GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 64: Cáo từ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...

Những con đường của khu chung vẫn thân thuộc như xưa, chỉ Giản chưa từng một mình bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi vào lúc đêm khuya. Đã từ lâukhông còn một thiếu nữ yếu đuối nhút nhát sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bóng tối nữa, điều… cảm giác bước đi trong đơn sao cũng khiến thấy chua xót. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Sau lưng vang lên tiếng bước chân. Tim Giản thắt lại, vừa hay bước đến trước ngã của khu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chung cư, một chiếc xe về muộn chậm rãi lướt trên đường nhựa, ánh đèn càng chói mắt hơn. Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dừng chân đứng bên lề đường, bỗng nhiên ngộ ra chỉ đang lấy cớ để đi chậm lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tiếng bước chân sau lưng nhanh chóng tiến về phía cô… rồi vượt qua cô. Đó một người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông dáng vẻ hấp tấp, chắc đang chuyện khẩn cấp đó. Giản nhìn chiếc bóng dần dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa khuất dưới đèn đường, khẽ cười buồn. đang hi vọng Hề Thành Hạo đuổi theo mình sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13còn một Giản của ngày đầu tiên quen biết anh đâu.

 

Giản khẽ xoa cánh tay. Đêm khuya ngày xuân vẫn rất lạnh. Giản chợt nhận rasao mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng vẫn chỉ một người phụ nữ biết đớn đau như bao người phụ nữ khác. Hề Thành Hạo… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất luận với cách chồng hay bạn trai đầu đời của cô, anh đã để mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ đi, thoải mái ngồi lại bạn chuyện thành hôn với một gái khác. Trong tình cảnh như thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm sao thể giữ được tâm trạng điềm tĩnh thanh thản?

 

Đầu lối ra của khu chung luôn có vài chiếc xe taxi chờ sẵn. Giản cố bắt mình mỉm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười chui vào một chiếc taxi, sau đó nói địa điểm cần đến cho tài xế. Qua cửa kính, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn thấy khu vườn ngày xưa càng lúc càng xa dần, ánh đèn rực rỡ cũng không thể giúp© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn hơn đường phố trong màn đêm được nữa. Bởi nước mắt thánh thót tuôn rơi đã làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mờ đi khung cảnh ngoài cửa kính.

 

Hề Thành Hạo… đã chia tay bao nhiêu lần. Lần này không bất cứ cãi vã nào, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí anh còn chưa nói trực tiếp với nhau được lấy một câu, nhưng nỗi đau chia tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại dữ dội hơn tất cả những lần trước! Hồi trước còn hận, có oán, còn những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 do kể không hết… Nỗi cay đắng dường như nhạt hơn một chút. Nhưng lần này… một niềm đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đơn thuần. Giản nhẹ nhàng lau nước mắt. Aithể tin được rằng, việc cắt đứt sợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vương lại đau đớn đến thế này?

 

Nước mắt ngừng rơi, đèn xe trên đường lại hắt lại làm mắt đau nhức, Giản Tư bèn nhắm mắt lại… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trước mắt hiện ra hình ảnh người yêu đầu đời tám năm trước. Nước mắt lại trào ra từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hàng mi. Hôm nay người đã im lặng để bước đi không phảiChủ tịch tập đoàn quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trị Gia Thiên, cũng không phải chồng của cô,chính là người thanh niên đã yêu đương quấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quýt bênngày nào. Cuối cùng Giản Tư đau đớn nhận ra… người đàn ông tuấn tú đã bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào đời năm mười bảy tuổi, lần này sẽ thật sự biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của mình.

 

đã luôn mong mỏi sự giải thoát triệt để, đã luôn dặn bản thân không được hi vọng, không được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay đầu. cũng đã âm thầm tự hào bản thân đã làm rất tốt. Những khi giờ khắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này thực sự xảy ra, lại cảm thấy trống rỗngbất lực.

 

Từ hôm nay trở đi, anh chồng của một người con gái khác, chỉ đơn thuần bố của Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hiểu thôi. Thì ra…lúc anh vẫn chưa thuộc về người con gái khác, Giản vẫn tự lừa bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân, thầm sung sướng trong lòng. Sự hi vọng mong manh vào một phép màu có thể giúp cả anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên đi quá khứ đau buồn để trở trở lại bên nhau vốn luôn tồn tại trong cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng ẩn nấp quá kĩ, đến mức chính Giản Tư cũng không nhận ra. Nhưng giờ đây, khi đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mặt với sự thật phũ phàng, niềm hi vọng ấy không thể ẩn nấp được nữa. khiến Giản Tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm nhận một cách sâu sắc đau đớn sự mất mát đến tuyệt vọng này.

 

đã luôn người thích tự lừa gạt mình, luôn luôn là như thế.

 

Về khách sạn tắm táp xong, Giản rất hài lòng với thân thể kiệt sức của mình. Như thế© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghĩa sẽ không phải trằn trọc khó ngủ nữa. Nhưng Giảnđã sai rồi, cho đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 óc nặng trịch không hiện ra nổi một ức u phiền nào, vẫn không tài nào ngủ được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản cố gắng nhắm mắt tự nhủ với bản thân, không phải ngày mai cũng chỉ một ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không Hề Thành Hạo thôi sao. đã sống những ngày tháng như thế ba năm rồi. Ngày mai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chẳng khác biệt cả.

 

Chuông cửa bỗng vang lên, Giản ngẩn người một lát mới ý thức được người đến tìm mình vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc muộn thế này.

 

lẽ Hề Kỉ Hằng …Giản đứng dậy, mặc một tấm áo khoác ngoài váy ngủ, chậm rãi bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra mở cửa.

 

chết sững, ngơ ngác nhìn Hề Thành Hạo đứng ngoài cửa. Hình như anh luônthể dễ dàng tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra cô, nhưng anh đã chẳng đến tìm bao giờ.

 

Hề Thành Hạo đứng đờ ngoài cửa, mặt không biểu cảm quan sát khuôn mặt trắng nhợt của Giản Tư.© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt. Anh đã từng nhắc bao nhiêu lần, để tóc ướt đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ rất không tốt cho thể, nhưng luôn không chịu nghe lời,luôn biếng nhác không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sấy khô tóc. Nhìn bề ngoài Giảnyếu ớt mỏng manh nhưng thực chất tính khí lại rất bướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỉnh! Nếu đã quyết định lựa chọn một con đường… thì sẽ bước một mạch đến cuối còn đường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất quyết không để bất ngoại cảnh nào cản trở bước đi của mình.

 

nhìn Hề Thành Hạo một lúc. Cuối cùng cảm thấy ngượng ngùng, chậm rãi cụp mắt lại, không mở cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộng hơn để anh bước vào, cũng không thẳng thừng mời anh ra về.

 

Ánh mắt anh chợt lạnh lẽo. Đúng thế, và anh luôn nhập nhằng như thế này! Xương đã đứt rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng gân vẫn nối liền nhau, chỉ một cử động sẽ sàng cũng làm tim gan đau buốt. Thế nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh lại không đành lòng chém thêm một dao để đứt lìa.

 

Hề Thành Hạo đẩy mạnh cửa, ôm gái đang sợ hãi không nói được lời nào lên, đóng cửa đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sầm, rồi thô bạo đèlên giường.

 

Hôm nay cuối cùng anh cũng đã hạ quyết tâm chém xuống nhát dao đó. Anh sẽ vứt bỏ gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh yêu suốt tám năm trời ra khỏi tim…Nhưng anh cần làm bản thân dại, cần phải đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử tốt với bản thân mình một chút! Ba năm nay, biết rằng anh đã sống ra sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?

 

“Anh làmthế?!” Giảntrấn tĩnh lại, vừa xấu hổ vừa phẫn nộ đỏ bừng mặt, cô vừa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sức giằng co vừa lên tiếng chất vấn, thực sự điên tiết! Cứ tưởng anh uống say, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ràng trên thể nóng bừng của anh chẳng toát ra hơi rượu nào.

 

“Tư Tư…” Hề Thành Hạo đang đè trên người đột nhiên buông tay thả lỏng. Toàn bộ thể trọng nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nề đổ ập lên người cô, đầu anh khẽ tựa vào cổ cô, âm thanh đè nén đó vang lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bên tai Giản Tư.

 

khẽ rung động, hơi thở trở nên khó khăn, lẽ tại sức nặng của anh. Hề Thành Hạo gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế…làm mềm yếu đến nỗi không cách nào nghiêm giọng đáp trả anh được.

 

“Tư Tư,” anh nói: “Lần cuối cùng nhé.”

 

Giống như vào ngày tận thế, con người tuyệt vọng lại hi vọng thể nhìn thấy pháo hoa rực rỡ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đột nhiên Giản Tư cảm thấy không muốn từ chối lời đề nghị này!

 

nhắm mắt lại, lông mi ướt đẫm lệ nhòa.

 

thực…cô rất yêu người đàn ông này, nhưng lại không có cách nào để được anh. Oán hận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 triền miên không dứt. Tình yêu vốn thuần khiết không tì vết đã vỡ vụn thảm thương.

 

Đòi hỏi của Hề Thành Hạo rất thô bạo, hoàn toàn không chút thi vị hay dịu dàng nào. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nheo mắt chiêm ngưỡng người con gái đang nằm bên dưới. Cuộc sống ngày mai sẽ vẫn cứ tiếp tục, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng anh đã đi đến cuối con đường rồi.

 

Hề Thành Hạo ôm chặt Giản Tư, chặt đến nỗi mỗi cử động của anh đều khiến thể nõn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chuyển động theo. Mỗi lần xâm nhập của anh đều chọc thẳng vào nơi sâu nhất của cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm Giản khẽ co giật rên xiết… Đây chínhcảm giác rơi xuống địa ngục, nhất định© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế. Sau cơn sung sướng cùng cực là nỗi đau đớn tột độ. Mồ hôi anh chui vào mắt hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đau rát, đó trào ra… anh cố gắng không nghĩ gì cả. thể sung sướng như muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bay lên chín tầng mây, nhưng trái tim lại đau xót… Dù anh ôm chặt đến đâu, cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi cũng phải buông tay. anh xâm nhập sâu đến đâu, thì cuối cùng cũng chẳng thể nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếm lĩnh nổi người con gái này.

 

Giản ôm chặt cổ Hề Thành Hạo, man hoảng loạn trong cơn chấn động mãnh liệt. Đây lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu tiên cô để mặc bản thân chìm đắm trong hoan lạc thể xácanh đem đến. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đã có quá nhiều những giằng co buộc, những lúc này, chỉ muốn xem anh đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuần như một người đàn ông mình đã từng yêu. muốn cả bản thân anh đều được thăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoa cảm xúc.

 

Giống nhưđang dâng tặng cho anh lần đầu tiên của mình vậy.

 

thiếu nữ Giản ngày nào tưởng rằng sau khi đã kết giao thể với người con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình yêu, thì số phận cả hai sẽ bện quấn vào nhau chẳng thể tách rời… Nhưng lúc này đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự dâng tặng cuồng nhiệt dành cho anh lại chính lời chia tay, vĩnh viễn. Riêng đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay, anh vẫn còn thuộc về một mình cô. Chỉ đêm nay thôi.

 

Sau vài cuộc giao hoan điên cuồng, toàn thân Giản đại cứng đờ, những đợt cao trào dồn dập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã tiêu hao hết toàn bộ sức lực trí của cô, ánh mắt rời rạchồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh vật dường như đang chuyển động chậm rãi, không còn sức lực mở mắt, chỉthể nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệt trên chiếc giường lộn xộn.

 

Hề Thành Hạo tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc chỉnh tề.

 

Giảncảm thấy lồng ngực trào lên một sức nặng không tài nào chịu nổi. Ánh dương ngoài cửa sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắt lên rèm cửa thành những đốm chói lòa nhức mắt. Anh phải đi rồi. cảm thấy, lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới ly biệt thực sự, cuộc chia tay tám năm trước, lần này mới ly biệt thực sự, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuộc chia ly tám năm trước, sự xa cách ba năm trước… dường như chẳng ý nghĩa so © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với lần này.

 

Hề Thành Hạo chưa cất bước, anh lặng nhìn tấm lưng gầy yếu của Giản dưới lớp chăn. Mái tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô mượt xõa bên thành gối, trông hấp dẫn hồnsao lại gợi cho anh nhiều xót © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xa đến thế?

 

Anh cứ đứng nhìn. Mồ hôi lại chui vào mắt nữa sao?

 

“Em có biết không…” Lúc khẽ giọng cất lời, Hề Thành Hạo mới nhận ra giọng nói của mình có chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghẹn ngào. Một đêm điên cuồng đã khiến cô man chìm vào giấc ngủ, cô không nghe thấy lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh nói, điều này làm anh cảm thấy uất ức tiếc nuối, nhưng nếu như cô vẫn còn tỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 táo, thì anh sẽ không thể nói ra thành lời được: “Lần này cũng anh rời đi trước… nhưng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người bị bỏ lại chỗlại vẫnanh!”

 

Tiếng đóng cửa rất nhẹ, nhẹ đến nỗi tựa như không ảnh hưởng đến luồng suy nghĩ hỗn loạn của cô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Người bị bỏ lại chỗ cũ… sao lại anhchứ?

 

Giản Tư muốn lớn tiếc phản bác, nhưng không hiểu tại sao lại bỗng nhiên nhớ đến ánh đèn hắt ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ phòng ngủ của hai người nhìn thấy đêm qua.

 

nhìn những đốm sáng dày đặc lấp lánh trên những sợi rèm cửa. Từ nay về sau, ánh đèn đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn thuộc về anh nữa…

 

Giản bước chân vào nhà vệ sinh. Đứng dưới dòng nước ấm áp với tiếng nước chảy tí tách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 che phủ những âm thanh khác,như thể tồn tại trong một không gian biệt lập, Giảnnhắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt lại. Không Hề Thành Hạo, liệu cuộc sống của cô có thể tiếp tục không?

 

thể.

 

Giản mở mắt, bước ra khỏi cột nước. Chắc chắn thể, nhưng vẫn tiếc nuối khôn nguôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Vừa bước ra từ nhà vệ sinh, chuông cửa đột nhiên kêu liên hồi, Giản hoảng loạn đáp lại. Rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự cảm thấy mình thật nực cười. Dựa vào thái độ bấm chuông, lập tức biết người đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 là Hề Kỉ Hằng.

 

luống cuống mặc áo khoác lên, tóc tai rối bời. Bị tiếng chuông giục giã, chạy ra mở cửa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Không ngờ người đến lại Nguyễn Đình Kiên.

 

Anh ta chẳng buồn nhìn Giản Tư, lập tức xồng xộc lôi ra ngoài như một con búp bê. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta không nói nhiều, chỉ buông ra một câu lãnh đạm: “Tôi cũng không nhịn được nữa rồi.”

 

Nguyễn Đình Kiên thô bạo gạt phăng thư kí định ngăn cản bọn họ, lao thẳng vào một gian phòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vị luật ngồi trước bàn làm việc kinh ngạc đứng lên. Hề Thành Hạo đang quay lưng về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cửa vẫn ngồi im lìm tại chỗ, không phản ứng gì.

 

Nguyễn Đình Kiên ấn Giản ngồi xuống chiếc ghế xoay bên cạnh Hề Thành Hạo, hừ một tiếng nói: “Làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thủ tục ly hôn chẳng phải cần cả hai bên vợ chồng xuất hiện sao?” Nói đoạn bèn quay lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi thẳng, dường như không muốn thêm một giây nào.

 

Hề Thành Hạo lạnh lùng nheo mắt không nói gì, vị luật chẳng hiểu ngồi xuống ghế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngẩn người nhìn tờ đơn ly hôn bên nữ đã tên trên bàn.

 

Ánh mắt Giảncũng hướng về bộ giấy tờ đang trải ra. Phần dành cho chữ kí của Hề Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hạo nằm bên cạnh chữcủa cô, tim Giản bỏng rát chua xót. Sự lãnh đạm lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tên mình lên đó đã biến sạch không còn dấu vết. Bây giờ, từng con chữ trong chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của Giản giống hệt những mũi kim nhọn sắc đâm vào trái tim nhói buốt. Ba năm liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13cố gắng sống trong quên lãng tự an ủi bản thân rằng mình đang sống rất vui vẻ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng giờ đây đối diện với chữ của mình, ba năm cố gắng ấy đã trở thành con số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không. “Sự quên lãng” của Giản Tư thực chất chỉ tác phẩm thất bại của sự lừa gạt bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân.

 

Ngày kí… sao lại hôm nay?!

 

Giảntrợn tròn mắt, nhìn chăm chăm vào ngày tháng tên.

 

Một năm trước… anh đã không ư?

 

Rất nhiều những dấu vết Giản cố tình không để tâm đột nhiên nhảy ra trong đầu: Ánh mắt anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn lần đến thăm Hiểu Hiểu, sự tức giận lúc rời đi của anh, lời Thái Tâm nói, sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ám thị hiểm của Mai Thi…

 

Anh đã luôn chờ cô sao?

 

Không thể nào! Quyền lựa chọn đã luôn nằm trong tay Hề Thành Hạo. Chính anh muốn kết hôn, cũng chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh muốn chia tay… Nếu như anh muốn trở về bên cạnh mình, thì tại sao anh cứ mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 im lặng không nói ra?

 

“Được rồi, không phải thủ tục đã làm xong rồi sao?” Hề Thành Hạo điềm đạm nói.

 

Giản nhớ lại lúc anh nói, “đã luôn bị bỏ lại chỗ cũ”, buổi sáng nay, lúc anh tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đang say ngủ. Giọng nói của anh khi ấy nghẹn ngào trầm thấp như thế cố kiềm chế cơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nức nở. Rút cuộc thì đâu mới sự thật? Phải chăng đang hoang tưởng?

 

Hề Thành Hạo đứng dậy, chẳng buồn nhìn Giản lấy một cái, bước thẳng ra ngoài.

 

Chia tay năm năm, trở về từ Mỹ, anh vẫn nói yêu cô, muốn cưới cô. Khi Hiểu Hiểu ra đời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh rất mực yêu thương con gái nhưng vẫn không nhẫn tâm cướp con khỏi bàn tay cô. Ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm sau anh nói lời ly hôn… Nhưng mọi chuyện đã kéo dài cho đến tận hôm nay. đâu? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Giản đột nhiên hiểu ra, sự lãnh đạm tuyệt tình mỗi lần Hề Thành Hạo rời đi… là bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13anh sợ làm khổ cô. tình yêu của anh dành cho quá lớn!

 

Ngón tay ấn nút thang máy của Hề Thành Hạo hơi run run. Phòng luật sư và cửa thang máy chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách nhau vài bước chân ngắn ngủi, nhưng Giản Tư vẫn không đuổi theo anh. Đối với Giản Tư, anh… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá nhiều áy náy day dứt, đến mức thậm chí không nỡ nhẫn tâm níu kéo cô! Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh níu kéo, hai ngườithể trở về sống bên nhau, nhưng chắc chắn Giản cả đời sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải giằng giữa tình yêu thật sự thù hận. Đó đâu phải tình yêu thật sự. Yêu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13làm sao để người mình yêu sống hạnh phúc, vui vẻthanh thản. vậy anh chọn cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 im lặng. Nhưng từ sâu trong đáy lòng… anh đã luôn hi vọng Giản thể vứt bỏ những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khúc mắc trong lòng, trở về bên cạnh anh. Anh mong mỏi xiết bao một lúc nào đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi anh lại, níu kéo anh chỉ một lần.

 

Nhưng Giản chưa từng làm thế!

 

Anh cũng không thể ích kỉ chỉ nghĩ tới cảm xúc của bản thân làm khổ cô thêm nữa.

 

Đưa tay mở cửa xe, đột nhiên Hề Thành Hạo cảm thấy trái tim mình như đang bị ai bóp nghẹt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến mức không thể thở nổi. Lần chia tay nào cũng thế, anh luôn người rời đi trước, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cuối cùng thì người bị bỏ lại chỗ vẫnanh…

 

tiếng bước chân loạn nhịp.Giản Tư!

 

Hề Thành Hạo chưa kịp quay đầu lại, đã bị Giản ôm chặt eo từ phía sau.

 

Anh cứng đờ, bàn tay túm chặt tay cầm cửa xe.

 

“Chúng ta vẫn chưa ly hôn! Chúng ta vẫn vợ chồng!” Giảncuống quýt đến lạc giọng. Sắc thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giọng nói cương quyết, nhưng vẫn pha chút ương bướng, như một đứa trẻ con không đành lòng bỏ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một vật cùng yêu mến: “Anh… đừng đi.”

 

Hề Thành Hạo bỗng thấy toàn thân mình run rẩy, không thể kiềm chế. Giản Tư… đang níu kéo anh sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

đã nghĩrồi. Cô sẵn sàng chấp nhận một cuộc hôn nhân phức tạp. không thể đánh mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh!

 

“Em chỉ muốn hỏi, anh còn yêu em nữa không?” Giản ôm chặt eo anh.

 

Hề Thành Hạo im lặng một hồi: “Em trả lời anh trước đã. Em… còn yêu anh không?” Thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xảo quyệt! Anh vẫn xảo quyệt như ngày xưa! Giản nhoẻn miệng cười trong nước mắt.

 

“Có!” dụi trán vào lưng Hề Thành Hạo.

 

“Vậy thì được.” Hề Thành Hạo trấn tĩnh lại nhịp tim hơi thở, dùng tay ôm chặt Giản Tư, kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13đến đầu bên kia xe, đẩy ngồi vào ghế phụ.

 

Giảnngơ ngác nhìn anh vòng qua đầu xe. Tại sao anh không hôn cô, hoặc nói thêm một điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó?

 

“Đơn ly hôn đâu rồi?” Anh nhìn đồng hồ, vẻ mặt trầm tĩnh.

 

“Ở đây.” Giản cầm tờ giấy trên tay phe phẩy.

 

“Xé đi.” Anh nói bằng khẩu khí ra lệnh.

 

Chiếc xe lao vút trên đường. Giản khó khăn nuốt nước bọt: “Đi… đâu vậy?”

 

Cuối cùng, Hề Thành Hạo cũng chịu nhướng khóe môi:

 

“Sân bay! Đi đón Hiểu Hiểu về”.

 

Chẳng cần buổi đêm với những ánh đèn lấp lánh, thành phố sớm mai vẫn lung linh lạ qua lăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kính vỡ òa của triệu triệu tinh thể nước mắt.

 

Dấu mộng không chỉ một giấc mơ…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc