GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 70

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Du Dương phát hiện ra dù cản lực của Lạc Táp chưa bung ra mà trực tiếp mở dù chính, liền biết tình huống không tốt có chuyện lớn xảy ra rồi.
Tim nhảy lên tận cổ họng lo sợ bất an.
Bỗng nhiên bầu trời tối sầm xuống, gió to nổi lên.
Hiện tại mới hơn 4 giờ chiều, không đến mức tối nhanh như vậy được, cho nên Du Dương cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dám nghĩ nhiều, cậu tự thuyết phục bản thân, lặp đi lặp lại rằng không chuyện đâu, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải sự thật, không phải là bão cát.
Vừa mới đây trời xanh nắng ấm, saothể đột nhiên bão cát xảy ra được.
Đây không phải sự thật.
Vận khí bọn họ sẽ không kém như vậy được.
Vài phút sau, Du Dương rốt cuộc đáp xuống khu vực đã định sẵn, nhân viên dưới mặt đất cũng phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện ra chuyện không đúng, sau khi hiểu được tình huống, lập tức mở GPS tìm định vị của Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Táp.
Đang dùng dụng cụ tìm kiếm tọa độ, thì điện thoại của Du Dương cùng nhân viên ở đây nhận được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thông báo của đài khí tượng thủy văn, báo động đỏ thông báo sắp bão cát.
Du Dương hốt hoảng kêu lên, trước kia người nhà của họ luôn lo lắng khi bọn họ đi nhảy dù, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu lần này Lạc Táp xảy ra chuyện gì, ba mẹ cậu có thể lột da cậu.
Mà chính cậu cũng không thể tha thứ cho bản thân được.
Tối hôm qua Tưởng Mộ Tranh còn cố ý gọi điện thoại đến cho cậu dặncậu phải chiếu cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị thật tốt.
Du Dương hít một hơi thật sâu, đôi tay run lên bần bật, làm như thế nào cũng không thể cử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động như ý muốn được.
Thật vất vả trấn định xuống, cậu gọi điện tới cho Tưởng Mộ Tranh, chính là đầu bên kia chỉ truyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tới âm thanh nữ máy móc của tổng đài.
Cậu chưa bỏ ý định, một lần lại một lần gọi tới, vẫn không kết nối được như cũ.
Mắt thấy bầu trời đã bắt đầu tối tăm, cát bụi mù mịt đang cuốn tới, mắt không tài nào mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra nhìn được nữa.
Nhân viên thuật dựa theo dự án cứu viện cứu hộ kết nói với 119, 110 báo nguy hiểm... thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra trong lòng nhân viên đây đều không ôm hy vọngnữa, thời tiết quá ác liệt, cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hộ cũng không thể nào triển khai được.
Gió lớn bên tai đang rít gào, Lạc Táp nhìn xuống bên dưới, dòng sông được bao phủ bởi thảm thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vật càng ngày nhìn càng rõ, nỗ lực đem kéo về phía cây cối rậm rạp, nhưng còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy chục mét nữatiếp cận được cây cối bên dưới thì một trận cuồng phong quét qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền hướng tới vách đá cheo leo bên kiatới.
Cuồng phong tàn sát bừa bãi, trời bụi tung cát vàng.
Thời tiết đột ngột chuyển xấu như vậychuyện vài thập niên gần đây chưa hề xảy ra, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại gặp được, lại còn lúc nhảy gặp nhau, Lạc Táp tuyệt vọng nheo mắt lại.
Trong văn phòng Phó cục của Cục giao thông, Phó Duyên Bác mới từ văn phòng thành phố trở về, mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội nghị hết cả một ngày, mệt mỏi khó chịu, anh cầm chén trà đặt lại trên bàn, dùng sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xoa bóp huyệt thái dương, tiếng điện thoại vang lên.
Nhìn đến tên người gọi tới, ấn đường Phó Duyên Bác nhíu chặt lại, anh lập tức cầm máy nghe.
Bên đầu kia truyền đến âm thanh của lão Đoạn- chỉ huy trưởng, trung tâm chỉ huy thành phố: " đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đội 2 của bên cậu nha đầu tên Lạc Táp?"
Tau cầm điện thoại của Phó Duyên Bácthức run lên một chút: " có, làm sao vậy?"
Lão Đoạn: "Lạc Táp cùng em họ trong nhà đi tới Thạch gia trang nhảy dù, kết quả dù cản lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trục trặc, trước mắt hiện tại đã mất lien lạc, em họ ấy cùng câu lạc bộ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 báo tín hiệu báo nguy tới, ngoài đội phòng cháy địa phương, thì đội cứu hộ cũng đã xuất phát, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi đưa cậu số điện thoại của họ để cậu nắm đượctình hình. điều bên Thạch gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trang đang bão cát chuyện nàylần đầu gặp trong mấy năm gần đây."
Cố ý dừng lại, Lão Đoạn lại nói: " mấy người chuẩn bị tâmtrước đi, cứu viện thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất khó khăn."
Tuy Phó Duyên Bác đã làm cảnh sát hình sự đã nhiều năm, tâm trí cực tính, chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn ra bên ngoài cửa sổ bầu trời càng ngày càng tối tăm, thì đột nhiên tim đập dồn dập, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong đầu rối loạn.
Buông chén trà, anh cưỡng bách bản thân phải bình tĩnh lại, lập tức liên hệ với đội cứu viện địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phương, trước mắt chuyện gấp gáp nhất định vị được tọa độ tiếp đất của Lạc Táp.
Điện thoại rất nhanh liền được kết nối, sau khi xác minh danh tính của phó duyên bắc, bên kia báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh biết tọa độ tiếp đất của Lạc Táp sau đó tỏ vẻ tiếc nuối, tình huống thời tiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất ác liệt, máy bay trực thăng của địa phương không thể cất cánh được, lại bởi vì vùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 núi, lực lương cứu viện đi bộ nhanh nhất phải mất 2 giờ đồng hồ mới có thể đi tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nơi.
Kết thúc cuộc gọi, Phó Duyên Bác thở dài một hơi.
Gặp nạn bên ngoài, mỗi một giây trôi qua sinh mệnh lại càng thêm nguy hiểm. Phó Duyên Bác gắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gao nắm chặt điện thoại, dưới đáy lòng giãy giụa một lát, ấn một giãy số quen thuộc nhưng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu cũng chưa liên lạc.
" ba, con."
Trong điện thoại yên tĩnh đến mức thể nghe được tiếng hít thở của chính mình.
" ừ." Phó Đình Trung biết Phó Duyên Bác khẳng định việc, nhưng cũng không chủ động hỏi.
Phó Duyên Bác: " cấp dưới của con tham gia hoạt động bên ngoài bị nạn vùng núi, máy bay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trực thăng bên này không thể cất cánh do ảnh hưởng thời tiết xấu. bathể liên lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với cục hàng không dân dụng hay bên quân đội phái ra đội cứu hộ chuyên nghiệp đến tiến hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứu hộ được không?"
Thật ra dựa vào quá trình thông thường, thì địa phương cũng thể xin trợ giúp cứu hộ, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá phiền toái, không bằng gọi một cuộc điện thoại đến nhờ ba.
Phó Đình Trung chút không tin vào lỗ tai của mình cái thằng bất hiếu này lại biết dùng cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ " nhờ" này với ông?
" chỉ cấp dưới bình thường?" ông có già thì cũng khônghồ đồ.
Phó Duyên Bác: " gái con thích." Nhưng ấy sớmnơi quy túc.
Nhưng nửa câu sau không thể nói được, nếu nói ra, ba anh thể trực tiếp phi luôn điện thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.
Phó Đình Trung lần đầu tiên thấy con trai mình thất thố như vậy, mạng người quan trọng, ông cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hỏi nhiều, trực tiếp cắt cuộc gọi, ấn một dãy số quen thuộc trên điện thoại bàn.
Phó Duyên Bác ngồi trên xe cảnh sát chạy như báy đến, sắc mặt tái nhợt. Vừa rồi ba anh gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điện tới làm lòng anh lạnh đi một nửa.
" chịu ảnh hưởng của bão cát lớn, tất cả máy bay cứu hộ đều không thể tiến vào khu vực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó trong bán kính 100km. Hơn nữa theo định vị thì đó vùng núi, nếu như cố gắng đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 máy bay vào khu vực đó sẽ khả năng nguy hiểm tới tính mạng, cho nên trước mắt chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể dựa vào nhân viên cứu hộ mặt đất thôi."
Phó Duyên Bác đã kinh nghiệm sinh tồn bên ngoài, anh biết nhảy mất liên lạc vùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 núi trong thời tiết xấu sẽ rất nguy hiểm, cứu hộ cực khó khăn đến cỡ nào.
Hơn nữa hiện tại sắc trời cũng đã tối, thời tiết lại ác liệt như vậy, tầm nhìn kém, gió lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bão cát, sau khi trời tối, công tác cứu hộ càng khó khăn như lên trời.
Lộ trình không đến 200km, lái xe bật còi cảnh báo chỉ hơn 1 tiếng đã đến nơi.
Xe dừng lại một khoảng đất trống dưới chân núi, đây đội phòng chống chữa cháy địa phương, cảnh sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng đội cứu hộ cũng đã đến. Phó Duyên Bác chào hỏi họ, lại an ủi Du Dương, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi vào mấy xe việt thương lượng tình hình, người chỉ huy hiện trường nhìn lướt qua cảnh hàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên vai anh, nghiêm túc chào.
" vất vả rồi, tôi người phụ trách đơn vị của người bị mất liên lạc kia" Phó Duyên Bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa tay bắt tay với người chỉ huy hiện trường.
Người kia nói đơn giản lại tình huống hiện tại: " đội phòng cháy, cùng đội cứu hộ chuyên nghiệp cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã xuất phát, bởi người mất liên lạc rơi xuống vùng núi, sau khi quan sát, cần phải trèo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên."
" dự tính nhanh nhất khi thể tới được mục tiêu."
" nhanh nhất cũng hơn 1 tiếng đồng hồ."
Lúc này, bộ đàm trong tay chỉ huy vang lên: " nhân viên cứu hộ của CLB nhảy Thạch Gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trang chú ý, máy bay trực thăng từ sân bay Tây Giao, Bắc Kinh lập tức sẽ xuất phát tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứu hộ người nhảymất liên lạc, xin mọi người phối hợp."
Phó Duyên Bác sửng sốt, ba không phải nói không đủ điều kiện cất cánh sao?
Anh bây giờ thể nghĩ tới duy nhất chính người tới đây chính Tưởng Mộ Tranh, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể Trình Diệc, chỉ hai người họ mới thể trong thời tiết như vậy không màng tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạng bất chấp cất cánh.
Bởitrận bão cát này trước nay chưa từng có, nếu cất cánh, lại phải giữ máy bay tại một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ trên không trung, nếu làm không tốt chính khả năng cao sẽ mất máy bay tính mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không còn.
---
Một giờ trước.
Tưởng Mộ Tranh ra khỏi cửa hải quan, mở điện thoại, điện thoại liên tục rung lên không ngừng, đến mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chục giây sau mới ngừng lại, tất cả đều thông báo cuộc gọi nhỡ của Du Dương, cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất an dự cảm không tốt nảy lên trong lòng.
Anh nhanh chóng gọi lại, Du Dương bắt máy với giọng run rẩy xen lẫn nghẹn ngào.
Nghe Du Dương nói xong, tim Tưởng Mộ Tranh đau quặn lại, thở thôi cũng khó khăn, anh trấn an nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 " Du Dương, không việc gì, anh lập tức tới đó."
Những lời này anh chính nói cho bản thân nghe, Lạc Lạc của anh sẽ không việc gì.
Tưởng Mộ Tranh mặc kệ cả hành lí, trực tiếp ném cho nhân viên sân bay, giải thích cũng không, nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chân chạy tới bãi đỗ xe.
Anh không để tài xế lái xe tự mình lái, cởi bỏ áo khoác nhấn ga phóng đi như bay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Cảm giác hít thở cũng không thông, anh cởi vài khuy áo mi ở cổ nhưng cảm giác khó thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia vẫn không giảm bớt, giống như bản thân sắp chết đi.
Đời này không chuyện làm anh thấy hối hận, duy nhất khiến anh hối hận chính là xúi giục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lạc Táp đi thi nhảy dù.
Nếu lúc ấy khôngtâm tính toán thì bây giờ lạc lạc của anh đã không xảy ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì, sẽ không gặp phải chuyện như thế này.
Tưởng Mộ Tranh không nhớ được bản thân đã vượt bao nhiêu cái đèn đỏ, xe việt lao như điên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên đường tới sân bay Tây Giao, bên trong xe liên tục vang lên những tiếng kết nối với một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 số điện thoại.
" tôi nói con mẹ cậu thể cho tôi nghỉ ngơi một chút không được sao! buổi chiều mới bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đám nhãi ranh mới tới hành hạ xong, mết sắp chết rồi."
Trình Diệc mới kết thúc huấn luyện bay, mệt tới mức nằm liệt trên sofa, giọng điệu đều đang tức tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mức bốc khói.
"dậy, lập tức,ngay lập tức. Bây giờ tôi sẽ đến sân bay của cậu ngay, yêu cầu cứu hộ, vùng núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía Tây Nam ,Thạch Gia trang."
" bên kia buổi chiều mới vừa phát thông báo xuất hiện bão cát mức báo động đỏ, Tưởng Mộ Tranh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu không bị điên chứ, chuyện xảy ra vậy?"
Tưởng Mộ Tranh không có sức kiên nhẫn giải thích gì thêm: " đừng nói nhảm nữa, đưa 7228 ra kho, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kiểm tra trước khi cất cánh, trang bị đồ cứu hộ trên cao, trang bị cứu hộ kép."
Mấy năm không nghe thấy loại khẩu khí này, Trình Diệc lập tức tỉnh táo, không hỏi lí do, theo thói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen đáp: " rõ!" xoay người mặc quần áo liền chạy ra khỏi văn phòng.
Nửa giờ sau, sân bay, cánh quạt của trực thăng bắt đầu chậm rãi chuyển động, dần dần tăng tốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng với tiếng động cực lớn bắt đầu bay thẳng lên trên, hướng về phía Thạch Gia trang.
Ngồi trên ghế phụ, Tưởng Mộ Tranh đang thuần thục đặt la bàn tọa độ điều hướng của trực thăng.
"Người gặp nạn Lạc Táp?" Trình Diệc hỏi.
" CMN biết cứu ai rồi vừa nãy còn lề mề!"
Trình Diệc: "..."
Hiện tại Tưởng Mộ Tranh đã hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng, anh cũng không so đo làm gì. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Anh nói: " nửa tiếng trước nhận được thông báo yêu cầu hỗ trợ cứu hộ, hẳn bên trên yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cầu nhưng khu vực tọa độ điều kiện không đủ để cất cánh, tôi sẽ không làm chuyện thua thiệt." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Lúc ấy anh còn không biết người kia là Lạc Táp, nếu biết, anh khẳng định đi không chút do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dự.
Bởi vì mặc kệhy vọng hay không, đi tìm kiếm chính một loại an ủi với Tưởng Mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tranh.
Trình Diệc cười: " nhưng mà bây giờ thì không giống nữa, tôi còn thiếu cậu một mạng, nếuthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứu được Lạc Táp, về sau chính vợ chồng hai người nợ tôi. Tôi liền thể ngồi lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu cậu tác oai tác quái như đại gia vậy, cho nên lần mua bán này không thiệt được."
Vết súng bắn trên vai Tưởng Mộ Tranh chínhlúc trước đỡ cho anh, không Tưởng Mộ Tranh thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta đã cưỡi hạc về trời lâu rồi.
Sống ngần đấy năm cũng đáng giá.
Tưởng Mộ Tranh cảm xúc ổn định hơn một chút, anh thấp giọng nói: " Trình Diệc, nếu thật sự xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra chuyện gì, mạng này xem như tôi nợ cậu, tôi không biết con ngườikiếp sau hay không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng tôi sẽ trả lại cho cậu."
Anh biết thời tiết như thế này bất chấp cất cánh chính đang đâm đầu vào chỗ chết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng chính là anh không thể nhìn Lạc Táp cứ như vậy mất mạng, mặc kệ sống chết, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải tìm được cô.
Trình Diệc chuyên tâm điều khiển: " đài quan sát, xin hãy phối hợp với đội cứu hộ mặt đất, kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nối với tần số liên lạc đội cứu hộ, thông báo 7228 sắp tiến vào khu vực người mất tích." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
" đài quan sát đã kết nối."
Bên vách núi cây cối rậm rạp rừng cây, thân cây cao hơn 10 mét, một thân cây tương đối nghiêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị bao phủ lên trên một nhảy màu vàng lớn, dâybị mắc vào những cành cây lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xung quanh.
Lạc Táp bị gió thổi lung lay, sợ mình bị thổi bay, chỉ thể tận lực ôm lấy cành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cây có vẻ lớn nhất gần người để ổn định chính mình.
Đã qua 2 giờ đồng hồ, khi rơi xuống đây còn bị cành cây khô cắt qua chảy khá nhiều máu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Tinh thần khẩn trương lại mệt mỏi, cô đã xuất hiện tình trạng mất nước nhẹ.
Lạc Táp cúi đầu xem địa hình bên dưới, nhân viên cứu hộ mặt đất chắc chắn sẽ rất khó đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên.
Bầu trời tối dần, bụi cát bay mịt mù, tầm nhìn không đến 50 mét, sắc trời càng ngày càng tối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn nữa trời cao gió to, cứu hộ trên không chắc chắn không thể đến được.
Lạc Táp dùng sức mở to đôi mắt, cảm thấy mắt mình càng ngày càng nặng, nhìn xuyên qua kính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn gió, nhìn những vách đá cùng chân núi hồ không rõ.
Vừa bất hạnh lại âm thầm thấy may mắn, nếu thời điểm rơi xuống rớt xuống đấy, kia mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật sự game over.
Hiện tại ít nhất cònmột tia hy vọng.
Lạc Táp dùng sức ôm cây, cành cây khá lớn giống như vòng tay của ba vậy.
Khi còn nhỏ, ba hay mangtới đơn vị, chơi trò cảnh sát bắt cướp, mấy chú đi ngang qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13sẽ trêu chọc một lát. luôn trốn sau tay ba, sợ hãi nhìn những chú đó.
Sau đó ba mẹ li hôn, rốt cuộc không còn có hộ cùng ba chơi trò cảnh sát bắt cướp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được nữa, đối với ba ức của cô đều dừng lại trước khi 7 tuổi.
Về sau khilần đầu tiên luyện tập nhảy dù, thời điểm Tưởng Mộ Tranh bế cô lên, cô cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận được cánh tay mạnh mẽ hữu lực của anh hơi run lên.
Không nghĩ tới cùng lúc run lên kia thì trái tim cũng đồng thời rung động.
Nhưng hiện tại cảm giác bọn họ cách càng ngày càng xa, mắt ngày càng nặng thêm.
Mấy chục phút sau, trên không trung vang lên tiếng động của máy nay trực thăng gầm rú.
Tưởng Mộ Tranh nhắc nhở Trình Diệc: " không thể dừng quá thấp được, gió cánh quạt sẽ thổi cô ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rơi xuống"
" yên tâm, tôi biết." Trình Diệc nhẹ nhàng di chuyển cần điều khiển, máy bay nghiêng nghiêng về phía tọa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độ được xác định.
Trong khoang máy bay, Tưởng Mộ Tranh nhìn dù nhảy màu vàng cách bên dưới 100 mét, càng ngày càng gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn, trái tim anh như co chặt lại.
Anh không dám suy nghĩ nhiều, sửa móc treo, kéo dây cap.
" chỉ huy bộ cứu hộ, 7228 đã tìm thấy đối tượng mất liên lạc, đang thực hiện cứu hộ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không." Trình Diệc vững vàng nắm chặt cần điều khiển, hướng về phía tai nghe trầm giọng nói.
" đã rõ, chúc các anh thành công!"
Thật ra phía sau lưng Trình Diệc đã ướt đẫm, ở trong thời tiết như thế này thực hiện giữ thăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bằng máy bay thật sự đang đi tìm chết.
Nếu người khác, cho thiên vương lão tử tới anh cũng không cất cánh.
Nhưng người này cố tình lại Tưởng Mộ Tranh, anh phải liều mạng cũng sẽ cất cánh lái.
Câu nói kia của Tưởng Mộ Tranh "dậy, lập tức, ngay lập tức." Làm anh cảm thấy giống như trở lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy năm trước cùng nhau vào sinh ra tử, sóng vai chiến đấu.
Đều khắc cốt ghi tâm.
Sau khi mở cửa khoang ra, Tưởng Mộ Tranh thả dây thừng xuống, theo dây nhanh chóng đi xuống.
Gió lớn, lên thả dây khó khăn hơn nhiều so với tưởng tượng của anh.
Cũng may cuối cùng cũng thuận lợi, trừ bỏ chút khó khăn, anh vẫn thể đến nơi Lạc Táp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang bám vào.
Lạc Táp đeo kính chắn gió, anh không nhìn rõ được mắt cô, nhưng Lạc Táp không phản ứng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, trực giác cảm thấy không ổn: " Lạc Lạc? Lạc Lạc?"
Tưởng Mộ Tranh vừa gọi cô, vừa đẩy dây treo trên cây ra, động tác thuần thục đem thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị cứu hộ cố định Lạc Táp lại, đem móc khóa móc vào thắt lưng cô, ngay sau đó ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy cô, rồi cắt dây trên người xuống.
Thật vất vả quay trở lại máy bay: " Lạc Lạc?" Tưởng Mộ Tranh không kịp cởi bỏ thiết bị, trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp đem kính của bỏ ra, cũng đem trên đầu mình bỏ xuống.
Lạc Táp dùng sức mở mắt ra, nhìn người trước mắt, muốn nâng cánh tay lên ôm cổ anh, nhưng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút sức lực cũng không có.
Vừa nãy, đang treo người trên cây khi thấyngười đang cố định lại ôm lên, tuy rằng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy mặt, âm thanh nghe thấy cũng không rõ, nhưngchính biết được anh đang ôm cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Liền một cái chớp mắt kia, đã sinh tử tương tùy, thiên hoang địa lão.
Về sau mặc kệ phát sinh ra chuyện gì, sẽ cũng giống như anh, không rời không xa, cùng nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vượt qua.
Lạc Táp hơimồm, muốn nói rất nhiều với anh, cuối cùng chỉ hóa thành một câu: " Tưởng Mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tranh, còn cái anh không làm được không?"
thể nói được liền không việc gì, tim Tưởng Mộ Tranh rốt cuộc rơi về vị trí, ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như ôm cả thế giới trong lòng, không đúng, cho dù toàn bộ thế giới này ra đổi anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng sẽ không đổi cô.
Anh dùng sức ôm cô, cười cười, trả lời cô: " đàn dương cầm anh không biết, về nhà em tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tục dạy anh được không?"
Trình Diệc: "..."
Mẹ nó, hắnđang tìm ngược mà, một mồm thức ăn chó rồi.
Lạc Táp đem mặt dụi vào ngực Tưởng Mộ Tranh, rất mệt, thực sự rất mệt lại khát.
đợi thật lâu vẫn không thấy nhân viên cứu hộ, sau đó cô cũng không ôm hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa, thật sự quá mệt mỏi liền màng màng ngủ thiếp đi.
Còn một giấc dài, trong tất cả đều là anh.
Anhlại, đê tiện, thậm chí cả bộ dạng ngốc nghếch của anh, đều nhớ được.
Đó Tưởng Mộ Tranh của cô, người đàn ông tốt đến mức như vậy.
thật sự sợ giấc mơ này sẽ cả đời, rồi không tỉnh lại được nữa. Sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật may là anh đã tới.
Tưởng Mộ Tranh hỏi cô: " phải sau khi bị thương thì chút mệt mỏi không?"
Lạc Táp lắc đầu: " vẫn tốt, tay chảy chút máu. Thân thể sức khỏe em không tệ, cả ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dãi nắng dầm mưa, lại chăm chỉ tập luyện, da dày thịt béo, khôngviệc gì."
" vừa rồi nhìn thấy em ngủ không phản ứng, cho rằng em không ổn." Tưởng Mộ Tranh hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩ tới vẫn thấy sợ hãi, sợbị thương lâu như vậy, mất máu quá nhiều, sẽ nguy hiểm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Lạc Táp: " vừa rồi, cũng không biết khi nào đội cứu hộ mới tới, đang nghĩ thì mắt không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chống đỡ được nữa, thật sự không mở ra nổi, liền ngủ một giấc đã."
Tưởng Mộ Tranh: "..."
Cô là có bao nhiêu buồn ngủ? Sống chết trước mắt như vậy thế nhưng còn có tâm tình ngủ một giấc trước đã rồi tính sau?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đường Một Chiều, Đường Một Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đường Một Chiều Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Đường Một Chiều Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Đường Một Chiều Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đường Một Chiều full, Đường Một Chiều online, read Đường Một Chiều, Cẩm Tố Lưu Niên Đường Một Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 70 — Đường Một Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc