GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 68: Trở lại thế giới ban ngày

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sa mạc lại một lần nữa bị “mạo phạm”, cả vùng thiên địa đều biến đổi màu sắc. Cát bay đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chạy, sương đêm cuồn cuộn như sóng gào vỗ bờ, đập mạnh vào những vách núi cao ngất bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 con đường mòn.

Tần Minh trợn mắt mồm, vị Sơn chủ này đang làm cái quái vậy? Bản lĩnh cao cường như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thế, sao cứ không chịu đi đường bình thường? Bãi nước tiểu này mùi nồng quá, kích thích quá mạnh! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Lúc này, Mạnh Tinh Hải dùng bí pháp truyền âm cho hắn: “Vài ngày sau, cậuthể đến thành Xích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tìm ta để tìm hiểu tình hình. Thế gia nghìn năm vẫn cần giữ thể diện, nếu Thôi gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đổi ý, không dìm chết cậu nơi hẻo lánh này thì vấn đề sẽ không quá nghiêm trọng đâu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Tần Minh ngoái đầu nhìn lại giữa trận bão cát, bày tỏ sự cảm kích đối với vị tân thành chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này.

Mạnh Tinh Hải, Thanh Nguyệt Thôi Hoành nhanh chóng xông ra khỏi sa mạc, môi trường vùng này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thực sự quá đỗi khắc nghiệt.

Trên con đường mòn phía xa, sắc mặt Từ Thịnh rất khó coi. Hôm nay sao lại xảy ra chuyện nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 rồi? Thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả hôm qua!

rất muốn bỏ quách cái nghề này cho xong. một du thương, cảm thấy thế này quá nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hiểm, cái nghề này chẳng tương lai gì cả. Đừng nói đám người dẫn theo, ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bản thâncũng bị kinh hãi đến mức muốn gào thét lên mấy tiếng.

“Mọi người đừng hoảng, việc này không liên quan đến chúng ta, chúng ta vẫn luôn kính sợ sa mạc…” Từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thịnh chưa nói xong đã cảm thấy một người phụ nữ treo trên lưng mình, vừa nức nở vừa dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bộ móng tay sắc nhọn không ngừng cào vào cổ gã.

Trên con đường đen kịt không nhìn thấy gì, tiếng khóc của người phụ nữcùng rợn người: “Huhu… Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thấy nhiều bóng đen quá, sợ lắm.”

Từ Thịnh không còn bình tĩnh nổi, bụng bảo dạ: “Cô chẳng phải dị loại sao, sợ cái gì?” Hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thực sự sợ hãi, trên “đôi tay thon thả” đầy lông kia, móng tay dài như móc sắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56căn bản không tài nào gỡ ra được.

Gã hạ quyết tâm, chuyến này nếu thể bình an tới được thành Xích Hà, lập tức chuyển nghề, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không làm du thương nữa.

“Ông cứ cố tình mạo phạm sa mạc như thế, bộ không sợ bị thù dai sao?” Tần Minh vừa mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 miệng đầy cát, hắn chống chọi với cuồng phong cát bụi, vội vàng lấy ra một chiếc áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 choàng xám trùm kín đầu mặt.

“Không sao, ta thành viên Mật giáo, trên người lễ khí dùng để cử hành nghi thức trong sa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mạc, thể thông hành thuận lợi.” Chú lợn nhỏ vẫy vẫy cái đuôi ngắn, bước đi nhẹ nhàng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cát vàng.

Tần Minh ngẩn ra, đây còn một thành viên của Mật giáo sao?

“Chúng ta thực ra không cần phải gay gắt thế này chứ?” Hắn vẫn nhịn không được hỏi.

Lão Sơn chủ nói: “Phải đề phòng con sói trắng kia âm thầm bám theo. Di chuyển trong sa mạc, kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nào từng cử hành nghi thức huyết tế thì kẻ đó sợ. dám đến thì không chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mới lạ.”

Tần Minh đã hiểu tình hình. Sói trắng Tân Sơn chủ, từng tiến hành một nghi thức thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nào đó trong đại sơn, tế bái thú thần phần mộ, cuối cùng đạo hạnh tăng mạnh.

“Thú thần… chết rồi sao?” Hắn lộ vẻ kỳ lạ.

Chú lợn rừng nhỏ xíu nói: “Chỉ là một sinh vật mạnh mẽ mà thôi, ai biết chết hay chưa. Nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đó cũng thể mộ lông tóc của nó, bị lão lang lông trắng kia tìm thấy, nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thì dựa vào đạo hạnh trước đây của con sói mắt trắng đó,chỉ nước hít khói sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mông ta. Giờ thì hay rồi, đến lượt ta chạy trốn, ầy, đúng phong thủy luân chuyển, hai năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nay vận số của ta không tốt lắm.”

“Xung quanh… thứ đó!” Tần Minh nói, đưa thanh Dương Chỉ Ngọc Thiết Đao chắn ngang trước thân.

Bốn phía, cát vàng xao động, sương sôi trào, bóng đen chập chờn, thậm chí có mười mấy đội ngũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cầm đuốc màu xanh lục bảo chiếu rọi vùng phụ cận xanh lè, thê lương, đang áp sát về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 họ.

Lợn rừng rất bình thản: “Không sao, thấy quái lạ không cho là lạ thì cái quái lạ đó tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tan biến. Trên người talễ khí tế tự sa mạc, chúng không làm được chúng ta đâu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Những ngọn đuốc xanh lè bay múa, những con cự thú cao hàng chục mét sải bước, liên tục lướt qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 người họ, mang theo mùi hôi thối như xác thối, thậm chí còn mùi khó ngửi của xác chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bị thiêu cháy.

Tần Minh cảnh giác, cuối cùng dần dần thích nghi. Những dị triệu kia tuy dao động gần đó nhưng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hề tấn công họ, không nhìn là được.

“Ông xuất thân từ Mật giáo, chẳng phải nói thành viên giáo phái đó rất kính sợ sa mạc sao, coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đây là địa giới liên quan đến thần linh.”

Lão Sơn chủ nói: “Cũng đâu phải chỉ một loại Mật giáo.tổ chức kính sợ thần linh, màng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bái họ, quán tưởng trong lòng để mượn sức mạnh cho mình dùng. LạiMật giáo tâm khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lớn, muốn khuất phục những ‘hiện tượng’ hay ‘địa giới’ đó, hóa thành của mình, để bản thân thành thần.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Tần Minh kinh ngạc, hắn đãnhận thức mới về Mật giáo sa mạc. Lão Sơn chủ chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gia nhập loại Mật giáo tâm lớn, nếu không đã chẳng thái độ này.

“Không đi nữa, ăn đầy mồm cát rồi. Dựng cái lều của ngươi lên, ta đánh một giấc đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 này, ngươi thực sự đã thấy vị đại tông sư đao đạo độc kia sao?”

Tần Minh đáp lại: “Đã thấy, người truyền đao pháp cho ta xuyên qua màn sương mù, giống như một sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cộng hưởng về tinh thần, lại tựa như một giấc chiêm bao.”

Lão Sơn chủ lộ vẻ nghiêm nghị, nói: “Đây chẳng lẽ chuyển sang đi theo con đường của người phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ngoại?”

“Ông cũng từng thấy gia sư?” Tần Minh hỏi.

“Cha ta từng thấy. Ông ấy từng tận mắt chứng kiến người đó một đao chém chết vị Sơn chủ thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bấy giờ. Đao quang toạc màn đêm, chém đứt màn mưa tầm tã, cùng khủng khiếp!”

Một lúc sau, Tần Minh hỏi: “Ông nói báo ân, kết thúc một đoạn nhân quả trong núi, bản thân ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng không biết đã cứu ông khi nào?”

Lão Sơn chủ nghiến răng nói: “Con sói trắng đó thực sự âm hiểm độc ác. Sau khi trọng thương ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 không giết ngay đánh tán linh tính của ta, khiến một đời Sơn chủ lẫy lừng như ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại hóa thành thú rừng bình thường bị thú tính dẫn dắt, muốn ta trở thành mồi ngon cho lũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 mãnh thú khác trong đại sơn, chết một cách thê thảm. Lúc đó ta bị lạc lối, thời gian tỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 táo mỗi ngày rất ngắn, phần lớn thời gian đều trạng thái thú rừng bình thường. Đúnglợn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 xuống đồng bằng bị chó khinh, ta nhớ lúc đó thằng nhóc ngươi còn muốn dùng cung tên bắn ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nữa đấy.”

Tần Minh xác định được rồi, thực sự chính con lợn rừng lớn nặng hơn một nghìn năm trăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cân từng đuổi theo hắn suốt một đoạn đường.

“Cũng may lão trư ta để lại đường lui. Cái gọi lợn khôn ba hang, ta đã sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dự phòng để lại một loại vật chất linh tính cùng quý giá giấu trong cái hang thứ hai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ừm, chính dưới tổ của Huyết Xà. Sau khi ngươi diệt sạch rắn đó, ta đang ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trạng thái thú gần đó, hơi tỉnh táo lại một chút nên đã lao thẳng vào, nhờ đó khôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 phục được phần lớn nguyên khí để trốn khỏi đại sơn. Tuy ngươi không cố ý cứu ta, nhưng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cũng coi như nhờ đó mà gặp được bước ngoặt. Đã tình cờ gặp lại, vậy thì kết thúc một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đoạn nhân quả đi.”

Tần Minh không ngờ rằng trongHuyết không hề con Huyết biến dị lần ba như ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lão Lưu nghi ngờ, mà bên dưới lạimột cái hang lợn.

Rất nhanh, trong chiếc lều bị cát vàng vùi lấp vang lên tiếng ngáy rền trời. Trông chỉ là một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chú lợn trên lòng bàn tay, nhưng tiếng động gây ra thực sự quá lớn, khiến đám bóng đen lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gần đó dường như cũng không chịu nổi phải lùi ra xa.

Tất nhiên, cũng rất khả năng do khi lão Sơn chủ ngủ, khí huyết khủng bố lưu chuyển trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thể quá mức dương cương, khiến những dị triệu kia đều bị mờ đi.

vừa chợp mắt một cái đến tận ngày hôm sau. Lúc này trong sa mạc đã sóng yên biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lặng, dị triệusương đều tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại bóng tối tuyệt đối.

“Đi thôi!” dẫn đầu phía trước.

Tần Minh ngược lại không muốn ra ngoài ngay lập tức lo lắng Thôi Hoành sẽ chặn đường hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bên ngoài.

“Đi dọc theo rìa sa mạctiến, ta cũng không muốn ra ngoài.” Lão Sơn chủ nói, lo con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sói trắng vẫn chưa bỏ cuộc, đang mai phục bên ngoài để giết nó.

Thỉnh thoảng lại đi lên con đường mòn gập ghềnh, bắt chước tiếng chim kêu kỳ lạ. Sau đó Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Minh thấy từ giữa những ngọn núi liền kề mấy con Ngữ Tước bay đến báo cáo tình hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 cho nó.

Tần Minh nhìn thèm, bàn bạc với lão Sơn chủ xem thể giúp một tay, thả một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Ngữ Tước đến thành Xích Hà, vào phủ Thành chủ một chuyến không.

Thôi Hoành đã tìm khắp cả con đường vẫn không thấy Tần Minh, sau đó lại vội đi tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thôi Xung Dật, ông ta thực sự mệt mỏi rời.

“Ma trơi!”vùng ven sa mạc, Tần Minh khẽ thốt lên, phát hiện trong đại mạc dường như một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 vùng đất mờ ảo.

“Ồ, đúngmột nơi tốt. Đó là Hỏa Tuyền, ngày thường bị người ta che giấu, giờ lạitình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lộ ra. Chủ yếu chúng tagần, nếu xa hơn một chút thì bóng tối sa mạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 sẽ nhấn chìm tất cả, chẳng thấy đâu.”

Lão Sơn chủ vui mừng, ốc đảo sa mạc này nơi ẩn náutưởng của nó, giai đoạn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56vẫn chưa muốn rời khỏi sa mạc.

“Mạnh Tinh Hải đến từ thế gia nghìn năm, chắc chắn mạnh mẽ hơn Lăng Hư. Đã diệt KimLĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thì phỏng chừng cứ điểm này cũng không ổn thỏa đâu, chúng ta đừng lại giữ nữa, rút sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đi.”

Tần Minh vừa tiếp cận nơi này đã nghe thấy tiếng đối thoại của một nhóm người. Đây là một nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 dừng chân khác thỉnh thoảng mới dùng tới của Hoàng Kim Đạo, ngày thường chỉ có vài tên tặc khấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bình thường đây.

“Chúng ta đi về phía thành Phong Diệp, họ Mạnh kia quá khó dây vào, các đại lão Hoàng Kim Khấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bên trên đều không muốn đối đầu với ông ta.”

“Chuẩn bị lên đường thôi, nơi này hai ngày nay gió âm gào thét liên hồi, bóng quỷ trập trùng. Dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đã quen mắt nhưng vẫn thấy rợn người.”

“Điểm danh quân số, một, hai, ba… mười?!”

Tên thủ lĩnh tặc khấu lập tức hoảng loạn. Nơi này thực sự chỉ một trạm dừng chân, không tụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tập đông đảo nhân như Kim Lĩnh, chỉ có chín người lại giữ, sao giờ lại thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ra một người?

“Một, hai… mười!” không cam lòng đếm lại lần nữa, lập tức dựng tóc gáy.

Đám tặc khấu khác cũng hoảng sợ, người này nhìn người kia, đều thấy đối phương có gì đó không ổn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Bọn chúng vừa mới dùng phiến đá đậy Hỏa Tuyền lại, nơi này hầu như không còn chút ánh sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nào.

“Chạy mau!” Bọn chúng lập tức vỡ tổ.

Năm ngày sau, một con Ngữ Tước từ thành Xích bay về mang theo một tờ thư. Tân thành chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thành XíchMạnh Tinh Hải báo cho Tần Minh biết thái độ phía Thôi gia đã dịu bớt.

“Trong vài năm tới, ta không được đến thành Thanh Hà nơi Thôi gia tọa lạc, cũng không được đi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thành Thiên Tinh, càng không được dùng cái tên Thôi Xung Hòa, tạm thời không được tự nhận con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 em Thôi gia. Vài năm sau lẽ thể trở về Thôi gia.”

Tần Minh nhìn tờ thư. Những lời trên đó không phải nguyên văn của người Thôi gia, mà là lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 nhắc nhở uyển chuyển của Mạnh Tinh Hải sau khi đã giải thông tin.

“Thành Thiên Tinh lại nơi nào?” Hắn ngẫm nghĩ, rất nhanh trong não hiện lên bóng dáng mờ ảo của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 một thiếu nữ, dường như rất hay cười, liên quan đến thành Thiên Tinh kia.

Hắn xoa xoa thái dương hơi đau, không nghĩ nhiều nữa. Thời gian tới nhanh chóng Tân sinh lần thứ tư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 khôi phục hoàn toàn ức thì mọi chuyện sẽ rõ ràng.

Tần Minh vốn định từ bỏ thành Xích Hà để đi nơi xa hơn, nhưng sau khi nhận ra thiện chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 của Mạnh Tinh Hải, hắn cho rằng nơi đó lẽ an toàn hơn một chút.

Tần Minh biết Mạnh Tinh Hải giúp hắn một tay đa phần không phải tiếc tài, sao cũng mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 gặp lần đầu, đối mặt với việc nội bộ của Thôi gia, ông ta không cần thiết phải can thiệp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

“Đa tạ, Thanh Nguyệt.” Tần Minh đứng bên cạnh Hỏa Tuyền trong sa mạc, nhìn về phía màn đêm đen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 kịt xa xăm.

Cùng lúc đó, tại phủ Thành chủ thành Xích Hà, Thanh Nguyệt đang trò chuyện với Mạnh Tinh Hải, nhắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 đến Tần Minh.

“Tình trạng hiện tại của huynh ấy, những người quen thuộc như chúng ta không nên đi quá gần huynh ấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Nếu không, cảnh ngộ của huynh ấy thể sẽ tệ hơn. Tuy nhiên sau khi huynh ấy rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Thôi gia, những người quen biết cũ, một số kẻ gọi ‘bằng hữu’ kia, ước chừng sẽ tránh huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 ấy như tránh tà, cắt đứt hoàn toàn quan hệ, từ đó coi như người lạ từng quen.”

Tần Minh ở lại ốc đảo sa mạc này mười một ngày mới chuẩn bị lên đường đến thành Xích Hà. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Thôi Hoành quả thực đã dẫn theo Thôi Xung Dật lượn lờ bên ngoài sa mạc vài ngày, muốn gặp Tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Minh thêm một lần nhưng cuối cùng vẫn không đợi được.

“Bảo trọng, mong sau này ông lại lên ngôi Sơn chủ của Hắc Bạch Sơn.” Tần Minh chào tạm biệt lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 Sơn chủ.

“Dẹp đi, ta đã nhìn thấu rồi. Cái nơi Hắc Bạch Sơn đó nếu không bản lĩnh kinh thiên động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 địa thì căn bản không trấn áp nổi đâu. sao nó cũng từng ép các phương không thở nổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 tuy đã sụp đổ nhưng cũng không phải sinh linh tầm thường có thể vào làm chủ, các đời Sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chủ hầu như đều chẳng kết cục tốt đẹp gì.”

Lão Sơn chủ lắc đầu, dáng vẻ như đã triệt ngộ, nói: “Ở đây cũng tốt, cứ thế này ‘minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trư ám đầu’, ẩn mình trong sa mạc đen kịch này, chẳng ai làm được ta cả. Quân tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trả thù trăm năm chưa muộn.”

Tần Minh lên đường. Hai ngày sau hắn đến gần thành Xích Hà, nhìn xa thấy nơi đó rực rỡ, phỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 chừng cấp bậc Hỏa Tuyền trong thành không thấp, thể đảm bảo lúc đêm nông sáng như ban ngày. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56

Càng tiến gần tòa thành đó, tâm trạng Tần Minh càng xao động. Tuy lần đầu đến đây nhưng hắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 hề cảm giác xa lạ. Trong lòng hắn hiện lên rất nhiều cảnh vật mờ ảo, đó những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trải nghiệm của hắn tại cự thành Thanh trước kia.

Sau khi ẩn mình ở nơi hẻo lánh u ám suốt hai năm, hắn lại một lần nữa trở lại tòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 thành “ban ngày”.

Tâm trí Tần Minh xao động mãnh liệt. Những ngày gần đây, ức vỡ vụn trong não hắn liên tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 được tái tổ chức, một số người việc đều đang dần được nhớ lại.

“Khi ta còn Thôi Xung Hòa, thành Thanh không ít cố giao, quen biết nhiều thành viên quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 trọng của các đại tộc, thậm chí còn kết giao với một số người phương ngoại, mối quan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 với con em đích hệ của vài thế gia nghìn năm. Bên cạnh ta từng vây quanh rất đông bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 bè, đâu đâu cũng thấy bằng hữu.”

Một tiếng thở dài. Giờ đây hắn lấy thân phận Tần Minh trở lại thế giới“ban ngày”, nếu gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 lại người quen cũ, liệu còn sót lại mấy vị cố giao, mấy người sẵn lòng chào hỏi hắn? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.56 E rằng “người xưa gặp mặt chẳng nhận ra”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Đêm không biên giới - Dạ vô cương full, Đêm không biên giới - Dạ vô cương online, read Đêm không biên giới - Dạ vô cương, Thần Đông Đêm không biên giới - Dạ vô cương

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 68 — Đêm không biên giới - Dạ vô cương

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc