GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hôm nay, Thẩm Húc đưa Thẩm Tiểu Bảo vào cung. Vừa mới lên xe ngựa, rèm xe đã bị vén lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đứa con trai cả cả đêm không về, thần long thấy đầu không thấy đuôi liền chui vào trong xe. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Giờ đây Thẩm Húc rất nuông chiều Thẩm Yến, sau khi con trai thoát chết trở về không thể tham gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khoa cử cũng không dễ tìm được công việc. Chỉ cầnkhông tìm đường chết thì muốn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng được.

Thẩm Tiểu Bảo bĩu môi: "Đại ca, sao huynh lại chạy ra khỏi phủ, còn chạy ra thuyền nữa, không cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bọn Ngũ Hoa lên thuyền. Nhỡ như Thụy vương cho sát thủ chui từ dưới thuyền lên giết huynh thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sao?”

Thẩm Húc liền tát nhẹ vào đầu Thẩm Tiểu Bảo, quát: "Sắp vào cung rồi, còn ăn nói không giữ mồm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 miệng. Từ nay miệng ngươi không được nhắc đến hai chữ Thụy vương nữa.”

Thẩm Tiểu Bảo rầm một tiếng, dùng âm thanh chỉ mình nghe thấy thì thầm: "Không gọi Thụy vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thì gọi gì, gọi Này sao?”

Thẩm Yến nghiêng người nhìn Thẩm Tiểu Bảo.

Hôm nay Thẩm Tiểu Bảo mặc một bộ áo bào màu xanh đen, trên người chỉ để lại một miếng ngọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bội kêu đinh linh leng keng đơn giản nhất, ăn mặccùng khiêm tốn.

Thẩm Yến quạt cây quạt xếp, vừa phe phẩy vừa nói: "Vào cung rồi, tất cả những người được chọn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bạn học sẽ đứng thành hàng. Công công bên cạnh Hoàng thượng sẽ gọi tên. Nghe tên của mình thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bước lên, Hoàng thượng sẽ hỏi, ngươi chỉ cần trả lời được, không biết thì nói là không biết.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Thẩm Húc nhíu mày nhưng không nói gì, chẳng lẽ không biết thì nói không biết thật à?

Thẩm Tiểu Bảo gật đầu: "Ta hiểu rồi, cứ nói không biết thì chắc chắn sẽ không được chọn.”

Thẩm Húc trừng mắt: "Không thể nói không biết, đó coi thường thánh thượng.”

Thẩm Tiểu Bảo bĩu môi: "Ồ.”

Thẩm Yến lại dạy cho cậu một vài quy củ, Thẩm Tiểu Bảo thì lẩm bẩm không biết cậu nhớ được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bao nhiêu. May lần này những người được chọn làm bạn học đều còn nhỏ tuổi nên phụ thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thể theo cùng vào cung, Thẩm Húc vẫn thể để mắt tới cậu một chút.

Trước cổng cung đã rất nhiều xe ngựa dừng lại, đều những người đến tham gia tuyển chọn bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 học.

Vừa xuống xe ngựa, Thẩm Tiểu Bảo đã kêu lên: "Gì vậy chứ…”

Thẩm Yến nhảy xuống theo sau cậu, nhìn một lượt. Khá lắm, toàn mấy đứa năm sáu tuổi, thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hình cao lớn của Thẩm Tiểu Bảo trông như một người khổng lồ giữa đám trẻ.

Thẩm Tiểu Bảo u oán nhìn Thẩm Yến.

Thẩm Yến cúi người chắp tay: "Tất cả lỗi của đại ca, làm liên lụy đến tam đệ rồi.”

Thẩm Tiểu Bảo hừ một tiếng: "Vậy huynh phải ngoan ngoãn lại trong phủ, đừng có chạy lung tung nữa.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

"Đại ca nghe theo tam đệ hết.”

Lúc này, Thẩm Tiểu Bảo mới miễn cưỡng theo sau Thẩm Húc tiến vào cung.

Thẩm Yến cũng không đichỉ dựa vào xe ngựa mà chờ, trong lòng thật ra cũng khá lo lắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không phải sợ điều khác, chỉ sợchuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Xe ngựa của Hầu phủdấu hiệu riêng, cũng một số người từng quen biết Thẩm Yến cũng nhận ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 y. Chẳng mấy ngạc nhiên khi Thẩm Yến trở thành một cảnh tượng đáng chú ý ngay trước cổng cung. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Thẩm Yến đã quen với việc đi đến đâu cũng sự tồn tại lấp lánh nhất, y chỉnh lại áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bào quạt xòe quạt gấp.

Nhớ lại năm xưa Thẩm Trường Sách cũng từng một thiếu niên đẹp trai nổi bật nhất kinh thành. Bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giờ thì, danh tiếng sẽ trở lại thôi, chỉ có điều... không còn là thiếu niên nữa.

Hệ thống: “Thiếu niên già cỗi mang hoa cài đầu.”

Thẩm Yến: "... Câm miệng.”

Những gia đinh đầy tớ trong phủ chỉ dám nhìn từ xa, đợi đến lúc về phủ sẽ khoe khoang: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 “Ta đã nhìn thấy Thẩm Yến lưu đày năm năm còn sống trở về.” Nhưng không ai dám tiến lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gần.

sao Thẩm Yến bây giờ là ôn thần, ai cũng không dám dính.

Nhưng cũng người không sợ ôn thần, tỷ như Hiền Vương điện hạ.

Xe ngựa của phủ Hiền vương cũng dừng trước cổng cung. Hiền vương dẫn theo thế tử bước xuống rồi tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thẳng về phía Thẩm Yến, ràng đã thấy y từ trước.

Thẩm Yến hành lễ với hắn: "Thẩm Yến bái kiến Hiền vương gia, bái kiến thế tử.”

Hiền vương không cao lắm, chưa tới ba mươi nhưng đã bắt đầu phát tướng. Tuy vậy, mấy hoàng tử trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hoàng tộc đều có ngoại hình rất khá, đương nhiên Vân Dực đẹp nhất.

Không tốt hơn Vân Dực.

Vân Dực là đẹp nhất.

Hiền vương nhìn Thẩm Yến từ trên xuống dưới, chậc một tiếng: "Sống cũng khỏe nhỉ.”

Thẩm Yến đứng thẳng người, mỉm cười đáp lại: "Phiền Hiền vương điện hạ quan nhớ nhung, tay chân còn nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đây." Nói rồi y còn đá chân một cái khiến Hiền vương giật mình, tưởng y muốn đá mình nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lùi lại một bước.

Thế tử Tiêu Thừa Hiên không kìm được liếc nhìn Thẩm Yến thêm lần nữa. Nghe nói chính người này đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đẩy Tam thúc xuống lầu Quan Cảnh khiến Tam thúc bị thương chân.

Người này trông cũng đẹp, nhưng cách nói chuyện thật kỳ quặc.

Thẩm Yến cũng liếc nhìn Tiêu Thừa Hiên. Vị thế tử này đã cao ngang cha mình, nhưng vóc dáng thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tắp, khuôn mặt thanh tú.

Hiền vương giơ ngón cái lên: "Thẩm Yến, ngươi người mạng cứng nhất mà bổn vương từng gặp.”

Lời châm chọc khiêu khích này cũng rấtràng.

Trước đây Tiêu Triệt được sủng ái, đại hoàng tử con trưởng, nhưng ràng không ưa Tiêu Triệt nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng ghét luôn Thẩm Yến “cá một lứa” này.

Bây giờ hai người họ đã rơi vào hoàn cảnh như thế này, nếu không đến đạp một cái, đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không xứng với những năm tháng bị Tiêu Triệt áp chế.

Thẩm Yến cũng không để tâm, chỉ cười rồi chuyển chủ đề: "Hôm nay Hiền vương vào cung cũng vì việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chọn bạn học cho Bát hoàng tử đúng không?”

"Đúng vậy." Hiền vương nhướn mày, cố ý nói, "Nhà ta chọn bạn học cho Tiểu Bát, ta đại ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đương nhiên phải đến rồi. Dù sao Tiểu Bát thân với ta nhất mà, đúng không, Hiên Nhi?”

Nghe thấy "Hiên Nhi", Tiêu Thừa Hiên không kìm được thở dài, không tiếp lời hắn, chỉ nói: "Phụ vương, mau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vào cung thôi, muộn sẽ lỡ việc mất.”

Hiền vương lườm con trai mình. Thằng con này đúng là đầu gỗ, đến việc chế giễu người khác cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giúp nổi, giữ nó có ích gì?

"Biết rồi, lắm chuyện." Hiền vương hất cằm với Thẩm Yến: "Được rồi, bồn vương phải vào cung, không nói nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 với ngươi nữa. Hôm nào đến vương phủ uống rượu nhé, bổn vương mời ngươi, rượu Thu Lộ Bạch, uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thỏa thích.”

Nói rồi cũng không đi, chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào sắc mặt của Thẩm Yến.

Con trai thì dụng, hắn tự ra tay.

Nụ cười trên mặt Thẩm Yến cứng đờ.

Không thể không nói, Hiền Vương là biết cách đâm đao.

ràng hắn đã xem qua hồ của Đại Lý Tự, ngay cả chuyện rượu Thu Lộ Bạch cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 biết.

“Thu Lộ Bạch trong phủ đại ca uống không hết, không bằng đưa đến phủ ta.”

Xe ngựa của phủ Thụy vương không biết dừng bên cạnh hai người từ lúc nào, giọng nói trong trẻo lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lùng từ trong xe phát ra.

Thẩm Yến ngẩn người quay đầu, liền thấy Xuân Sơn mặt không biểu cảm đánh xe.

Xuân Sơn nhìn thấy y, không kìm được trợn trắng mắt, ôi trời, thiếu gia cuối cùng cũng chịu rời thuyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rồi đây.

Tiêu Thừa Hiên khom lưng hành lễ: "Bái kiến tam thúc.”

"Ồ, Tam đệ hôm nay cũng vào cung à." Ánh mắt của Hiền vương lóe sáng, "Thật trùng hợp, lại gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhauđây. Tam đệ à, Trường Sách tri kỷ của ngươi, hai người chắc đã lâu không gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhỉ? Ba năm? Haynăm năm? Bạn gặp lại chẳng phải nên uống một chén rượu lớn sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Thẩm Yến nghiến răng, đã lâu không gặp, cái miệng của Hiền vương bây giờ còn đáng hận hơn trước.

"Ồ, ta quên mất..." Hiền vương vỗ trán tỏ vẻ như chợt nhớ ra, "Ngươi xem trí nhớ bổn vương này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thẩm Yến, ngươi còn không chạy đi. Nếu lát nữa chuyện xảy ra, Tam đệ ta sẽ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người đầu tiên bị nghi ngờ, ngươi không thể lại hại nó nữa.”

Thẩm Yến nheo mắt, rất tốt, Hiền vương điện hạ, món nợ này coi như đã kết, một trong những ưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 điểm của y chính thù dai.

Thẩm Yến hít sâu một hơi, nặn ra nụ cười: "Hai vị vương gia cứ trò chuyện, ta xin cáo lui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trước." Nói rồi quay người bước đi.

Hiện giờ y còn sống đứng chỗ này, liền thành câu chuyện để người bên ngoài dùng để châm chọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Tiêu Triệt.

“Thẩm Yến. " Tiêu Triệt trong xe gọi y một tiếng, giọng điệu tương đối bình tĩnh.

Bước chân Thẩm Yến khựng lại, ngẩn ra một lúc, rồi theo phản xạ đáp: "Ta đây.”

Tiêu Triệt thản nhiên nói: "Nếu sau này ngươi chết kinh thành này, chắc chắn là do bản vương bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đại hoàng huynh châm ngòi, tức giận giết ngươi để xả giận.”

???

Hiền vương kinh ngạc quay đầu, trừng mắt nhìn vào rèm xe, giận dữ nói: "Tiêu Triệt, ngươi đang nói bậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bạ đấy?" Cái Thẩm Yến chếtdo hắn bị châm ngòi, chẳng phảiđang vu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 oan sao... Nói nhăng nói cuội.

Thẩm Yến đảo mắt quay lại nhìn Hiền vương, giọng đầy ai oán: "Ta và Hiền vương điện hạ từng học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chung tại điện Vĩnh Diên, cũng coi như đồng môn, nào ngờ Hiền vương điện hạ…”

Thẩm Yến thở dài ba nhịp, giọng điệu bi thương: "Lại hận ta đến thế này…”

Hiền vương nhìn vẻ mặt như sắp khóc của Thẩm Yến, ngây người, sau đó chỉ tay vào mặt y: "Ngươi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngươi, ngươi, ngươi, hai người đến giờ vẫn còn cấu kết với nhau, cùng một giuộc…”

Tiêu Thừa Hiên cau mày, kéo tay áo cha mình, khẽ nói: “Phụ vương, cẩn thận lời nói.”

Nói những điều này trước cửa cung, lỡ như lọt vào tai hoàng gia gia, phụ vương thật sự ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 châm ngòi, nếu Thẩm Yến không chết thì còn đỡ, nhưng nếu thật sự chết, phụ vương sẽ bị liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lụy.

Lời nói của Hiền vương bị nghẹn lại, hắn hất tay áo, giận dữ bỏ đi.

Hắn tức chết mất thôi.

Tiêu Thừa Hiên thi lễ với xe ngựa rồi mới vội vàng đi theo.

Thấy Hiền vương đã đi, Thẩm Yến lập tức tiến đến, tay bám chặt vào cửa sổ xe ngựa, ấp úng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 “Vân Dực, ngươi đến rồi.”

Y đã nhiều ngày không gặp hắn rồi.

Một ngày không gặp tựa như ba năm, thật nhớ quá.

Tầm mắt Tiêu Triệt rơi vào bàn tay kia, ngón tay thon dài trắng nõn giống như ngọc thạch không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lỗ chân lông.

“Vân Dực, cám ơn ngươi nha, bằng không vừa rồi Hiền Vương sẽ gi.ết ch.ết ta mất.”

Xuân Sơn: "????”

Hiền vương dám gi.ết ch.ết ngài cửa cung sao?

Ngài nói nhảm thêm câu nữa thử xem.

“Vân Dực, thật ra ngươi không cần làm thế đâu, cho Hiền vươngsỉ nhục, chửi mắng hay bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nạt ta, ta cũng sẽ không phản kháng. Giờ ta chỉ còn nước bị ức hiếp thôi...” Thẩm Yến thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dài oán trách.

Xuân Sơn: "......”

Thật sự còn dám.

“Vân Dực à......”

“Thẩm Yến. "Người trong xe ngựa bình tĩnh mở miệng.

“Dạ... "Thẩm Yến vui vẻ đáp một tiếng, nghe Vân Dực gọi tên y thật dễ nghe nha.

“Câm miệng đi. "Tiêu Triệt cười nhạo một tiếng," “Ngươi tưởng giờ ta còn tin trò của ngươi sao?”

Hệ thống: " Trò gì?"

Thẩm Yến: "... Câm miệng.”

Thẩm Yến không nói nữa, nhưng tay vẫn bám chặt cửa sổ xe không buông, Xuân Sơn cầm roi ngựa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không biết nên quất hay không quất, còn vương gia thì chẳng nói gì, thật sự khó xử chết hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

Sớm biết vậy đã để Mộc Hạ đánh xe.

“Buông tay. "Tiêu Triệt lạnh nhạt nói.

“Đừng vội đi mà, mọi người còn chưa đến đủ, đi sớm quá thì vắng lắm.”

Tấm rèm xe ngựa này dày quá, chẳng thấy gì bên trong cả.

Vân Dực ngồi trong đó không thấy bức bối sao?

Thẩm Yến thổi nhẹ vào rèm, vừa đúng lúc gió thổi qua, góc rèm màu nhạt điểm xuyết tua rua khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lay động.

Thẩm Yến theo phản xạ nghiêng đầu nhìn vào trong, muốn thấy mặt người trong đó.

Người bên trong lại đúng lúc giơ tay đè rèm xuống.

Rèm buông xuống che khuất tầm nhìn từ bên ngoài, nhưng vô tình tay Thẩm Yến cũng bị đè dưới lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bàn tay của hắn.

Như những viên ngọc lớn nhỏ rơi rải rác khắp bầu trời, khiến tim Thẩm Yến run lên từng cơn, hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thở cũng trở nên khó khăn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc