GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 60: Ngoại truyện

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thật ra, học sinh thời Trần Minh Sinh ngông cuồng hơn hẳn học sinh thời nay.

 

Trần Minh Sinh chưa từng học sinh hiếu học, cậu không thích đọc sách, càng không thích học thuộc lòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng vì do gia đình, Trần Minh Sinh quậy phá mười mấy năm, cuối cùng vẫn phải hăng say © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thi vào học viện cảnh sát Thanh Hải.

 

Học viện quân sự, những nhà bình thường rất ít tiếp xúc, cũng không ít các gia đình không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về nó, họ đều cho rằng đâynơi để giáo dục lại các cậu con trai không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân.

 

Bọn họ không biết rằng, nếu không phải do bối cảnh gia đình, tỷ lệ thi đậu vào nơi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất thấp.

 

Trần Minh Sinh không giống vậy, từ lúc Trần Minh Sinh bắt đầu có ký ức, khi đầu óc cậu còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngơ, mẹ cậu đã lặp lại số lần một câu ‘… lớn lên con phải thi vào trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh sát, con phải làm cảnh sát’.

 

Dần dà Trần Minh Sinh phát hiện, cậu chỉ cần chiều theo mẹ chuyện này thì những chuyện khác mẹ cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ lơi lỏng quản hơn. Vì thế từ lúc còn nhỏ, Trần Minh Sinh rãnh rỗi thường dỗ dành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ, hứa với lớn lên cậu nhất định sẽ thi vào trường cảnh sát.

 

Nói xong, chính bản thân cậu cũng ghi khắc trong lòng.

 

Trần Minh Sinh chưa từng gặp ba, sau này nghe người ta kể lại, lúc mẹ sinh cậu, ba đã hy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh nhiệm vụ.

 

Mẹ cậu không tái hôn nữa, cậu thường bắt gặp ngồi trong phòng khách giữa đêm khuya thanh vắng. Trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vách tường phòng khách treo một khung ảnh, trên đó ảnh chụp của ba cậu. Mẹ cậu thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trò chuyện với bức ảnh kia, cũng không biết bà đang nghĩ gì.

 

Trần Minh Sinh cũng thường nhìn tấm ảnh đó, nhưng cảm nhận của cậu hoàn toàn khác mẹ cậu. Trần Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sinh chủ yếu ngờ vực nhiều hơn.

 

Mỗi khi đến ngày giỗ ba, mẹ cậu đều lặp lại một câu giống nhau… đặt tên cho cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Minh Sinh” muốn anh vĩnh viễn khắc ghi ngày này.

 

*Ming Sheng Khắc sâu, ghi nhớ ngày ra đời.

 

thế một ngày nọ đã xảy ra một việc, tuy cậu không nhớ ràng cặn kẽ nữa, nhưng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến Trần Minh Sinh thật sự ghi nhớ trọn đời.

 

Gia đình cậu không giàu có, lúc cậu còn nhỏ, mẹ cậu làm công nhân một xưởng dệt,rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vất vả. Trần Minh Sinh hiểu chuyện rất sớm, từ thuở đã tự biết trông nhà, nấu cơm chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ về.

 

Cứ như thế, ngày qua tháng lại, cậu dần trưởng thành, thân thể của cậu cao lên nhiều, khuôn mặt càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày càng giống ba.

 

Mẹ cậu vẫn thường nhìn cậu ngơ ngẩn, sau đó bảo cậu: “Con phải làm cảnh sát.”

 

Một việc nói một hai lầnnhắc nhở, ba lần bốn lượt dặn dò, mà lặp đi lặp lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số lần lại biến thành tra tấn.

 

Khi đó Trần Minh Sinh đang học trung học, đúng vào độ tuổi phản kháng, khi bị mẹ nói đến bực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bội sẽ trốn học đi chơi.

 

Thời trung học cậu không phảihọc sinh hiếu học, ngang tàng phá phách, căn bản chẳng chăm chỉ học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành gì. Trần Minh Sinh được xem như thủ lĩnh một nơi đơn giản như này, thì lý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do để trở thành thủ lĩnh cũng rất đơn giản vóc dáng Trần Minh Sinh cao nhất nhì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đám nam sinh, hơn nữa cậu có tính, gan lỳ, còn rất chịu chơi.

 

Các nhân tố như vậy tập trung đủ một cậu học sinh trung học, chắc chắn yếu tố hấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dẫn người khác.

 

Trần Minh Sinh dẫn theo một đám ‘đàn em’ cùng trốn học, hút thuốc, cua gái.

 

Lúc đó còn nhỏ, chưa cái nhìn về tương lai, Trần Minh Sinh luôn cảm thấy cậu sẽ sống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy cả đời.

 

Học viện cảnh sát, làm cảnh sát đó, cách cậu rất xa xôi.

 

Khiến cậu rời khỏi cuộc sống như vậydo một sự kiện gần như khiến cậu sụp đổ.

 

Vào lúc Trần Minh Sinh năm lần bảy lượt cãi cọ với mẹ, hơn nữa cậu còn gào lên với mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rằng nếu muốn thi vào trường cảnh sát thì mẹ tự thi đi mẹ cậu tự sát.

 

lấy tấm ảnh chụp ba Trần Minh Sinh ra khỏi khung hình, đặt trên quần áo mình, rồi thắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái dây quàng trong phòng khách nhỏ. Lúc Trần Minh Sinh đẩy cửa ra nhìn thấy cảnh tượng kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trái tim cậu suýt nữa ngừng đập.

 

May lần đó cậu về sớm, gần như chỉ trong tích tắc, mới cứu được mẹ cậu.

 

Ở bệnh viện, mẹ cậu tỉnh lại, Trần Minh Sinh ngồi bên giường bà, chỉ nói một câu: “Mẹ, con nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định sẽ thi vào học viện cảnh sát, nhất định sẽ trở thành cảnh sát, con lấy mạng mình cam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoan.”

 

Bà nhìn cậu rồi quay đầu đi, ngơ ngác nhìn trần nhà.

 

Từ đó về sau, Trần Minh Sinh chăm chỉ học, lúc đó cậu học lớp mười một, chỉ còn cách kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thi đại học một năm. Cậu ngày đêm làm bài tập, giải đề toán, đề ngữ văn, đề hóa… thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí cả đề kiểm tra tâm của học viện cảnh sát vài năm gần đây cậu đều lôi ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm đi làm lại.

 

Kỳ thi vào trường đại học năm đó, rất đông người thi vào học viện cảnh sát chuyên nghiệp Thanh Hải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vào ngày kiểm tra tâm thể lực, rất nhiều phụ huynh đi cùng con em, nhưng Trần Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sinh chỉ đi một mình.

 

Đợt kiểm tra tâmlần đó kết thúc rất suôn sẻ, Trần Minh Sinh đã yên tâm phần nào.

 

Kế tiếp là đợt kiểm tra thể chất, học viện cảnh sát kiểm tra thể chất không nhiều, tổng cộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bốn hạng mục. Lúc trước Trần Minh Sinh đã tìm hiểu rất kỹ, yêu cầu của từng hạng mục cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gần như thuộc làu làu.

 

Chạy nước rút năm mươi mét: thời gian tối đabảy giây; chạy một ngàn mét: thời gian quy định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là ba phút năm mươi lăm giây; hít đất: trong vòng mười giây hít hơn sáu cái; bật xa tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ: tối thiểu là hai mét ba.

 

Trần Minh Sinh đã lén thử một lần, sau đó cậu phát hiện mấy hạng mục kiểm tra này chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc cỏn con. Cậu hoàn toàn không lo lắng.

 

Kết quả quá yên tâm nên cuộc thi thể chất ngày hôm đó cậu ngủ dậy trễ.

 

Địa điểm thi cách nhà rất xa, cho nên lúc chuẩn bị thi, mẹ Trần Minh Sinh cho cậu tiền trọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại nhà nghỉ gần trường thi.

 

Lúc đó cậu không có di động, cũng không ai gọi cậu dậy, hoàn toàn dựa vào đồng hồ sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học của bản thân.

 

Lúc ra khỏi nhà cậu còn không kịp bắt xe buýt. Trần Minh Sinh đi đường tắt, hớt ha hớt hải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy gần hai km, rốt cuộc cậu chạy đến địa điểm thi vào giây phút cuối cùng.

 

Chạy một đoạn đường, Trần Minh Sinh mệt suýt hộc máu. Hạng mục thi đầu tiên chạy nước rút năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mươi mét, kết quả tiếng còi hiệu lệnh vừa vang, chân Trần Minh Sinh lẩy bẩy, chân trước nhũn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, suýt chút nữa quỳ xuống đất.

 

Cuối cùng cậu vượt qua các mục thi khác, thành tích thì chỉ vừa đủ tiêu chuẩn đậu.

 

Trong đám học sinh thi vào, thành tích kiểm tra thể chất của Trần Minh Sinh xếp gần chót, chỉ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều đã qua rồi thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Trần Minh Sinh cảm thấy, sau này mình không thích đọc sách không thích học hành toàn bộ thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổn do kỳ thi đại học mang lại.

 

Cậu mất ăn mất ngủ, học hành quần quật suốt một năm trời, cuối cùng đã đậu vào học viện cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sát chuyên nghiệp Thanh Hải, ngành trinh sát hình sự.

 

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, mẹ Trần Minh Sinh vui mừng bật khóc, nhưng Trần Minh Sinh lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề vui vẻ. Cậu cầm bì thư mỏng dính, cảm thấy trong lòng lạ.

 

Lúc họctrường Trần Minh Sinh phá phách cùng bạn, cậu chưa từng nghĩ rằng mình sẽ học đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học, càng không ngờ cái nguyện vọng mình luôn phải hứa hẹn từnhưng chưa bao giờ thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểunó, nay lại trở thành sự thật.

 

Cậu thật sự phải trở thành cảnh sát.

 

Ngày hai mươi bốn tháng tám, Trần Minh Sinh nhớ rất ngày đó, ngày cậu đến trường đăng nhập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học.

 

Hôm đó, cậu ăn mặc rất đơn giản, áo thun ngắn tay mỏng, quần dài, đầu đội một chiếc nón lưỡi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trai che nắng, vác theo hai cái ba màu lam sẫm.

 

Cậu mang rất ít đồ đạc, tất cả quần áo đồ dùng đều bỏ trong ba lô.

 

Tốt nghiệp trung học, Trần Minh Sinh đã cao tới một mét tám mươi hai, nhưng còn hơi non nớt.

 

Khi cậu đặt chân tới trước cổng học viện cảnh sát giữa trưa, vầng mặt trời nóng rát nướng chín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vạn vật. Ngày đăng nhập học, trước cửa trường rất đông người, đa phần phụ huynh đến đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con em mình nhập học. Trần Minh Sinh vác túi, đứng một mình trước cổng nhìn bảng tên trường, trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảng vài chữ to tướng viết tên trường.

 

Cậu đứng một lúc lâu, cuối cùng nhét một viên kẹo cao su lấy trong túi quần vào miệng, nhai nhai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi bước vào trường.

 

Ngày hai mươi bốn tháng tám, chính cột mốc cuộc đời Trần Minh Sinh

 

Vứt bỏmờ, học kiên định.

 

Xa rời trốn chạy, tập đối mặt.

 

Từ một cậu bé, lột xác thành một người đàn ông chân chính.

 

Tại đây, cậu đã gặp người ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc đời mình.

 

Đó Nghiêm Trịnh Đào.

 

Nghiêm Trịnh Đào là giáo viên chuyên ngành trinh sát, lần đầu tiên Trần Minh Sinh gặp anh ta cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui vẻ gì.

 

Đó vào lúc huấn luyện quân sự.

 

Tất cả nam sinh bị đẩy đến một dãy túc xá, xếp hàng đi cắt tóc, lãnh quần áo.

 

Tay nghề thợ cắt tóc khá thành thạo, thể quá đông, mấy cái đầu đã không còn giống đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, trong mắt anh tamột đống bắp non chờ tỉa râu.

 

Đến lượt Trần Minh Sinh, cậu ngồi xuống ghế, nghe tiếng tông đơ ù ù bên tai, sau đó từng mảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tóc trên đầu rơi lả tả xuống vai. Sau khi cắt xong, thợ cắt tóc còn vỗ vỗ đầu cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài cái dặn: “Vẫn còn vụn tóc, cậu ra ngoài xả nước đi.”

 

Trần Minh Sinh bước ra, ở ngoài sàn nước năm sáu cái vòi nằm song song, đó đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài người.

 

Bây giờ đang mùa hè, trời nóng nực, hơn nữa đều nam sinh nên cũng không để ý nhiều, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả đám xả nước ướt hết cả nửa người còn rất thích thú.

 

Trần Minh Sinh xả nước xong, cậu quay lại túc xá, đứng trước tấm gương trong túc xá.

 

Trước đây cậu chưa từng cắt tóc ngắn như vậy, lần đầu tiên trông thấy Trần Minh Sinh không thích lắm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu cảm thấy kiểu đầu này ngô ngố.

 

Cậu không hề biết, kiểu đầu thoạt nhìn hơi ngố này từ đó lại gần như theo cậu cả đời.

 

Đồng phục bọn họ được phát không giống với các trường khác, không phải màu xanh rằn ri mà màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đen. Áo ngắn tay thuần màu đen, quần tây, nón kết không hề một hoa văn nào.

 

Trần Minh Sinh rất vừa lòng với bộ đồng phục này, cậu cảm thấy mình mặc vào trông thật đẹp trai. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Nhưng không để cậu đẹp trai được bao lâu, những chuỗi ngày huấn luyện với cường độ cao đã đến. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu, cuối mỗi ngày huấn luyện, cả ký túckêu gào, khóc la thảm thiết, sau đó đến cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức lực kêu la cũng mất sạch, vừa về phòng cả đám đã lăn ra ngủ.

 

Huấn luyện quân sự được quản theo kiểu nội bất xuất ngoại bất nhập, hơn nữa Trần Minh Sinh vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không di động; đến một cuốn tạp chí cũng không có; càng không thể mua đồ ăn vặt; lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn không cho phép đến phòng ngủ của nhau, những trò như đánh bài, liên hoan tán nhảm đều cấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tất, ngày qua ngày không kháccon chim bị nhốt trong lồng.

 

hội giải trí bắt nguồn vào một buổi trưa.

 

Lúc đó bọn họ vừa kết thúc đợt huấn luyện buổi sáng, ăn cơm trưa xong, vừa đúng thời gian nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trưa, mọi người đều lên giường đánh một giấc. Thật ra cả đám đều những đứa trẻ to xác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức lực thừa, không nhiều người thể ngủ được. Nhưng không ngủ được thì làm đây, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chả chuyện khác để làm.

 

Trần Minh Sinh nằm trên giường, nhìn tấm ván gỗ giường tầng trên ngơ ngẩn, cậu bắt đầu cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy học viện cảnh sát chán chết.

 

Vào lúc đó, cậu bỗng nghe thấy tiếng rao hàng.

 

Tiếng rao rất nhỏ, chỉ cần hơi tạp âm sẽ không nghe thấy được, Trần Minh Sinh ngồi dậy bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả phòng yên lặng.

 

“Các cậu nghe thấy không?” Cậu hỏi.

 

Một cậu bạn cùng phòng trả lời: “Nghe chứ?”

 

Trần Minh Sinh: “Suỵt, nghe kỹ đi.”

 

Cả đám người nín thở tập trung, một phòng tám người hệt như bị bệnh thần kinh, ngồi cả dậy, vểnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tai ra ngoài cửa sổ chăm chú lắng nghe.

 

Cuối cùng, bọn họ cũng nghe…

 

“Dưa hấu đây, dưa hấu vừa to vừa ngọt đây…!”

 

Bán dưa hấu, đây chuyện lớn sao, chó thật.

 

Nhưng bây giờ cả đám đang chán chết, dù một người nông dân bán dưa cũng đủ khiến cả phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bắt đầu hào hứng.

 

“Có người bán dưa hấu!”

 

“Dưa hấu đó!”

 

“Có người mua dưa hấu!”

 

“…”

 

Trần Minh Sinh: “Các cậumuốn ăn không?”

 

Vài người gật gật đầu, trong đó một cậu nhắc: “Bây giờ không cho ra ngoài,muốn ăn cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vô dụng.”

 

Trần Minh Sinh hỏi: “Muốn ăn thật không?”

 

Người nằm giường đối diện hơi nhíu mày: “Trần Minh Sinh, không phải cậu muốn ra ngoài mua chứ, bị bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xong đời đấy!”

 

Trần Minh Sinh mất kiên nhẫn liếc cậu ta: “Lá ganxíu như vậy, làm cảnh sát kiểng à!”

 

Cậu bạn đó bị mắng co đầu rụt cổ.

 

“Trần Minh Sinh, mình nhớ khi xe buýt chở chúng ta đến trại huấn luyệnđi ngang qua ruộng dưa.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Trần Minh Sinh kích động hỏi: “Gì cơ? dưa?”

 

Cậu bạn kia gật đầu.

 

Trần Minh Sinh trầm ngâm suy ngẫm.

 

Cuối cùng, mọi người bàn bạc cho đến đợt huấn luyện buổi chiều vẫn chưa ra kết quả gì, Trần Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sinh ném lại một câu: “Các cậu cứ đợi đấy.”

 

Ban đêm, dưới ánh mắt nóng bỏng của bảy người còn lại, Trần Minh Sinh giống như một anh hùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 leo cửa sổ ra ngoài.

 

Bọn họ lầu một, trước cửa tầng trệtmột bác bảo vệ lớn tuổi, không thể để bị phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện, cho nên Trần Minh Sinh leo cửa sổ.

 

Cậu mặc đồng phục huấn luyện, đội mũ, che mặt mình lại. Leo cửa sổ ra, đi vòng đến sau vách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tường, nhảy bật lên, tay tóm lấy bờ tường.

 

“Mẹ chứ —!” Trần Minh Sinh vừa bám lên đã phải buôngngay tay xuống, cậu thấp giọng mắng một câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi mở bàn tay ra xem kỹhai bàn tay đều rách da chảy máu.

 

Trên bờ tường cắm sẵn những mảnh thủy tinh vỡ, trời tối nên Trần Minh Sinh không để ý.

 

Vừa bước chân ra đã xui xẻo. Trần Minh Sinh cũng không nhụt chí, cậu tìm dọc theo chân tường, bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ phát hiện một lỗ chó. Cậu ngó trái ngó phải, sau đó ra ngoài qua lỗ chó kia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Lỗ hổng rất hẹp, suýt chút nữa Trần Minh Sinh bị kẹt trong đó.

 

Sau khi cậu thoát khỏi khe hở, trong phút chốc cảm giác tự do ùa tới, cậu hít vào luồng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí trong lành ban đêm, chợt cảm thấy tinh thần phơi phới.

 

Trần Minh Sinh nắm bắt thời gian, trộm hai quả dưa hấu trong ruộng, cậu nhất thời nổi lòng tham tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trộm hai quả dưa to nhất, sau đó mỗi tay ôm một quả quay về.

 

Lúc quay lại lỗ chó, Trần Minh Sinh nghiêng mình qua.

 

Kết quả, đã xảy ra chuyện.

 

Cậu ôm dưa hấu trong tay trước ngực, lúc đầu chui qua rất thuận lợi, nhưng sau đó thì xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đời, cậu tìm không đúng góc độ nên bị kẹt trong lỗ chó.

 

Lúc đó, cậu muốn ném dưa đi cũng không được, trái dưa vừa chuyển động, mu bàn tay cọ vào tường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đau buốt.

 

Họa đơn chí, ngay lúc đó Nghiêm Trịnh Đào đến.

 

* Nguyên văn Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ,nguồn gốc từ " Tỉnh thế hằng ngôn " © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Phùng Mộng Long. Nghĩa đen nhà dột còn gặp mưa cả đêm, ý nghĩa tương tựhọa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đơn chí, xui xẻo.

 

Trên lý thuyết, trễ thế này anh sẽ không đến nơi hẻo lánh như này, nhưng vừa khéo sau khi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiểm tra phòng ngủ của đám sinh viên xong, lúc ra khỏi túc xá, đi được một lúc anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỗng cảm thấy buồn tiểu.

 

Nhắc tới việc này cũng không lịch sự cho lắm, anh lười về toilet túc xá, nên mon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 men tìm một bụi cỏ cạnh chân tường.

 

Sau đó, không thể tránh khỏi, anh bắt gặp Trần Minh Sinh.

 

Thời điểm gặp mặt của hai người không thể nói không xấu hổ. Lúc Nghiêm Trịnh Đào bắt quả tang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh viên lén trốn ra ngoài, phản ứng đầu tiên của anh không phải nghiêm khắc dạy dỗ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kéo phẹc – mơ – tuya lại.

 

Anh khẽ ho, chậm chạp đi đến bên Trần Minh Sinh, quan sát cậu một lượt, sau đó hỏi: “Cậu… đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm đấy?”

 

Tình thế đã rồi, Trần Minh Sinh lỡ rồi làm tới luôn: “Mắc kẹt.”

 

Nghiêm Trịnh Đào thích thú, anh chưa từng gặp kiểu sinh viên thế này bao giờ.

 

“Cậu học lớp nào?”

 

Trần Minh Sinh đáp: “Lớp ba.”

 

Nghiêm Trịnh Đào: “Ồ, hóa ra sinh viên lớp tôi.”

 

Trần Minh Sinh: “Dạ, thầy à, giúp em một chút, kéo em ra đi.”

 

Nghiêm Trịnh Đào quan sát tình hình một lúc, cảm thấy cậu đang nhờ vả thật: “Cậu chờ đó, để tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm dụng cụ đã.”

 

Cuối cùng Nghiêm Trịnh Đào lấy một cái cuốc, đào lỗ cho Trần Minh Sinh chui ra.

 

Trần Minh Sinh sau khi ra lập tức cảm ơn Nghiêm Trịnh Đào, sau đó cậu đứng thật nghiêm trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mặt anh.

 

Lúc Nghiêm Trịnh Đào đi lấy cái cuốc đã nhân hội giải quyết nỗi buồn, sau đó ung dung đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạy dỗ.

 

Anh nhìn Trần Minh Sinh hỏi: “Đến lúc này, cậu cũng không quên bỏ hai quả dưa xuống nhỉ.”

 

Trần Minh Sinh đứng trước mặt Nghiêm Trịnh Đào, anh nhìn lên, thân hình cậu thẳng tắp, nét mặt nghiêm trang. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhìn xuống dưới hai tay cậu, mỗi bên ôm một quả dưa.

 

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu thích hai trái dưa này đến vậy thì ôm chạy vài vòng đi.”

 

Trần Minh Sinh không nói một câu, ôm dưa chạy tới sân thể dục.

 

“Quay lại!” Nghiêm Trịnh Đào không ngờ tên nhóc này chạy đi thật, anh gọi cậu lại, bước đến trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu, anh hỏi: “Cậu muốn chạy thật?”

 

Trần Minh Sinh mắt vẫn nhìn thẳng, cậu nghe câu hỏi bèn liếc mắt nhìn anh, sau đó lập tức lùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về: “Thầy, thầy muốn phạt em thế nào?”

 

Nghiêm Trịnh Đào thấy thú vị bèn hỏi lại: “Cậu đoán xem tôi sẽ phạt cậu thế nào?”

 

Trần Minh Sinh trả lời: “Chỉ cần không báo với phụ huynh, thầy muốn phạt thế nào cũng được.” Cậu dứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lời, hơi liếc nhìn Nghiêm Trịnh Đào: “Em đi chạy đây.”

 

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu muốn chạy mấy vòng?”

 

Trần Minh Sinh: “Thầy muốn em chạy bao nhiêu thì em chạy bấy nhiêu.”

 

Nghiêm Trịnh Đào gật gật đầu, đãng: “Vậy cậu chạy mười vòng trước đi.”

 

Trần Minh Sinh ôm hai quả dưa, chạy mười vòng trên sân thể dục tối om.

 

Nghiêm Trịnh Đào đứng đó quan sát cậu sinh viên lặng lẽ chạy trên sân.

 

Sau khi chạy xong, Trần Minh Sinh toát mồ hôi đầm đìa, tay vẫn ôm hai quả dưa.

 

Nghiêm Trịnh Đào bỗng phát hiện trên dưa có vết máu.

 

Nét mặt anh dần nghiêm túc: “Sao thế này?”

 

Trần Minh Sinh kiên quyết khẳng định: “Không sao cả!”

 

Nghiêm Trịnh Đào: “Tay, tay, đưa tay ra!”

 

Cuối cùng Trần Minh Sinh buông dưa xuống, xòe tay ra. Vết thương trên tay càng nặng hơn, da trên lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bàn tay gần như toác ra.

 

Nghiêm Trịnh Đào vừa nhìn vết thương đó lập tức hiểu ngay, anh trợn mắt há mồm trừng Trần Minh Sinh: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Thằng nhóc này —!” Anh nhíu mày quát: “Đi theo tôi —!”

 

Nghiêm Trịnh Đào dẫn Trần Minh Sinh đến phòng y tế rửa sạch miệng vết thương cho cậu.

 

Từ đầu tới cuối, Trần Minh Sinh chỉ nói một câu với Nghiêm Trịnh Đào: “Thầy ơi, thầy đừng báo phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 huynh nhé?”

 

Nghiêm Trịnh Đào dí ngón tay vào đầu Trần Minh Sinh: “Cậu đi trộm dưa đúng không? Cậu còn thi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường cảnh sát làm gì, không sợ người khác cười sao, cậu đi làm lưu manh luôn đi.”

 

Trần Minh Sinh không nói tiếng nào.

 

Nghiêm Trịnh Đào cúi đầu nhìn đôi tay băng bó của cậu, lại thoáng lướt mắt qua cậu sinh viên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầm đìa mồ hôi này.

 

Anh bỗng bật cười.

 

Anh cảm thấy buổi tối hôm nay rất thú vị.

 

Anh như trông thấy tuổi trẻ, vẻ bất cần đời, cả nhiệt huyết của mình qua cậu sinh viên này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Anh hỏi: “Cậu tên gì?”

 

Trần Minh Sinh nhìn anh đáp: “Em Trần Minh Sinh.”

 

Hôm đó, Nghiêm Trịnh Đào không kể lại chuyện này với ai, thậm chí để cậu đem dưa về.

 

Trần Minh Sinh bắt đầu cảm thấy, Nghiêm Trịnh Đào là một người lạ lùng.

 

Sau đó, cậu dần dần cảm phục năng lực chuyên môn của Nghiêm Trịnh Đào. Trước đây cậu không sợ trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không sợ đất, nhưng ở trước mặt Nghiêm Trịnh Đào cậu trở thành con người khác hẳn.

 

Nghiêm Trịnh Đào dường như tình hoặc cố ý chiếu cố cậu. Nghiêm Trịnh Đào người địa phương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đôi khi vào những ngày nghỉ còn bảo Trần Minh Sinh về nhà anh ăn cơm.

 

Trong ba năm, Nghiêm Trịnh Đào dần không giống thầy giáo, không giống huấn luyện viên giống người thân hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Giống như một người cha.

 

Lúc Trần Minh Sinh bước vào năm thứ tư, Nghiêm Trịnh Đào tạm thời phải rời cương vị công tác.

 

Sau khi Trần Minh Sinh biết, cậu đến tìm anh. Nghiêm Trịnh Đào cho cậu biết, anh phải đến nơi khác. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Đến đâu ạ?”

 

“Đi đâu tôi cũng phải xin phép cậu sao, nhóc à, cậuquan niệm lớnkhông vậy?” Nghiêm Trịnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đào không quan tâm lời cậu.

 

Trần Minh Sinh: “Em đi cùng thầy.”

 

“Nói nhảm.” Nghiêm Trịnh Đào nghiêm nghị dạy: “Cậu muốn bị đuổi à, nghiêm chỉnh học hành đi, bây giờ cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ học thì ra ngoài thể làm gì?”

 

Trần Minh Sinh: “Thầy không cần quan tâm em thể làm gì, thầy đi em cũng đi.”

 

Nghiêm Trịnh Đào nhìn Trần Minh Sinh, qua ba năm cậu đã thay đổi rất nhiều.

 

Thứ rõ ràng nhất thể ánh mắt của cậu.

 

Dáng người cậu không còn gầy đã cường tráng, đôi chân khỏe khoắn, cánh tay mạnh mẽ. Da cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vì những đợt huấn luyện hằng ngày đã đen đi nhiều, đường nét khuôn mặt cũng góc cạnh nét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn.

 

Cậu đã không còn cậu trộm dưa bị bắt trong trường quân sự. Qua ba năm tôi luyện, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã trở thành một người đàn ông.

 

Nghiêm Trịnh Đào biết anh không cho phép, Trần Minh Sinh vẫn nhất định đi theo.

 

Anh bảo Trần Minh Sinh: “Cậu về trước đi, vài hôm nữa tôi sẽ báo cho cậu biết.”

 

Nghiêm Trịnh Đào suy ngẫm.

 

việc mà Trần Minh Sinh nghĩ học giữa chừng vẫn thể làm được hay không? Có, quả thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một việc cậu thể làm.

 

Nhưng, anh thật sự để cậu làm sao?

 

Ba ngày sau, Nghiêm Trịnh Đào gọi Trần Minh Sinh lên văn phòng, nói những chuyện lợi bất cập hại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để Trần Minh Sinh tự quyết định tương lai bản thân mình.

 

Trần Minh Sinh không nhiều lời, đồng ý ngay tại chỗ.

 

“Cậu biết, cậu sẽ phải chịu rất nhiều áp lực?”

 

Trần Minh Sinh: “Em biết.”

 

Nghiêm Trịnh Đào bảo cậu quay về suy nghĩ thật kỹ.

 

Hôm sau, Trần Minh Sinh mang đến câu trả lời hoàn toàn nằm trong dự kiến của anh.

 

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu nghĩ kỹ đi, trước lúc quyết định, tôi có thể cho cậu tự do, cho cậu suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xét thật kỹ càng. Nhưng một khi đã quyết định, tôi tuyệt đối không cho phép cậu đổi ý. Làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay không?”

 

Trần Minh Sinh cười với anh, nụ cười hơi lưu manh, dường như trong phút chốc Nghiêm Trịnh Đào lại trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy cậu năm xưa.

 

Một cậu vừa to gan vừa chính trực.

 

“Được, ngày mai tôi sẽ làm thủ tục cho cậu, cậu phải tham gia một đợt huấn luyện đơn giản, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó…” Nghiêm Trịnh Đào đứng dậy nghiêm trang nói với Trần Minh Sinh: “Tôi Vân Nam chờ cậu.”

 

Trần Minh Sinh đáp: “Yes, sir.”

 

Sau thời gian huấn luyện, cậu đến trình diện Nghiêm Trịnh Đào. Nghiêm Trịnh Đào không để cậu trực tiếp làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc mang theo cậu tích lũy kinh nghiệm một thời gian.

 

Khi đó đúng lúc đang cần người gấp, ông trời mở mắt, đội cảnh sát bèn sắp xếp để Trần Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sinh làm việc bên cạnh Nghiêm Trịnh Đào. Ngay vào lúc cậu sắp quên mất lời Nghiêm Trịnh Đào, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiệm vụ đến.

 

Đó vào khoảng hai năm sau.

 

Cậu hai mươi ba tuổi.

 

Trần Minh Sinh nhận được nhiệm vụ nằm vùng trong một nhóm buôn thuốc phiện, đại ca là Minh Khôn.

 

Lúc đầu, đội cảnh sát bố trí để Trần Minh Sinh ngụy trang thành khách mua thuốc phiện, dụ mắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu, từ đó bắt đầu điều tra nguồn gốc.

 

Nhưng kế hoạch này lại lệch hướng.

 

một chuyến du lịch của Trần Minh Sinh.

 

Đóphần thưởng Nghiêm Trịnh Đào thưởng Trần Minh Sinh trước khi chấp hành nhiệm vụ. Trước khi đi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn để cậu chơi một chuyến cho đã. Anh hỏi Trần Minh Sinh muốn đi đâu chơi, lúc đó Trần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Minh Sinh đang nằm ngủ trưa trên giường, cậu nghe Nghiêm Trịnh Đào hỏi bèn xoay đầu lại, chợt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy bức tranh treo tường. Cậu chỉ bức tranh: “Đó đâu?”

 

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu không biết đọc à, bên cạnh viết đấy thôi.”

 

Trần Minh Sinh liếc nhìn, bên góc bức tranh viết bốn chữ: “Núi tuyết Ngọc Long.”

 

Cậu đáp: “Em đến đó.”

 

Vào lúc đó, du lịch Vân Nam không phát đạt như ngày nay, khách du lịch cũng không đông như bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ. Một mình Trần Minh Sinh vác ba lô, dạo chơi một vòng trên ngọn núi tuyết Ngọc Long hùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vĩ.

 

Kết quả dưới chân núi tuyết Ngọc Long, cậu gặp một chuyện.

 

Lúc đó đang giữa trưa, cậu ăn cơm trong nhà hàng dân tộc. ngoài nhà hàng dựng lều, bày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biện như quán vỉa hè, lúc ăn cơm chỉ cần ngẩng đầutrông thấy núi tuyết.

 

Trần Minh Sinh đang ăn ngon lành, đột nhiên cậu nghe thấy tiếng loảng xoảng, một chai bia vỡ nát.

 

Trần Minh Sinh vừa nghe âm thanh đó đã biết, cái chai không tự vỡ, người đập. Cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay đầu, thấy ngay bốn năm người khách đang đứng ngoài nhà hàng, người đi đầu cầm một chai bia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bể chỉa vào một người khác.

 

Trần Minh Sinh nhìn sang người bị chỉa chai bia, đó một người đàn ông trung niên mặc đồ thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thao, xem ra vừa đi chơi về. Có một đứng ngay bên ông ta, hình như con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái ông ta.

 

Người đàn ông lẽ sợ con gái bị dọa, đẩy cô bé vào trong khách sạn, còn ông ta đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn bên ngoài.

 

Mấy gã kia nhìn chằm chằm ông ta, cầm chai bia vỡ chuẩn bị đâm tới.

 

“Này!” Trần Minh Sinh bỗng gọi lớn.

 

Mấy đó nhìn sang, quan sát cậu một lát, người đứng đầu hỏi: “Mày ai?”

 

Trần Minh Sinh vẫn cầm đũa trộn mì, “Trẻ con còn đứng đó các người đã động thủ rồi.”

 

Người kia cười khẩy: “Mẹ kiếp, mày lảm nhảm đó? Muốn xen vào à?”

 

Trần Minh Sinh: “Giữa ban ngày ban mặt, anh không sợ có người báo cảnh sát sao?”

 

“Báo cảnh sát?” Người kia không nói một lời, ném chai bia qua. Trần Minh Sinh nghiêng người tránh đi, chai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bia rơi xuống đất vỡ tan nát.

 

“Muốn báo cảnh sát?” Người kia chỉ vào mặt Trần Minh Sinh, đe dọa: “Mày còn nói nhảm nữa, tao đập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày luôn.”

 

Trần Minh Sinh chăm chú nhìn gã, bỗng nhiên cậu bật cười: “Anh nhất quyết?”

 

Người kia đáp: “Thì sao?”

 

Trần Minh Sinh cúi đầu, im lặng. Cậu nâng một tay gãi gãi gáy mình… vào lúc mọi người còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kịp phản ứng, cậu bỗng cầm cái chén trên bàn tạt thẳng vào mặt người kia.

 

Đó một chén nướcnóng vừa múc ra không lâu, người đó bị tạt vào mặt, thét thất thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như heo bị chọc tiết, những còn lại chửi bậy một câu rồi cùng nhào tới.

 

Trần Minh Sinh chạy đến góc đặt túi rác của nhà hàng, lôi một cây lau nhà ra, đạp mạnh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cái, cây lau nhà gãy thành hai khúc. Trần Minh Sinh cầm một nửa xoay người lập tức ra tay… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Aaaa, đánh nhau, có người đánh nhau.”

 

“Đằng trước người đánh nhau —!”

 

“Có đánh nhau cửa nhà hàng kìa —!”

 

“…”

 

“…”

 

cạnh một cái hồ nhỏ cách đó không xamột nhóm người đang chụp ảnh lưu niệm, họ đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tụ lại vừa quan sát thứđó vừa chỉ trỏ: “Không giống, không giống thật mà.”

 

Vừa lúc này nghe có người đánh nhau, trò náo nhiệt để hóng hớt, đám người lập tức tản ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Chỉ còn lại một người.

 

Đó chính người vừa bị chỉ trỏ.

 

Đómột gái còn rất trẻ, cô đang hoàn thành bài tập trong kỳ nghỉ của mình.

 

ngồi trên một băng ghế nhỏ, trước mặt một bức tranh sơn dầu, bên tay một chiếc vali © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn.

 

Đối diện một dãy núi tuyết nguy nga, đồ sộ.

 

Hiện giờ rõ ràng bầu trời xanh thẳm, mặt tuyết trắng tinh, hồ nước xanh biếc; nhưng bức tranh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại mang sắc lửa đỏ rực.

 

Vừa nhạt nhòa vừa đỏ đậm rực rỡ, tựa như đang bùng cháy.

 

Ngọn núi trong tranh và ngọn núi hiện thực tựa như hai thế giới đối lập.

 

Chẳng trách, người bảo vẽ không giống.

 

Nhưng mặc kệ người khác bảo sao,vẫn ngồi im lặng tại chỗ. mặc một chiếc váy liền thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật dài, tóc tết bím, tỉ mẩn xem bức tranh mình vẽ, từng nét từng nét tăng thêm sắc màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đó.

 

Cách đó không xa, tiếng đánh nhau nghe mồn một.

 

Nhưng không hề xoay người lại chỉ một lần.

 

Trong mắtchỉngọn núi tuyết kia.

 

Ngọn núi tuyết trong truyền thuyết thấp thoáng xa xôi, từng cụm mây trắng bồng bềnh trôi nổi. tựa như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một giấc mộng, làm cho người ta vừa như màng vừa như bừng tỉnh.

 

Tuyết sơn, núi tuyết.

 

Nếu thể trông thấy tuyết sơn, nếu thể tiên đoán vận mệnh.

 

Nếu thời gian thể quay ngược, nếu năm tháng có thể trở về.

 

Vị khách qua đường đó liệu có thể bước vào giấc mộng của bạn.

 

bạn, có bằng lòng ngoảnh đầu lại…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Hẹn Ước, Hẹn Ước Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Hẹn Ước Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Hẹn Ước Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Hẹn Ước full, Hẹn Ước online, read Hẹn Ước, Twentine Hẹn Ước

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 60 — Hẹn Ước

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc