GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 28: Kiệm lời.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Để tôi tự làm."

Miên định cầm tăm bông, Lộ Hủ lại tránh.

Lộ Hủ nói: "Cậu tự làm thì hơi bất tiện, đưa tay cho tôi."

Miên ôm tay bất động, cứng đầu muốn tự bôi thuốc cho bản thân. Cậu chỉ teo nhỏ chứ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tàn phế, cây tăm bông to thế kia ôm vẫn được nhé.

Cậu không muốn để Lộ Hủ bôi thuốc, kỳ cục lắm luôn.

Miên vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc xấu hổ, giận dữ vừa nãy. Còn lo lắng nếu không tự kiềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chế, chắc chắn sẽ lại gây ra hành động đó mắc cỡ hết cuộc đời này.

Chỉ một tiếng "chủ nhân" cũng đủ khiến đầu cậu bốc khói nghi ngút rồi.

Càng đừng bảo câu mới nãy, cứ như bản thân bị treo lên cột sỉ nhục rồi roi quất bốp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bốp một tỉ lần.

Miên che mặt,ê than thở: "Muốn chết quá!"

"???"

Lộ Hủ ngỡ ngàng, mình chỉ không cho phép Miên tự bôi thuốc thôi, cậu bi quan cỡ vậy ư? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chẳng lẽ sau khi tìm lại ức, những cảm xúc chán chường vì cuộc sống không như ý cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bám theo luôn à?

Không ngờ sau khi nhớ lại,Miên lại nhạy cảm cỡ này.

May khi cả hai còn như chó với mèo, anh đã không gậy ông đập lưng ông quá nặng mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc bị Tư Miênkhịa.

Không thì chẳng dám tưởng tượng hậu quả.

Còn câu nói của Miên khi anh bước vào cửa nữa, chẳng lẽ tiềm thức của cậu luôn lo lắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình bị bỏ rơi ư?

Lộ Hủ nghĩ thế, xoa đầu Miên an ủi: "Tư Miên, không phải tôi muốn bỏ rơi cậu. Đừng nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều nữa, ngoan ngoãn bôi thuốc đi."

"Tôi..." Tư Miên nghẹn họng, hỏn lọn nhìn Lộ Hủ: "Lộ Hủ, tôi đã từng nói ưu điểm của cậu chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108mặt than với bị câm chưa?"

Lộ Hủ nhíu mày, khó xử: "Tư Miên, bình tĩnh trước mọi sóng gió cũng một ưu điểm."

Miên: "......"

Bình tĩnh trước sóng gió?

Giỏi thì gọi một tiếng "chủ nhân", phơi hàng trước mặt tôi, rồi khóc lóc sướt mướt cầu xin: "Miên Miên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đừng vứt bỏ tôi mà", cuối cùng thừa nhận bản thân dấm đài đi, thế thì tôi sẽ bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tĩnh đối mặt với cậu liền.

Hai người căng như dây đàn một chốc, thuốc khử trùng trên đầu tăm bông sắp khô cong, Lộ Hủ làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộ định ném vào thùng rác, bị Miên cản lại.

Miên không nhìn đối phương, hai mắt dòm chòng chọc vào món hàu sống trên chương trình ẩm thực đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khuya, bĩu môi: "Lộ Hủ, tôi sẽ không trả phí chăm sóc cho cậu đâu."

"Ừm." Lộ Hủ lướt qua vành tai dần ửng hồng lên của ai kia, ném cây tăm khô queo vào thùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rác rồi lấy cái mới: "Bôi cồn iot không rát đâu, đừng sợ."

"Ai... ai sợ chứ? Lộ Hủ, đừng xàm ngôn!"

Cậu không hề sợ... chỉ... thấy mất tự nhiên thôi.

Bôi thuốc xong, Lộ Hủ đi tắm, thơm tho rồi đưa đôi giày thể thao cùng quần áo bẩn cho dịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vụ phòng xử lý. Tất bật xong, Miên vẫn ngồi ngay ngắn trên gối, chưa lịm đi.

Lộ Hủ không nói gì, đã thấy chăn trên giường. Chăn của khách sạn hơi nặng với Miên, đắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả đêm chắc tắt thở mất, lại xoay người nhờ phục vụ mang đến một cái khăn lông mỏng.

Sau đó quay lại, đặt Miên lên chăn rồi đắp khăn lông cho cậu, bảo: "Ngủ đi."

Miên ngáo ngơ trước chuỗi hành động thoăn thoắt, quen tay không thể quen hơn của đối phương. Bản thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ đơn giản chờ anh quay lại rồi giao lưu sâu về vấn đề Sở Hán giao tranh, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngờ Lộ Hủ lại nhấc bổng cậu lên chăn.

Còn đắp khăn nhỏ cho mình nữa.

Trong căn phòng im ắng, Miên nghe hơi thở dần trở nên đều đặn của Lộ Hủ, nghiêng đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thoáng qua, chỉ thấy được chút sườn mặt yên bình của Lộ Hủ dưới ánh đèn ngủ le lói.

Lúc này, bờ lưng rộng của Lộ Hủ dường như vững chãi như ngọn núi lớn, cản hết những cơn gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm lạnh lẽo tràn vào từ cửa sổ.

Đây lần đầu Miên chung giường với Lộ Hủ, tay nắm chặt mép chăn, tim đập thình thịch, tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhủ: Lỡ Lộ Hủtình giật chăn, liệu mình lăn xuống đất không nhỉ? Hoặc anh xoay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một phát, đè cậu bẹp dúm thì sao?

Rồi lỡ dáng ngủ của Lộ Hủ rất xấu, hất tung cậu ra ngoài cửa sổ thì phải làm sao?

Tư Miên im lặng đứng dậy, kéo khăn lông chạy đến đầu bên kia của gối.

Sáng hôm sau, hai người ăn qua bữa sáng liền đến thẳng nhi viện Noãn Quang.

Hôm qua đã thấy cảnh Tư Miên bị đả kích nặng nề, nên trên đường đi, Lộ Hủ cứ lo sốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vó, định gia hạn thêm một ngày khách sạn rồi để cậu chờ, nhưng Tư Miên không chịu.

Sau khi lên cấp 2, Miên không quay lại nơi này nữa. Tuy nhi viện ngập tràn những kỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 niệm xấu xí, nhưng không nghĩa cậu quên nó.

Cậu lờ mờ nhớ khi còn trẻ mồ côi, một cụ thường xuyên tới thăm, lần nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang theo rất nhiều kẹo, nhiều đến đâu Miên cũng có thể ăn hết được.

Nếu ức đáng giá nhất, thì cũng chỉ những viên kẹo đó thôi.

Càng gần đích, Lộ Hủ càng cảm nhận được sự căng thẳng của Miên, anh nhìn lướt sang, mở miệng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Viện trưởng Phí Thương từng thấy người hon trong cơn say, cậu có nghĩ người ông ta thấy chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình không?"

"Ờ, cũngthể." thực chất ánh mắt không tập trung vào con đường đằng trước, nhưng Tư Miên vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi thẳng lưng, mắt đăm đăm: "Tôi chẳng biết nữa."

Lộ Hủ lại lia sang, cân nhắc dùng từ: "Hồi trước... cậu từng gặp tình trạng này không?"

"Ừm." Miên đáp: "Trước khi lên 10, thỉnh thoảng sẽ bị thu nhỏ, phần lớn đều vào lúc đang ngủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mơ màng cảm nhận bản thân teo lại, lúc tỉnh táo mới nhận ra sự thật."

Cậu nói đều đều, có chút bất cần: "Hồi đó tôi còn bé, thu nhỏ còn một dúm, chui vào đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chơi hỏng thì chẳng ai tìm được."

"Cậu không tìm hiểu nguyên nhân à?"

"Không." Miên đáp: "Tôi chỉ nghĩ mình đang thôi, sau đó lại bình thường, cho đến buổi đấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giá."

"Trong buổi đấu giá, ngoài Tần Đăng, cậu còn tiếp xúc với ai không?"

Miên kín đáo liếc anh, cười bảo: "Cậu đó, Lộ Hủ à."

Lộ Hủ: "..."

Tớinhi viện, Lộ Hủ bịa do, nhân viên của viện dẫn anh đến văn phòng viện trưởng. Cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quãng đường từ cửa chính đến cầu thang không gặp được đứa trẻ nào, nhưng luôn nghe thấy tiếng đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sách cùng những tiếng thét inh tai.

Hai loại âm thanh này đập vào tai biến thành những cây đinh nhọn hoắt.

Khi ngang qua một căn phòng, Lộ Hủ nhận ra không phải đứa trẻ nào cũng hét, vài đứa ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 co ro trong một góc, ngẩn ngơ nhìn vào khoảng không định, dường như chẳng một tiếng ồn nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể kéo hồn trở lại.

Lộ Hủ cụp mắt, nhìn thẳng về phía trước, anh không thể đối mặt với đám trẻ đây được, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giây cũng không thể.

Anh không đến nhận nuôi.

Không thể cho chúng bất kỳ hy vọng nào.

Lộ Hủ m với tay vào túi mèo, cọ cọ lưngMiên, bị đối phương mạnh tay hất văng ra. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Lộ Hủ, bỏ cái móng heo lạnh ngắt ra đi!"
Văn phòng viện trưởng tầng 3, nhân viên dẫn Lộ Hủ vào trong liền đi luôn.

Phí Thương vẻ đã ở tuổi lục tuần, lưng thẳng, đầu đội beret nâu vàng.

Thấy Lộ Hủ đi vào, nghe xong mục đích của anh, Phí Thươngmẫm lấy kính lão đeo lên, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan sát anh từ trên xuống dưới thật lâu.

Phí Thương chống gậy đến sopha, ngồi xuống, sau đó dùng gậy chỉ chiếc ghế đối diện: "Lời người xỉn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cậu cũng tin? Chẳng lẽ cậu từng thấy hả?"

"Vâng." Lộ Hủ ngồi xuống, đáp: "Từng gặp một lần nhưng không tin, nên mới muốn khám phá sự thật."

"Nếu tôi nói giả thì sao?" Phí Thương hỏi.

Lộ Hủ nói chắc nịch: "Nó thật."

Phí Thương khựng lại rồi bật cười: "Tôi đã từng bắt gặp vào 18 năm trước,trốn trong nhà búp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏng, suýt bị vứt đi. Tôi đặt căn nhà đó lên bàn, để lại chút bánh rồi đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luôn."

"Ông không biết người thu nhỏ đó ai?"

"Biết." Phí Thương đáp: "Tôi chỉ có thể tiết lộ chuyện đó thật, nhưng không thể tiết lộ danh tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đó được."

Phí Thương nhìn Lộ Hủ, ánh mắt sắc sảo: "Nó là ai không quan trọng, cậu chỉ cần quan tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật hay không thôi."

"Tôi còn muốn biết ôngbiết cách khắc phục không?"

Phí Thương lắc đầu, trả lời: "Không, tôi cũng chỉ bắt gặp đúng lần đó thôi, không biết cách khắc phục. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Về sau không thấythay đổinữa."

Chẳng biết ông nghĩ đến điều gì, thở dài: "Chắc bị doạ sợ."

"Lần ấy, không chỉ mình tôi, cả đám trẻ nữa."

Lộ Hủ đột nhiên nhớ đến khoảnh khắc Miên mất kiềm chế cảm xúc. thể không chỉ hoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ, dường như vết thương khắc sâu vào tâm hồn Miên, dễ dàng bị đánh thức bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỳ lúc nào.

Anh chẳng liệu Tư Miên ngồi trong túi mèobị kích động khi nghe những lời này không.

Sau khi mất trí nhớ, Miên biến bản thân thành búp bê, chính đang bảo vệ bản thân ư? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ngay giây phút này đây, trong Lộ Hủ đột nhiên sinh ra một loại d*c v*ng cồn cào, muốn ấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Miên trong lòng bàn tay, xoa mặt cậu, muốn thấy biểu cảm nghịch ngợm của đối phương.

Sau đó, anh bị Miên trong túi mèo cào cho một nhát.

Không cần hỏi cũng hiểu liền: Lộ Hủ! Đừng đi chơi xa nhé!

Phí Thương thấy túi mèo trước ngực Lộ Hủ động đậy, não nhảy số: "Chẳng lẽ cậu không chỉ thấy, mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn..." Lời còn chưa dứt, mắt dừng trên cái túi,vẻ đã tự biết đáp án.

"Đúng thế." Lộ Hủ thản nhiên: "Giống với do không thể tiết lộ danh tính của ông, tôi cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể mở lời, hôm nay chỉ muốn tìm cách giúp cậu ấy hồi phục thôi."

"Xin lỗi, cái này tôi bất lực."

Rời khỏi nhi viện, Lộ Hủ ngồi trên xe, bần thần thật lâu không khởi động động cơ. Trùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hợp đúng lúc đến giờ ra chơi, đám trẻ con ùa ra từ toà nhà, ồn ào lao vào khu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vui chơi, cũng vài đứa ôm đùi nhân viên không dám chạy theo.

Thậm chí còn đứa còn không biết vui chơi là gì, chỉ thấy bạn ra ngoài thì bám theo, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó đứng ngây như phỗng trong sân, cho đến khi mở miệng la ó thất thanh.

Tiếng thét the thé như những cây đinh nhọn đâm thẳng vào đại não của mọi người.

vẻ đám nhóc xung quanh thấy trò vui, xúm xít xung quanh thằng vừa la ó cười nhạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nó.

Lộ Hủ lập tức lái xe bỏ đi.

Xe ra khỏi thị trấn cũ, vào trấn mới, bon bon chạy lên cầu vượt thì những âm thanh kia mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dần biến mất.

Miên im lặng suốt dọc đường đột nhiên nói: "Hồi bé tôi không thế đâu, từ 8 tuổi đã là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại ca, không ai dám bắt nạt."

Lộ Hủ không nhìn cậu, cũng chẳng đáp lại.

"Sao im thế? Lộ Hủ này, kiệm lời quá thì như người câm ấy, dở hơi lắm."

Lộ Hủ nói: "Kiệm lời mới ưu điểm."

"Giờ thì không." Tư Miên ngồi xếp bằng, ôm đai an toàn, quay mặt về phía Lộ Hủ, nheo mắt đe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 doạ: "Lộ Hủ, nếu cậu dám thương hại tôi, tôi sẽ..."

Lộ Hủ hơi liếc sang: "Sẽ làm gì?"

"Kêu Mao Mao lăn trên giường của cậu!"

Lộ Hủ: "..."

Lộ Hủ không thương hạiMiên, như cách anh chẳng thương hại tuổi thơ của mình. Thời thơ ấu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai người giống nhau, nên càng hiểu suy nghĩ của Miên.

Cả hai đều hi vọng những chuyện ấy sẽ không tác động lên bản thân hiện tại,cả tương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lai nữa.

Xe bon bon chạy về phía trước,họ cũng vậy.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi full, Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi online, read Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi, Đang cập nhật Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Búp Bê Của Tôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc