì làlạ nhỉ? Tôi quay đầu lại nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh viện đó, rồi bất lực đi về nhà, cẩnthận cất hết các thứ vào cái tủ vải mua với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giá mười bảy tệ, cái tủkhông đủ để nhét, tôi đành tìm một cái thùng chứa đồ, rồi ném mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáitúi vào đó.

 

Di động lại đổ chuông, điện thoại của Ngao Vân gọi tới, giọng điệu của anh ta cùng dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dàng, nói muốn hẹn tôi đi ăncơm, rồichuyện cần nói, giọng điệu cùng nghiêm túc, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13vẻ gìđó như thành khẩn khiến tôi không thể từ chối.

 

Gần đây anh thường tới cổng trường chờ tôi Tiểu Mao, cuối cùng thì chờ tôi khôngcho Tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Mao đi cùng. Cho dù là một người trì trệ như tôi thì cũng hiểuđang xảy ra chuyện gì. Theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách giải thích của anh thì là, từng gặp tôi trong cuộc thi Taekwondo ngày trước, bị trúng tiếng sét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ái tình, đikhắp nơi tìm tung tích của tôi, cuối cùng ông trời không phụ lòng người, đã tìm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thành phố O, thế nên không muốn bỏ cuộc.

 

Lời giảithích này nghe rất miễn cưỡng, nhưng tình cảm của anh ta dành cho tôithì không như giả, thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đóthiện cảm từ trước, thế nên tôicũng chẳng có do để từ chối lời mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, chỉ không muốn theoanh vào mấy nhà hàng sang trọng khiến tôi cảm thấy khó chịu, đa số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làchuyển địa điểm tới khu vui chơi hoặc rạp chiếu phim.

 

Lần nàyanh khác với mọi lần, đã đặt bàn một nhà hàng trên tầng cao của mộtkhách sạn sang trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất thành phố, thế là bình thường vẫn quen mặtmộc, tôi đành tìm Hoa Dung giúp tôi trang điểm nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhàng, mặc chiếc váyđẹp nhất của mình, chờ anh tới đón.

 

Ngao Vân ở trên xe chẳng nóinăng gì, tôi bước vào nhà hàng mới phát hiện ra không một bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người, cứ như mấy tình tiết khoa trương trong phim Hàn. Tiếng dương cầm dudương, kể lể một câu chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình yêu lãng mạn. Trên bàn, hoa hồng nở rộ, trong chiếc ly thủy tinh màu sóng sánh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rượu vang trông như đáquý. Người bồi bàn mang lên món khai vị rồi lặng lẽ lui ra.

 

Lúcnày đã tối, ngoài cửa sổ thể thưởng lãm khu vực phồn hoa nhất củathành phố. Khắp nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những tòa nhà cao tầng, nhấp nháy có vô số nhữngánh đèn, khiến người ta cảm giác như đang đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giữa một bầu trời đầysao, nhưng lại khôngmột ngôi sao nào, vầng trăng sáng dường như cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị ánh đèn dưới mặt đất làm lu mờ vẻ đẹp.

 

Ngao Vân ân cần mời tôi ăn cơm, nhưng trong lòng tôi bỗng cảm giác thật kỳ lạ, ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chút hứng thú, thế hỏi thẳng:

 

“Rốt cuộc hôm nay anh tìm tôi việc gì?”

 

“Tôi không kiên nhẫn chờ được nữa.” Ngao Vân dừng tay, móc ra một chiếc hộpnhỏ màu vàng khảm ốc trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túi áo ra, nhẹ nhàng mở ra, bên trong mộtchiếc nhẫn kim cương rất to, “Tôi muốn em cưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi sau khi tốt nghiệp.”

 

“Không được.” Tôi trả lời rất nhanh.

 

“Vì sao?” Biểu cảm của Ngao Vân vẫn không hề thay đổi, nhưng ánh mắt thoáng tối đi. “Tôi sẽ khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em được hạnh phúc, bất cứ thứ trên đời này màem muốn, tôi đềuthể cho em, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi đâu thì điđó.”

 

Tôi cũng không biết không được điểm nào, chỉ từ chối theo trực giác.

 

“Tôi rất nghiêm túc, đời này chỉ cưới mình em, tuyệt đối không hai lòng.”Ngao Vân thề thốt một câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn nghe, sựthành khẩn khiến bất cứ ai cũng phải xiêu lòng.

 

Tôi nghĩ ngợi rồi nói:

 

“Chúng ta không môn đăng hộ đối, nhà anh sẽ không thích tôi đâu.”

 

“Đây không phải vấn đề.” Ngao Vân đột nhiên bật cười, “Tôi đã mất phụhoàng… không, bố tôi biết chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này nhưng không ý kiến gì, sau nàycho cưới thì cũng không gây khó dễ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em đâu, mẹ tôi thì ẩn thâm sơn từ lâu, không thích qua lại với người ngoài, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không baogiờ hỏi han chuyện của tôi.”

 

“Quá đường đột, chúng ta mới quen nhau hơn một tháng.”

 

“Còn hơn cả ngàn năm.”

 

“Tôi vẫn chưa hiểu nhiều về anh.”

 

“Thế thì đính hôn trước, sau đó tìm hiểu sau, em muốn biết chuyện gì tôi sẽ nói hết.”

 

“…”

 

Tôi chẳng còn lời nào để nói, chỉ cúi đầu, “Để tôi suy nghĩ đã.”

 

“Cho tôi kết quả trong vòng ba ngày được không?” Ngao Vân hình như đang sốt ruột chuyện đó.

 

Tôi gật đầu đồng ý.

 

Thếanh ta không kiên trì tiếp nữa, thản nhiên ăn cơm tiếp, giúp tôi gỡthịt cua như thể tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là một đứa trẻ, hành động chu đáo này thật khiếntôi cảm động.

 

Trên đường về nhà, anh vừa lái xe vừa tự tin nói với tôi:

 

“Tôi chờ tin vui của em.”

 

Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ bước xuống xe, cám ơn anh rồi đi về phòngmình, ôm lấy con mèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kitty lăn lộn trên giường, không thể nào hạ nổiquyết tâm. Thế tôi gọi điện thoại cho Tiêu Vũ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn nghe ý kiến củacô. Nhưng cô lại giáo huấn tôi như giáo huấn một con ngốc:

 

“Mộtngười đàn ông tốt như vậy, một mối nhân duyên tốt như vậy bỏ lỡ thìcậu sẽ hối hận tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tận kiếp sau. Ngao Vân vừa có tiền vừa sắc, đúnglà một con rùa bằng kim cương, cho© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công chúa hay minh tinhHolywood cũng chẳng cưới được một người đàn ông tuyệt vời như thế cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn do dự? phải cậu cố tình khoe khoang với tớ không? Nhớ cướianh ấy rồi đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên tớ nhé.”

 

Bị mắng khoảng nửa tiếng đồng hồ, tôi cúp điện thoại, Hoa Dung cửa mang vàomột đống khô, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngủ được, muốn trò chuyện với tôi.

 

Tôi nhân hội đó, nói tới phiền não của mình, Hoa Dung kinh ngạc và vui vẻ nói:

 

“Ngao Vân? Tớ biết anh ấy. Bố tớthư của anh ấy, có thể coi hiểu rất rõ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh ấy tốt lắm, vừa chung thủy lại lương thiện, cưới được anh ấy là phúc của cậu.”

 

“Thật không? Tớ thực sự nên cưới anh ấy sao?” Từnhỏ tới lớn, tôi vốn người dứt khoát, chưa bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ do dự như lần này, rốt cuộc điều đang ngăn cản tôi?

 

“Nên.” Hoa Dung gật đầukhẳng định, ánh mắt của thoáng qua một vẻ buồn buồn nhưng lại nhanhchóng biến mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến tôi tưởng ảo giác. “Ngày trước tớ từng làm thêm công ty đó, trên bàn anh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ảnh của cậu, lẽanh ấy rất yêu,rất yêu cậu, hãy tin điều này đi.”

 

Nhưng tôi yêu anh không? Từkhi Ngao Vân xuất hiện trước mặt tôi tới giờ, tôi luôn thiện cảm rấtkỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạ, khi nhìn thấy anh, tim tôi thậm chí còn đập nhanh hơn, nếu theonhư phân tích của mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về tình cảm thì có lẽ đó chínhyêu.

 

Phải, chắc chắn tôi yêu anh. Thế nên đừng do dự nữa, đồng ý đi… đồng ý đi… lấy anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Bị Hoa Dung tẩy nãokhuyên nhủ, tôi cảm thấy hôn sự này lẽlựachọn đúng nhất trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc đời tôi. Thế ba ngày sau, Ngao Vân đưa tôiđi gặp bố anh bố mẹ tôi, được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự đồng ý hồ hởi của bố mẹ tôi, anhlồng chiếc nhẫn kim cương vào tay tôi, chiếc nhẫn nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trình trịch nhưthể ngàn cân, khiến tôi không thể nhấc ngón tay lên…

 

Trên đường quay về, anh hưng phấn nói với tôi:

 

“Anh sẽ cho em một cuộc sống còn xa hoa hơn cả Hoàng hậu Maria, ngày nàocũng âu lo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn làm thì làm, không bao giờ phiền não.”

 

Hoàng hậu Maria xa xỉ, thực sự hạnh phúc không? Trong lòng tôi hình như một khoảng trống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào đó lấp mãi không đầy, khiến tâm trạng tôi trởnên nặng nề, không thể nào vui vẻ được.

 

Trước mặt một người đàn ông gần như hoàn như thế, tôi còn nghĩ những điều này, liệu tham © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lam quá không?

 

Buổi tối, tôi lại thấy gái xinh đẹp Hoa Miêu Miêu, nàng đang khóc,khóc rất đau lòng. Sáng sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tỉnh dậy, tôi phát hiện ra nước mắt mìnhthấm ướt gối.

 

Đó thực thành mơ, hay thành thực?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hoa Miêu Miêu, Hoa Miêu Miêu Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hoa Miêu Miêu Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hoa Miêu Miêu full, Hoa Miêu Miêu online, read Hoa Miêu Miêu, Quất Hoa Tán Lý Hoa Miêu Miêu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 132 — Hoa Miêu Miêu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc