GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 112

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

rằng Xuân Sơn và Mộc Hạ chỉ là người thường, nhưng cũng sát thủ lợi hại. Hai người đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một, chẳng lẽ không thể đánh cho tên ác ôn đã giết Thẩm Yến kia lăn lộn ra quần? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

vậy, khi đứa trẻ thấy hai người kia nằm sõng soài dưới đất, khóe miệng rỉ máu thì kinh ngạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mức hốc mồm: “Hai người vô dụng như thế, sao không nói sớm?”

Tuy tên sát thủ của Di tộc kia cũng bị thương, cánh tay rớm máu nhưng rốt cuộc vẫn còn đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vững.

Vị tân thế tử của phủ Thụy vương sợ ngây người, thì ra thị vệ của chủ tình nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của y lại ăn hại như vậy sao?

Chả trách năm xưa phải nằm trong quan tài.

Mộc Hạ chống kiếm đứng dậy, khẽ nói với Xuân Sơn: “Đưa thế tử rời đi.”

Xuân Sơn thấp giọng đáp: “Chúng ta hợp lực vẫn thể chiến một trận.” Nếu hai người họ liều mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa chắc không thể bắt được gã, cùng lắm thì đổi mạng, hắn thật sự không muốn bỏ lỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội này.

“Không được, có thế tử ở đây thì không thể mạo hiểm, ngươi đi trước đi, nhanh!”

Đứa nhỏ không nói nên lời, bước lên một bước chắn trước mặt hai người, hai tay chống hông trừng mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giận dữ nhìn sát thủ kia: “Được rồi, hôm nay đánh tới đây thôi, bản thế tử tha cho ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một mạng, lần sau tái chiến!”

Sát thủ: “…”

Xuân Sơn: “…”

Mộc Hạ: “…”

Thế tử này sợ bọn họ không chết được sao?

Sát thủ nheo mắt lại: “Không ngờ Thụy vương cũng có thế tử?” Đứa nhỏ này trông quá giống Thụy vương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liếc một cái nhận ra ngay.

“Xì.” Đứa nhỏ hừ nhẹ một tiếng.

“Vậy thì theo ta một chuyến đi.” Sát thủ bật người lên lao thẳng về phía đứa nhỏ, Mộc Hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Xuân Sơn cũng đồng thời lao lên che chắn.

Một bóng người như quỷ mị bất ngờ xuất hiện phía sau sát thủ, khi gã phát hiện ra  định lật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người tránh né thì đã muộn, một cây kim nhỏ đã cắm vào cổ gã, ánh mắtmở to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầy kinh ngạc, trên đời này sao lại khinh công kỳ diệu đến thế?

Nhìn sát thủ đổ ầm xuống đất cùng với thiếu niên vừa xuất hiện, Xuân Sơn Mộc Hạ lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn trước mặt đứa nhỏ.

Thiếu niên đó trông chỉ tầm mười mấy tuổi, nhưng xuất hiện không hề có tiếng, khinh công xuất chúng, quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thực không thể tin nổi.

Xuân Sơn nuốt nước bọt, khinh công của thiếu niên này phần quen mắt, hình như từng thấy ở đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi...

“Chum vỡ…” Đứa nhỏ đẩy Xuân Sơn và Mộc Hạ ra, lao tới ôm chầm lấy thiếu niên, giận dữ nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Sao ngươi lại đây, sao không đợi ta?”

Thiếu niên thấy đứa nhỏ không tổn haothì cũng thở phào nhẹ nhõm: “Nói ra thì dài lắm, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không sao chứ?”

“Không sao cả.” Đứa nhỏ quay lại nhìn Xuân Sơn Mộc Hạ, giơ ngón tay lắc lắc, “Hai ngươi kém © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật đấy.”

Xuân Sơn: “…”

Mộc Hạ: “…”

Tên “Chum” này đúng không tầm thường, chỉ có điều… thế tử vừa mới sinh ra, sao lại quen được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người này?

Xuân Sơn Mộc Hạ nhanh chóng trói sát thủ lại, xem như thu hoạch ngoài ý muốn, nhưng cũng quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguy hiểm. Nếu không nhờ “Chum”, hôm nay e rằng khó toàn mạng. Tính tình thế tử hơi nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nảy, phải về báo lại với công tử Vương gia mới được.

Lúc này thiếu niên kể sơ qua chuyện xảy ra ngôi miếu đổ nát hôm đó.

Hôm đó sau khi bị Bát nhận ra, bọn kia cử người đến miếu định diệt khẩu, nhưng bị thiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 niên giết ngược lại rồi dẫn Bát trốn đi.

Bọn chúng tưởng giết hai đứa trẻ chuyện nhỏ nên rút đi trước, không ngờ khi quay lại thì chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn lại thi thể của người được cử đến.

Chúng nổi giận đùng đùng muốn tìm hung thủ, miếu đổ không thể ở nữa, nếu Tiểu Thùng quay lại tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì chẳng phải rất nguy hiểm sao?

Thế nên thiếu niên quyết định ra tay trước để trừ hậu hoạn, nhưng bọn kia đông người quá, tạm thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa hội, nên cậu cứ âm thầm bám theo, mãi đến tận hoàng cung.

Nghe vậy, đứa nhỏ khó chịu: “Ngươi yếu thật đấy, khinh công thiên hạsong rồi vẫn không đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi mấy người, mất mặt ta quá.”

Xuân Sơn: “…”

Mộc Hạ: “…”

ràng không nói mình, nhưng hai cứ nóng ran.

“Sao chúng lại trốn trong cung?” Xuân Sơn hỏi: “Chẳng lẽ người năm xưa phái người giết công tử người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong cung?”

Thiếu niên không hiểu ý bọn họ, chỉ lắc đầu: “Chủ nhân của chúng không phải người trong cung… Không, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể tínhngười trong cung, hôm nay mới được phong làm Vinh vương..”

“Vinh Vương?” Xuân Sơn Mộc Hạ còn chưa biết tin, mặt mũi đầy ngơ ngác: “Thất hoàng tử?”

“Không phải.” Thiếu niên lắc đầu, “Là con riêng của hoàng thượng, trước kia được nuôi trong phủ một vị hầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia, họ Thẩm.”

Trên đường đi cùng Tiểu Thùng, cậu đã thấy nhiều lệnh truycủa quan phủ, một tấm vẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúng đôi mắt của người Bát nhận ra hôm đó, thiếu niên cũng lấy làm mò, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13quan phủ bắt người đó để làm gì, nên cứ bám trên mái cung đình dò la tin tức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Thẩm Thiên Dục?” Nghe vậy, Xuân Sơn chấn động đến nỗi phun ra một ngụm máu.

Thế tử tròn mắt nhìn Xuân Sơn phun máu: “Ngươi không phải định chết đấy chứ?” Yếu đến thế sao?

Xuân Sơn hơi đỏ mặt, trước kia cứ tưởng mình cũng coi như chút công phu, đánh không lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai cũng do còn trẻ tuổi. Giờ nhìn thiếu niên này lưng thẳng tắp, cảm giác đúng “người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với người khác nhau quá”, không phun máu chẳng khác nào bất kính.

Mộc Hạ đưa khăn lau vết máu bên khóe miệng hắn, trầm giọng nói: “Nếu người kiangười của Nhị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công tử Thẩm gia, vậy thì chuyện năm xưa ám sát công tử chắc chắn liên quan tới hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giờ chúng ta lập tức hồi phủ bẩm báo với Vương gia. Còn phải báo luôn chuyện hắn được phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm Vinh Vương, thật sự quá kỳ lạ, sao Thẩm Thiên Dục lại thể trở thành Vinh Vương được?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Được, các ngươi về đi.” Đứa nhỏ vẫy tay với họ.

“???” Mộc Hạ nhìn cậu bé, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành: “Thế tử, ýsao?”

“Ta muốn vào trong xem thử, Bát vẫn còn ở trong đó.” Đứa nhỏ đưa tay về phía thiếu niên:“Bế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta.”

Thiếu niên liền thuần thục bế cậu lên, không cần lấy đà, lập tức tung người lên không rồi biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mất khỏi tầm mắt.

Xuân Sơn Mộc Hạ chỉ vừa chớp mắt một cái, thế tử đã không còn đâu, cả hai hít sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một hơi lạnh: “Thế tử…”

Thế tử đã bay đi tận đâu rồi.

*

Thẩm Yến trong phủ không đợi được Quảng Bình Hầu, người trở về nói Hầu gia vẫn chưa quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phủ, vẫn còn trong cung chưa ra.

“Nhất định ông ấy sẽ đến tìm Thiên Dục.” Thẩm Yến nhíu mày, quay sang nhìn Tiêu Triệt với vẻ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắc chắn:“Thiên Dục... sẽ không làm cha ta trong cung chứ?”

Tiêu Triệt khẽ ho một tiếng, nếu hắn Thẩm Thiên Dục... thì đã đốt cả cái hoàng cung đó thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tro rồi.

Thấy Tiêu Triệt mỉm cười khó hiểu, Thẩm Yến tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, đứng bật dậy: “Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được, ta phải tìm cách vào cung một chuyến, Vân Dực, ngươi phải giúp ta.” Một thân phận thường dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như y, không thể nào tùy tiện vào cung.

“Hiện tại ta đang bị cấm túc...” Nhưng khi đối diện với ánh mắt nheo lại của Thẩm Yến, Tiêu Triệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gật đầu, “Được rồi, ta sẽ nghĩ cách, ngươi đừng nóng vội.”

Thẩm Yến bước đến trước mặt hắn, cúi đầu nhìn xuống, chậm rãi nói: “Cha ta không thể chết, hoàng thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không thể gặp chuyện, ngươi hiểu chứ?”

Tiêu Triệt gật đầu: “Được rồi, Trường Sách, ta biết rồi.”

Một hơi nghẹn lại nơi cổ họng Thẩm Yến, chẳng hiểu vì sao ràng Tiêu Triệt rất nghe lời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói ra câu nào cũng khiến người ta tức giận cùng.

Một cỗ xe ngựa giản dị lặng lẽ lăn bánh ra từ phòng kho biệt viện của phủ Thụy vương, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẳng về kinh thành. Cùng lúc đó, các vị vương công đại thần đều đã tề tựu tại phủ Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thái úy, Hiền vương, Khánh vương, thậm chí cả An vương luôn sống nhàn nhã cũng mặt.

Hôm nay hoàng thượng đột nhiên phong một người làm Vinh vương, thật sự quá quỷ dị. Nhưng sau buổi hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 triều, họ cầu kiến bệ hạ thì bệ hạ lại không tiếp một ai.

Hoàng thượng một đứa con riêng được nuôi trong phủ Hầu gia, nói ra thì cũng không phải đại sự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng nếu muốn thừa nhận lại thân phận hoàng tử, phong làm vương gia thì nhất định phải thương nghị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với chúng triều thần, sao thể bất ngờ hạ chỉ như vậy?

Hơn nữa, lúc này đang thời điểm mấu chốt tranh lập Thái tử, hoàng thượng lại đột nhiên nhận con, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều này không thể không khiến người ta nghĩ sâu xa.

“Thái úy đại nhân, chúng ta nhất định phải gặp hoàng thượng, nhất định phải gặp ngài.”

Trong lòng Ông thái úy như lửa đốt, ông vạn lần không ngờ mình chỉ bị giam Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tự vài ngày, Thẩm Thiên Dục đã trở thành Vinh Vương.

Trước kia chính Thẩm Thiên Dục chủ động tìm ông, nói muốn cùng ông nâng đỡ Thất hoàng tử thượng vị. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Thiên Dục con trai của Thục phi, điều này khiến ông cực kỳ khiếp sợ, đồng thời cũng sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng tham.

Lão hoàng đế đa nghi độc ác, ông đã muốn tìm đường lui. Nâng đỡ một con rối không tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cán hay bối cảnh thượng vị, cộng thêm thuật cổ trùng của Di tộc quả hấp dẫn.

Thẩm Thiên Dục từ đầu tới cuối chỉ cầu một chức tước ở phủ Quảng Bình Hầu.

Thẩm gia, Thẩm Yến đã không còn hy vọng, chỉ cần Thẩm Tiểu Bảo chết, Thẩm Thiên Dục sẽ thừa kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tước vị, đến lúc đó sẽ trở thành Quảng Bình Hầu. Thẩm Thiên Dục vẫn luôn tìmhội ám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sát Thẩm Tiểu Bảo, chỉ chưa tiện ra tay quá ràng cho nên chưa động thủ.

Ông tưởng Thẩm Thiên Dục chỉ muốn làm Hầu gia, không ngờ hắn lại làm hoàng đế?

Hắn điên rồi.

Thấy Ông thái úy không lên tiếng, Khánh vương mở miệng: “Phụ hoàng không chịu gặp triều thần, chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị uy hiếp?”

“Hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt, aithể uy hiếp được bệ hạ?” An vương cau mày, “Hơn nữa chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này do hoàng huynh tự miệng hạ chỉ trong buổi chầu sáng nay, ai có thể uy hiếp chứ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chẳng lẽ hoàng huynh bị nắm thóp?

Nhưng đường đường một hoàng đế, sai người mật chém giết được, saothể bị người uy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiếp?

Chỉ có Ông thái úy hiểu rõ, đó vu cổ của Di tộc. Năm xưa hoàng đế cũng dùng thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này để uy hiếp giết người. Không ai hiểu sự đáng sợ của cổ trùng hơn hoàng đế.

Nếu Thẩm Thiên Dục thực sự làm hoàng đế... Ông thái úy siết chặt nắm tay, suy nghĩ tới lui, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời do dự không thể quyết định.

“Chúng ta cùng đi gặp phụ hoàng.” Hiền vương nói, “Nếu phụ hoàng vẫn không gặp, thì chắc chắnchuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.”

“Rồi thì sao?” Thượng thư bộ Hộ cất tiếng.

Trong phòng lặng ngắt như tờ. Phải rồi, rồi thì sao?

“Vậy thì chúng ta quỳ trước cửa cung, cho đến khi bệ hạ chịu gặp chúng ta mới thôi.” triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần lên tiếng, “Nếu bệ hạ vẫn không chịu gặp, thì chúng ta lấy cái chết để thể hiện lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trung.”

Đúng vậy, chỉ còn cách đó. Một đám người đồng loạt đứng dậy, leo lên xe ngựa của từng phủ, kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thẳng đến hoàng cung.

*

Trong hoàng cung, Sùng Minh đế nặng nề nhìn chằm chằm Thẩm Thiên Dục: “Làm Thái tử không phải chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một đạo thánh chỉ là đủ, ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, các đại thần bây giờ đang quỳ ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa cung.”

Thẩm Thiên Dục cầm chén trà, lắc nhè nhẹ, mỉm cười: “Phụ hoàng, nhi thần cũng đâu yêu cầu người lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tức phong nhi thần làm Thái tử. Hiện tại nhi thần chỉ Vinh Vương, là con riêng mà người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhận lại thôi. Việc người cần làm bây giờ chỉ là kiên quyết đưa nhi thần hồi cung. Đợi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm nửa năm nữa, mọi người quen với việcthêm một vị vương gia như nhi thần, thì khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó hãy nói đến chuyện lập Thái tử.”

“Ăn cơm thì phải từng miếng, nhi thần không định miệng một lần nuốt cả bát cơm.” Thẩm Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dục nhìn thẳng Sùng Minh đế: “Nhi thần chẳng cả, người duy nhất nhi thần có thể dựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào chỉ phụ hoàngthôi, cho nên trong thời gian này, người nhất định phải sống thật lâu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Người nuôi nhi thần trong cung, giống hệt như mẫu thân bạc mệnhtàn nhẫn của nhi thần trước đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy.” Thẩm Thiên Dục hạ giọng, “Nói đi cũng phải nói lại, nhi thần đúng đứa con hiếu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã báo thù được cho mẹ rồi.”

Sùng Minh Đế siết chặt tay.

“Đi thôi, phụ hoàng.” Thẩm Thiên Dục đứng dậy, hành lễ, “Đi gặp các đại thần của người đi, Vinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vương này, hãy cùng tranh biện một phen với các triều thần đi.”

Đại thái giám bên cạnh Sùng Minh Đế liền tiến lên nâng Sùng Minh Đế dậy, Sùng Minh Đế nổi giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đùng đùng hất tay hắn ra.

“À đúng rồi, Cha, người cũng phải đi.” Thẩm Thiên Dục xoay người nhìn Quảng Bình Hầu vẫn ngồi yên lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một góc, “Cha hãy cùng phụ hoàng đi một chuyến.”

Quảng Bình Hầu lặng im nhìn hắn, không nhúc nhích.

Thẩm Thiên Dục tặc lưỡi một tiếng: “Cha, người muốn thử cảm giác tự tay giết đại ca con thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào không? À, còn Tiểu Bảo nữa... Nói mới nhớ, Tiểu Bảo đúng mạng lớn, nếu không phải người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ đa nghi của luôn cảnh giác với con, cỏ trên mộ nó đã cao ba thước rồi.”

“Con vốn chỉ muốn làm một Hầu gia, Thụy vương lại như kẻ điên, giết người này rồi đến người khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ép con không còn đường lui, chỉ đành làm hoàng đế thôi. Nếu có oán trách, thì trách Thụy vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi.”

Quảng Bình Hầu hít sâu một hơi, ánh mắt rơi trên người Sùng Minh đế, báo ứng, đây đềubáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ứng.

Sùng Minh Đế chạm đến tầm mắt trào phúng của ông, chật vật tránh đi.

“Ngươi muốn làm hoàng đế sao?” Một giọng trẻ con non nớt vang lên giữa đại điện.

Mọi người trong điện đều sửng sốt, Thẩm Thiên Dục lập tức quay đầu lại, chỉ thấy một đứa trẻ khoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm sáu tuổi, tay chắp sau lưng, lắc bước vào đại điện.

Người mặt quỷ luôn đứng cạnh Thẩm Thiên Dục cũng chấn động, vậy không hề phát hiện có người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp cận.

Hoàng đế Quảng Bình Hầu khi nhìn thấy gương mặt đứa nhỏ ấy, đồng loạt trợn tròn mắt.

Sùng Minh đế miệng kinh ngạc không nói thành lời, Quảng Bình Hầu thì chửi ầm lên: “Tên Thụy vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kia, hắn dám con riêng sau lưng Yến Nhi sao?!”

Đứa nhìn Quảng Bình Hầu: "Phui." Ai nói con trai của hai người kia, phui người đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Thẩm Thiên Dục cũng vô cùng kinh ngạc, nhất thời quên mất đứa này làm sao vào được, ngạc nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: "Thụy Vương điện hạ nói là tình sâu nghĩa nặng với đại ca ta, sao lại con rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cha ơi, cha thấy chưa? Đại ca con bị lừa rồi, vậy hắn dám lừa đại ca con, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giết hắn báo thù cho đại ca được không?"

"Ngươi bị điên à?" Đứa đứng trước mặt Thẩm Thiên Dục, nhíu mày nhìn hắn, "Ta vừa nghe nói ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn làm hoàng đế?"

Thẩm Thiên Dục cúi đầu nhìn đối diện nó, nhất thời chút hoảng hốt, đôi mắt này quá giống mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đại ca hắn rồi.

"Sao, ta không thể làm hoàng đế à?”

"Đương nhiên không thể." Đứa trừng mắt, "Tiêu Triệt là phải làm hoàng đế, ngươi làm hoàng đế, hắn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì?" Lòng dạ chủ của đều muốn Tiêu Triệt làm hoàng đế, đáng tiếc, hai tên kia thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự quá ngốc, vẫn phải nó.

"Thế à?" Thẩm Thiên Dục cười, "Trẻ con ngươi nghĩ nhiều rồi, cha ngươi chân què rồi, không làm hoàng đế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được đâu."

"Ta phui." Đứanổi giận, "Ngươi mới què chân, cả nhà ngươi đều què chân, phui chết ngươi." chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghét nhất người khác nói về chân của Tiêu Triệt, tên này... tức chết nó rồi.

"Chum vỡ."

Thiếu niên như ma quỷ xuất hiện bên cạnh đứa bé, người mặt quỷ kia lập tức chắn trước mặt Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thiên Dục, thân hình của thiếu niên này thật sự khiến người ta kinh sợ.

Đứavẫy tay: "Đưa đi đi."

Xe ngựa của phủ Thụy vương đến cổng cung, liền thấy các triều thần quỳ đầy đất cổng cung.

Ôn Ngọc lên xe ngựa, nhỏ giọng nói: "Bọn họ đã quỳ hai canh giờ rồi, thị vệ nói đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bẩm báo bệ hạ, nhưng vẫn chưa ra."

"Bệ hạ, hôm nay thần xin lấy cái chết minh chứng." người trong các triều thần hét lớn lên, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đứng dậy đâm đầu vào tường, một tiếng "bộp", đầu vỡ máu chảy ngất xỉu, không biết chết không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Các triều thần lại bắt đầu hét lớn: "Bệ hạ, bệ hạ…”

"Chẳng lẽ hoàng thượng xảy ra chuyện rồi?" Thẩm Yến cụp mắt, "Không thể nào." Nếu Thẩm Thiên Dục thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn làm hoàng đế, thì không thể để Sùng Minh Đế xảy ra chuyện, hiện giờ đáng lẽ phải để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Sùng Minh Đế ra an ủi triều thần mới đúng, sao lại không cho hoàng đế gặp triều thần chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

"Ngươi thấy sao?" Thẩm Yến nhìn Tiêu Triệt, e chỉ Tiêu Triệt mới thể hiểu được cách làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Thẩm Thiên Dục.

Tiêu Triệt nhún vai: "Trường Sách, Thẩm Thiên Dục một tên điên tàn nhẫn như vậy, làm sao ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể đoán được suy nghĩ của hắn chứ."

Thẩm Yến: "..." Thật muốn đánh nhau một trận với Tiêu Triệt quá.

"Được rồi được rồi, đừng vội, chúng ta vào cung xem là được." Tiêu Triệt an ủi.

"Làm sao vào cung?" sao Sùng Minh Đế cũnghoàng đế, hoàng cung canh gác nghiêm ngặt, hoàng thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không triệu kiến, bọn họ không vào được.

Tiêu Triệt nhếch môi, vén rèm xe nhảy xuống.

Tiêu Triệt chắp tay sau lưng đi đi lại lại trước mặt các triều thần đang quỳ, mọi người nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thụy Vương tóc trắng này kinh ngạc đến rớt cả mắt ra ngoài, không chỉ mái tóc trắng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thụy Vương, mà còn vì chân của Thụy Vương vậy mà đã khỏi rồi.

Hiền Vương kinh ngạc: "Lão Tam, chân ngươi... khỏi rồi? Khỏi từ khi nào vậy?"

Tiêu Triệt không đáp, chỉ nhàn nhạt nói: "Hôm nay các ngươi đâm đầu vào đây chết, phụ hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng sẽ không gặp các ngươi đâu."

"Tại sao?" Lại Bộ Thượng Thư nói, "Chẳng lẽ Thụy Vương điện hạ biết trong cung xảy ra chuyện gì?"

"Không biết." Tiêu Triệt lắc đầu, "Bản vương luôn bị cấm túc, làm sao biết trong cung xảy ra chuyện gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng đã không biết, không bằng chúng ta cùng nhau vào xem thử đi."

"Vào cung?" Hiền Vương đứng dậy, phủi phủi áo bào, "Vào thế nào? Phụ hoàng không triệu kiến, xông vào© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xông cung."

"Xông cung gì." Tiêu Triệt cười khẩy, "Đó gọicứu giá.”

Trong lòng Hiền Vương chấn động, mắt hơi nheo lại.

"Cứu giá?" Khánh Vương cũng đứng dậy, của Tam đệ phụ hoàng gặp nguy hiểm?"

"Không nguy hiểm tại sao không gặp triều thần?" Tiêu Triệt hỏi ngược lại hắn.

Mắt Khánh Vương sáng lên, nhưng nhìn thấy những thị vệ cổng cung, lại bắt đầu do dự, nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do hợp lý, đây coi như là mưu phản.

Hoàng cung do cấm quân bảo vệ, cònquân đội đóng quân ngoài kinh thành, hộ vệ các phủ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ đều số lượng, không thể so với cấm quân, chỉ cần cấm quân không cho vào, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ không xông vào được.

Khánh Vương suy nghĩ một hồi, đến trước cửa, nói với thủ lĩnh cấm quân: "Lương tướng quân, hiện tại bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vương nghi ngờ phụ hoàng gặp nguy hiểm, xin tướng quân tiền đi thăm dò, nếu phụ hoàngsự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng ta tự sẽ rời đi, nếu phụ hoàng nguy hiểm, tướng quân khó thoát tội.”

Thủ lĩnh cấm quân liếc nhìn hắn: "Khánh Vương gia nói đùa rồi, hoàng thượng trong hoàng cung,thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguy hiểm chứ?"

Ông thái úy nghe vậy, thở dài một tiếng, thủ lĩnh cấm quân này vốn là người của ông ta, hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ xem ra đã bị Thẩm Thiên Dục lợi dụng rồi.

Trong cung vẫn không tin tức truyền ra, trong lòng các triều thần vẫn luôn đánh trống, người nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Không bằng đợi đến mai lên triều, nếu bệ hạ không lên triều, đến lúc đó..."

"Vậy nếu phụ hoàng xảy ra chuyện thì sao?" Hiền Vương nghiêm giọng nói.

Vị triều thần kia liền không nói nữa.

Tiêu Triệt khiêu khích xong thì lùi lại chắp tay sau lưng đứng đó xem kịch một cách thỏa mãn, Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Yến xuống xe ngựa đứng bên cạnh hắn.

Tiêu Triệt nhỏ giọng nói: "Ngươi nói bọn họ dám xông vào không?"

Thẩm Yến lắc đầu: "Không biết." Nếu xông vào, hoàng thượng không làm sao thì đó tội tru di tam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tộc, chẳng qua hoàng thượng nhận một hoàng tử, mấy người dám đánh cược?

Nếu không xông vào được, vậy chuyện này làm sao kết thúc tốt đẹp?

Và khả năng lớn là không xông vào được, trừ khi cấm quân đứng về phía bọn họ, mở cửa cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho bọn họ vào.

"Hoàng hậu nương nương Quý phi nương nương truyền lời ra không?" An Vương đột nhiên hỏi.

"Mẫu phi nói hoàng thượng không gặp các nàng." Hiền Vương nói.

Trong cung nhìn vẻ yên bình không có chuyện xảy ra, nhưng lại yên bình một cách bất thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rốt cuộc hoàng thượng đang làm gì?

Ngoài cung lại yên lặng.

"Vương gia, công tử."

Thấy Xuân SơnMộc Hạ đột nhiên xuất hiện, Thẩm Yến giật mình: "Thế tử đâu? Sao các ngươi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị thương?"

Mộc Hạ nhanh chóng nói tóm tắt sự việc, rồi quỳ xuống đất: "Thế tử vào cung rồi.”

Thẩm Yến ôm lấy trái tim mình, hệ thống "phá hoại" đó sao lại táo bạo đến thế? À đúng rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ thức tỉnh duy nhất thuộc tính tức giận.

"Ngươi nói tên sát thủ đó người của Thẩm Thiên Dục?" Tiêu Triệt trầm giọng hỏi.

"Vâng, cái Chum bên cạnh Thế tử nói vậy."

Tiêu Triệt nheo mắt, nghĩ lại cũng đúng, hiện giờ Thẩm Thiên Dục đang ở trong cung, tên sát thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó cũng từ trong cung ra.

Tiêu Triệt quay người lấy cung tên trên xe ngựa, giương cung bắn.

Thẩm Yến: "..." Vân Dực nhà y làm việc đúng không lường trước được.

Khánh Vương đang ra sức thuyết phục thủ lĩnh cấm quân bằng lý lẽ tình cảm, thì thấy trán thủ lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cấm quân trúng tên, mắt trợn tròn ngã xuống trước mặt hắn.

Khánh Vương kinh hãi, quay đầu nhìn lại thấy Tiêu Triệt cầm cung tên tiến lên, lạnh lùng nói: "Vinh Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện tại, trước đâythiếu gia thứ hai của Hầu phủ, con của Thục Phi trước khi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cung, là hậu duệ của Di tộc. Hiện giờ bản vương muốn vào cung cứu giá, ai muốn theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?"

Mọi người đều nuốt nước bọt, nói thì nói vậy, nhưng nếu thật sự xông vào thì sẽ mất mạng chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Hiền Vương nheo mắt, tiến lên đứng cạnh Tiêu Triệt: "Bản vương nguyện cùng Thụy Vương."

"Kim Ngô Vệ nguyện theo Thụy Vương điện hạ cứu giá, bắt giữ tàn Di tộc." Tướng quân Kim Ngô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vệ Phong Minh quỳ xuống ôm quyền.

Trong số các triều thần, hai tướng cũng bước ra cùng quỳ xuống: "Thần cũng nguyện theo.”

Thủ lĩnh cấm quân đã chết, quân đội không người dẫn đầu, nhất thời có chút hỗn loạn, lại nghe nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vinh Vươnghậu duệ Di tộc, càng thêm hoảng loạn.

Phong Minh dẫn Kim Ngô Vệ tiến lên, cấm quân liền liên tục lùi bước, mọi người đều chờ đợi phó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tướng ra lệnh, nhưng phó tướng đã không biết phải làm sao, không dám đánh cũng không muốn đánh, ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bốn vị Vương gia cộng thêm Thái úy các triều thần bị cuốn vào đều đây, làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đánh?

Một nhóm người theo sau Kim Ngô Vệ cuối cùng cũng vào được trong cung, tìm kiếm mấy cung điện, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàn toàn không tìm thấy Sùng Minh Đế.

"Phụ hoàng đâu rồi?" Hiền Vương khiếp sợ.

Cấm quân vốn không muốn giao chiến lớn, lúc này thấy hoàng đế biến mất, một nhóm người liền bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm kiếm hoàng đế khắp cung.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 112 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc