GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cha mẹ chồng chỉ dặn rằng mùng một mười lăm đến thỉnh an đủ. Ngày thường muốn ở trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 viện, hay ra vườn hoa dạo chơi đều được.

Đây nhà của tôi, cứ tự nhiên một chút, không cần quá câu nệ.

Nếu có việc cần tôi làm thì sẽ có người đến báo.

Trên đường trở về viện, tôi nhìn Cố Thừa Ngôn mà cười.

Chàng cũng mỉm cười ôn hòa: "Vui thế sao?"

Tôi gật đầu thật mạnh.

"Vẫn còn điều khiến nàng vui hơn nữa."

Tôi nhướn mày, ngỡ rằng chàng sẽ nhắc đến chuyện dạy tôi đọc sách, học chữ.

Không ngờ, vừa đến vườn hoa, tôi đã thấy anh trai.

"Anh ơi!"

Tôi chạy nhanh tới, định nhào vào lòng anh.

Anh trai đưa tay ra chặn trước trán tôi.

"Anh!" Tôi hờn dỗi giậm chân.

Anh trai cười, ánh mắt tràn đầy cưng chiều: "Đã xuất giá rồi vẫn còn trẻ con như thế."

"Cho em có già đến bảy tám mươi, trước mặt anh trai vẫn trẻ con thôi."

"Lanh miệng như vậy, anh không nói lại được em."

Anh trai vừa cười vừa thu tay lại, rút từ trong ngực ra một cái túi gấm đưa tôi.

"Đây của hồi môn mẹ và chị dâu gửi cho em."

Tôi vui vẻ đón lấy, mở ra xem.

Là bạc.

Hiện giờ, tôi không thiếu bạc nữa.

Nhưng tôi cũng không vội đưa lại cho anh trai. Tôi nghĩ sẽ đợi đổi sang món khác để gửi về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tặng chị dâu.

Tôi quay đầu nhìn Cố Thừa Ngôn.

Ánh mắt chàng vẫn ôn hòa, ý cười nhẹ nhàng: "Du Vãn, giữ anh trai lại dùng cơm nhé. Bày tiệc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sảnh bên trong viện của ta, nàng thấy thế nào?"

Tôi đương nhiên cầu còn không được, vội vàng cảm tạ Cố Thừa Ngôn.

Kéo tay áo anh trai, cầu còn không được nhỏ giọng hỏi: "Nhà vẫn ổn chứ? thế nào? Lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 này anh đến bằng cách nào? Dự định lại mấy ngày? Khi nào về? Lần tới bao giờ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến?"

"Hỏi lắm thế, bảo anh trả lời câu nào trước đây?"

"Trả lời lần lượt, không được thiếu một câu nào."

"Ngang ngược."

Anh trai vừa nói vừa đưa tay muốn véo mũi cầu còn không được.

Tay anh dừng lại giữa không trung rồi chỉ khẽ vỗ đầu cầu còn không được.

Lúc trở về nhà họ Vương, tôi đã chịu bao ấm ức. Giờ đây, anh trai vẫn đối đãi với tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 như trước, khiến sống mũi tôi cay cay, suýt nữa rơi lệ.

*

Anh trai khách, Cố Thừa Ngôn tiếp khách.

Chàng không uống rượu, nhưng vẫn rót đầy cho anh trai, còn hỏi anh về những nơi từng đi qua khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 áp tải hàng hóa.

Lúc gần rời đi, bước chân anh trai nhẹ bẫng như đang bay.

Anh khẽ dặn tôi: "Phải sống thật tốt với em rể, đừng sức khỏe không tốt khinh thường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đối với em chân thành, đó mới là điều quan trọng nhất."

Tôi gật đầu thật mạnh.

Tôi nhất định sẽ sống tốt với Cố Thừa Ngôn, tuyệt đối không phụ lòng chàng.

"Anh ơi, cây trà hoa kia em chăm sóc rất tốt, sang năm khoảng tháng Giêng, tháng Hai sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nở hoa. Khi ấy, anh nhất định phải dẫn vú, chị dâu em đến xem nhé.”

"Nếu đúng giống quý thật, chúng ta sẽ đem bán, đổi lấy bạc mua bút, nghiên, giấy, mực cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 em bé."

"Được!"

Sau khi anh trai rời đi, tôi cảm thấy nên cảm tạ Cố Thừa Ngôn đã giúp mình được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cuộc hội ngộ này.

Tôi bèn hỏi chàng việc cần tôi giúp không, dụ như mấy chậu cúc trong sân đã sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tàn, thể để tôi lo liệu. Tôi sẽ cắt tỉa, chăm sóc kỹ càng, đến sang năm chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sẽ nở đẹp hơn, hoa sẽ lớn hơn.

"Vậy thì làm phiền Du Vãn rồi."

"Tam gia không cần khách sáo. Chuyện nhỏ nhặt này đáng đâu. Tam gia đã cho ta một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đường sống mới, lại còn giúp ta gặp được anh trai, còn tính toán mọi điều cho tương lai của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta. Ta rất muốn làm chút đó cho chàng."

Tôi không phảikẻ tâm.

Những điều tốt chàng làm cho tôi, tôi đều thấy ghi nhớ trong lòng.

"Ta cũng không biết việc đưa nàng ra khỏi nhà họ Vương, đặt nhà họ Cố đúng hay không..." © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

"Đương nhiên là đúng!"

Tôi lập tức ngắt lời chàng, không để chàng hội đắn đo thêm.

"Ở nhà họ Vương, tam gia có biết ta ăn uống thế nào, đâu, được hầu hạ ra sao không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Quần áo mới mấy bộ, tiền tháng được bao nhiêu?”

"Ta ăn ba bữa, mỗi bữa một món mặn, một món rau một bát canh, mà đôi khi đồ ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại chẳng ra gì. khi cơm thiu, lúc canh chua. Ta ba gian phòng, bàn ghế sứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mẻ, đồ đạc đều lộ rõ vết víu. Mấy hôm nay trời trở lạnh, nhưng ta chỉ cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chăn mỏng mùa hè, may mà hôm ta đến trời còn ấm, nếu không chắc bị chết rét từ lâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi.”

"Có hai a hoàn một già hầu hạ, nhưng trừ Tứ Nguyệt ra, những người còn lại hầu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chẳng bao giờ thấy mặt. Tiền tháng được năm lượng, Tứ Nguyệt phải chạy đôn chạy đáo mới lấy đủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhưng rồi nhanh chóng phải chi ra một lượng để thưởng người khác. Nếu không làm vậy, sợ rằng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sẽ không có cơm ăn, nước nóng để dùng.”

"Trong Đồng Uyển còn mấy chị em khác, nhưng chẳng ai thân thiện với ta. Ta vừa mở lời, họ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cười phá lên như gặp ma rồi chạy biến đi.”

"Còn Vương Du Hân, khỏi cần nói. Chị ta xông thẳng vào phòng ta, đập phá đồ đạc. Nếu không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 a hoàn bên cạnh kéo lại,lẽ ta đã bị chị ta đánh rồi."

“Nhà họ Vương chưa bao giờ nhà của ta, người nhà họ Vương cũng chẳng phải người thân của ta.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

“Phu nhân Vương từng nói, con gái đã gả đi như bát nước hắt ra ngoài, bảo ta sau này© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 việc hay không có việc cũng chớ về, tránh khắcấy.”

“Nếu ta thật sự khắc cha khắc mẹ, thì mấy tháng nay họ chẳng phải đã bị khắc chết cả rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sao?”

“Bà anh trai đều khen ta, bảo ta một cô gái rất tốt. Ta trồng hoa cỏ cây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cối đều tươi tốt, nói rằng chỉ người tâm thiện lương, được trời cao che chở thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mới thể thông linh với hoa cỏ cây cối. Ta không phải sao chổi đâu.”

“Nhưng mà…”

Tôi hít sâu một hơi, ngồi xổm xuống trước mặt Cố Thừa Ngôn, đặt tay lên đầu gối của chàng, ngẩng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đầu nhìn chàngnói: “Nhưng, ngoài bà vú anh trai, không ai nguyện ý ra tay cứu giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ta cả.”

“Tứ Nguyệt luôn bảo ta nhẫn nhịn, nếu không nhẫn thì cả ta em ấy đều tiêu đời.”

“Chỉchàng đưa tay ra, kéo ta ra khỏi cái nơi không phải hang hùm sói nhưng còn hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cả nhà giam ấy của nhà họ Vương.”

“Tam gia, chàng đừng tự trách, ta thể đến bên cạnh chàng, ta nghĩ đây phúc khí tu luyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 từ nhiều đời của ta. Ta sắp vui đến phát điên rồi. Đêm qua đêm đầu tiên ta ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 được một giấc an nhiên, thoải mái nhất từ khi về kinh thành. Ta không còn phải lo lắng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 coi sao chổi rồi bị kéo đi thiêu sống hay đi chôn nữa. Ba bữa cơm nay ta ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến no căng bụng,quá thịnh soạn, quá ngon lành.”

Hai mắt tôi đẫm lệ nhìn Cố Thừa Ngôn.

Thật ra tôi rất ít khóc.

Lần bị Vương Du Hân đánh vào lòng bàn tay là lần duy nhất, đau quá mà không nhịn được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Bị người nhà họ Vương ngấm ngầm chèn ép, bắt nạt, tôi không khóc.

Ăn không đủ no, tôi cũng không khóc, bởi còn cái ăn.

Bạc tháng đầu tiên được năm lượng, nhưng sau một tháng thì cắt hẳn, tôi cũng không khóc, tôi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chẳng mấy mình sẽ thoát khỏi cái nhà ấy.

Trong tay tôi còn có hai mươi lượng bạc của vú và anh trai cho,thể dùng khi cần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Nhưng khoảnh khắc này, tôi rất muốn khóc.

Đặc biệt khi bàn tay lớn của Cố Thừa Ngôn đặt lên đầu tôi, khẽ vỗ về, như an ủi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 như thương tiếc.

Khi nước mắt rơi xuống, tôi vội vàng lau đi.

“Khóc gì thế?” Cố Thừa Ngôn không nhịn được hỏi.

“Đây không phải khóc, càng không phải đau lòng, nước mắt vui sướng, nước mắt khi giành được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cuộc sống mới.”

Tôi một bộ lẽ đầy đủ.

Thật ra tôi vốn không ngu ngốc, chỉ ít kiến thức, cũng chưa từng thấy thế giới bên ngoài, bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trói buộc bởi một ngôi nhà, bởi cái ơn sinh dưỡng thôi.

Cố Thừa Ngôn bất đắc lấy khăn tay đưa cho tôi.

“Đã vui, vậy đừng rơi lệ nữa, con gái khóc nhiều cũng không tốt.”

Tôi lập tức nhận khăn tay lau nước mắt, nghiêm túc nói: “Ta biết rồi, khóc sẽ làm mất phúc khí.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

*

Tôi không định về nhà mẹ đẻ sau ba ngày xuất giá.

Cố Thừa Ngôn cũng không nhắc đến chuyện này, ngược lại mẹ chồng tôi, phu nhân nhà Cố gọi tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 qua, hỏi vài câu.

“Phu nhân Vương không thích con, trước khi xuất giá còn bảo, có chuyện hay không chuyện cũng đừng về. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tam gia thân thể yếu nhược, đi lại vất vả như vậy, chẳng phải sẽ làm khổ chàng sao? Vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không đi thì hơn.”

Phu nhân Cố trầm ngâm một hồi lâu mới hỏi: “Bà ấy thật sự đối xử với con khắc đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vậy sao?”

“Con cũng không biết tính khắc không, ấy không hề giấu giếm ai, chỉ cần hỏi thăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một chút sẽ ngay thôi.”

Thật ra tôi không muốn nhắc đến chuyện của Cố Thừa Ngôn.

Nhưng sau này tôi cũng sẽ không thường xuyên đến chính viện, bèn hỏi một câu: “Mẹ ơi, tam gia sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại bị thương ạ? Độc trên người chàng thật sự không có cách giải sao?”

“Haiz, cũng không thể nói là không cách giải, chỉ thuốc dẫn khó tìm, hai năm nay đã phái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đi bao nhiêu người, tiêu tốn rất nhiều bạc nhưng đều không tìm được thuốc dẫn. bảo cha mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đừng hao tâm tổn trí nữa, nhưng… con à, con ngồi bên cạnh mẹ, mẹ muốn nói với con.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Tôi ngồi bên cạnh phu nhân Cố.

nói: “Con chưa từng nhìn thấy phong thái hăm hở, tươi sáng rạng rỡ, nhẹ nhàng nhanh nhẹn của nó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nếu như thấy thì sẽ biết của ngày hôm nay đám mây rơi xuống bụi trần. Đáng thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cho con trai của mẹ…”

Khi phu nhân Cố rơi nước mắt, tôi hốt hoảng lau cho bà.

“Nó thể giữ được trạng thái hiện tại đã khó khăn lắm rồi. Vị đại tiểu thư nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Vương kia thực sự không trái tim. Hôn sự do thế hệ trước định ra, quả thật không dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hủy. Nhưng khi tam lang xảy ra chuyện, cha mẹ đã đến đề nghị từ hôn, vậy nàng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không chịu. sao không chịu? Chẳng quasợ cha mẹ lừa nàng ta thôi.”

“Nàng ta cứ lấy đủ do để trì hoãn con trai mẹ. Đến khi biết tam lang quả thực vô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phương cứu chữa, nàng ta mới dứt khoát nói không gả nữa.”

“Đáng hận, đáng giận!” Tôi phẫn nộ mắng ra tiếng, còn tức giận đập mạnh lên giường La Hán.

Cũng trách tôi không đánh lại chị ta, nếu không tôi nhất định sẽ đánh với chị ta một trận.

Phu nhân Cố lại bật cười:

“Cũng nhờ nàng ta mắt mù, nhà họ Vương mới để con thay thế. Cha mẹ biết nhà họ Vương còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một con gái, bị đưa ra ngoài từ nhỏ, sống đến giờ cũng đã hơn mười năm. Mẹ muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cưới vợ cho tam lang, nhưng lại muốn đích thân gặp con trước, hỏi ý con.”

“Sau khi gặp con, nó trở về im lặng hai ngày rồi bắt đầu cho người dọn dẹp sân viện, lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 toàn bộ sách vở cũ của mình ra phơi nắng, sắp xếp lại.”

“Cha mẹ không ngại tiêu tốn nhiều bạc nó, cũng không tin con mệnh khắc cha khắc mẹ. Cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mẹ càng mong con sau khi về nhà họ Cố, chuyện để làm, ngày ngày bận rộn, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 còn thời gian để buồn bã, sớm thoát khỏi sự suy sụp này.”

“Độc, không giải được thì cũng thể làm dịu đi…”

Tôi đột nhiên cùng đau lòng.

Đau lòng sự nỗ lực Cố Thừa Ngôn đã bỏ ratôi.

“Nhất định sẽ giải được độc mà.”

“Nếu không thuốc dẫn, chúng ta sẽ tự đi tìm. Sai người lên núi đào, dán cáo thị mua, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cần là dược liệu hiếm, chưa từng xuất hiện tiệm thuốc, chúng ta đều thu mua hết. Mua về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi, con sẽ tự tay trồng. Mẹ ơi, con rất giỏi trồng hoa cỏ, người tin con đi, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 con sẽ trồng ra được thuốc dẫn giải độc cho tam gia.”

Phu nhân Cố nhìn tôi một lúc rồi kéo tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi: “Được, được, được, từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nay mẹ giao tam lang cho con.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Không phải chỉ để chàng bận rộn sao? Tôi mỗi ngày học chữ đọc sách cũng không đủ làm chàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bận, vậy thì tôi sẽ năn nỉ chàng dạy tôi vẽ tranh, dẫn tôi ra ngoài phủ chơi.

Đi thu xếp một thôn trang, chuyên trồng các loại dược thảo hiếm.

Những thứ này không cần sợ tốn bạc, chỉ cần trồng tốt dược thảo, sớm muộn cũng thu lại gấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mười, gấp trăm lần.

Chỉ tôi không ngờ phu nhân Cố lập tức giao cho tôi một thôn trang.

“Thôn trang này tựa lưng vào núi, phía trước có suối chảy, hơn bốn trăm mẫu ruộng, hơn một ngàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mẫu đồi núi, còn hai khu rừng núi. Giờ mẹ giao cho con, sau này con cứ dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 để trồng dược thảo… Du Vãn, tam lang liền giao cho con.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Du Vãn Mộ Thừa Ngôn full, Du Vãn Mộ Thừa Ngôn online, read Du Vãn Mộ Thừa Ngôn, Đang cập nhật Du Vãn Mộ Thừa Ngôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Du Vãn Mộ Thừa Ngôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc