GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62: Không cam lòng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Giản thành thạo đỗ xe, mới mua một chiếc xe mới. Hồi cònthành phố S,không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thuê tài xế nên đã gắng thi được bằng lái ô tô, bây giờ thì thể tự lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đến bất cứ đâu. Mai Thi cười hì hì đứng đợi Giản bên ngoài văn phòng bất động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sản của khu chung cư, một người dáng vẻ như giám đốc kinh doanh đứng bên cạnh Mai Thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đang nói đó. Giản bước tới, Mai Thi bèn chỉ vào như trút được gánh nặng nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 “Cô ấy đó, cô ấy muốn mua nhà.”

 

Vị giám đốc kia lập tức tươi cười bắt tay Giản Tư, bắt đầu hỏi những yêu cầu đối với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 căn nhà mới.

 

Hề Hiểu đã sắp ba tuổi, Giản thấy nếu cứ làm khách mãi trong căn biệt thự tại thành phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 S của Nguyễn Đình Kiên thì không được, con phải đi học mẫu giáo, rồi vào tiểu học. Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 muốn tìm một chỗ để ổn định hẳn. Vốn cố hương cơn ác mộng không tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nào thoát khỏi, cô đã từng ước ao được như Hề Thành Hạo, điều kiện rời xa thành phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 này để bắt đầu lại từ đầu sau khi trái tim bị tổn thương. Nhưng đến lúc chính bản thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thực sự có khả năng để rời đi, cảm giác lưu luyến gắn với nơi chôn rau cắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rốn lại dấy lên. sao cảnh vật, con người và mọi thứ ở nơi này đã quá gắn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thân quen với Giản Tư, như một phần máu thịt của cô vậy.

 

Quay về ở căn nhà của Hề Thành Hạo cũng không tiện, Giản Tư không muốn quay lại nơi đó. Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nữa anh cũng đâu tặng căn nhà đó cho cô. Mai Thi trước giờ rất yêu quý Hề Hiểu, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Giản còn thành phố S, lúc nào hứng Mai Thi liền bay đến thăm Hề Hiểu để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chơi với nó. ấy Nguyễn Đình Kiên vẫn chưa con, mặc Giản cảm thấy hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lạ, nhưng cũng không tiện hỏi kĩ ngọn ngành. Bởihiện nay Giản sao cũng được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xem như một đối tác của Nguyễn Đình Kiên,mối quan hệ thân thiết hơn hồi xưa, nhưng những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chuyện tế nhị như sinh con đẻ cái, Giản vẫn không dám hỏi thăm. Nghe Mai Thi nói Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sắp quay về, còn định mua một căn nhà, Nguyễn Đình Kiên lập tức giới thiệu cho Giản© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mấy nơi, bảo tập trung xem xét. Từ trước đến nay Mai Thi vốn nhàn rỗi, do vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tự xung phong đưa Giản đi xem nhà. Giản thích một căn nhà rất gần với trường tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 học nổi tiếng của thành phố. Từ khi Hề Hiểu, bất cứ chuyện Giản cũng đặt lợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ích của con lên hàng đầu. Mai Thi cũng cảm thấy môi trường xung quanh rất tốt, lại thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thiết kế của căn nhà khá hiện đại tiện lợi. Cảm thấy không điều đáng để chê, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Giản quyết định mua.

 

Sau khi quay trở lại, Giản lần lượt gọi điện cho bạn cũ. Chính Lương vẫn nhiệt tình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 xưa, anh đến tận nhà giúp những việc vặt như sửa sang nhà cửa. Trương Nhu đã sinh được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một cậu con trai, cả ngày được bố mẹ Chính Lương trông nom, Trương Nhu nghiễm nhiên trở thành bà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chủ của công ty nhà họ Tưởng, còn Chính Lương thành ra rảnh rỗi, chẳng phải động tay vào bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cứ việc gì. Lúc cùng ăn cơm, điện thoại tìm Chính Lương không nhiều, còn di động của Trương Nhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cứ hoạt động không ngừng, Giản lắng nghe, thấy khẩu khí của Trương Nhu uy hơn ngày còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hải Đồ, nhưng hình như đã rộng lượng với cấp dưới hơn, không còn nghiêm nghị trách mắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nữa, thậm chí còn nói vài câu an ủi khích lệ. Giản nhìn Trương Nhu mỉm cười. Sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 làm mẹ, sự sắc bén vốn ngấm vào máu thịt Trương Nhu đã được cảm hóa, trở nên mềm mại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hơn nhiều.

 

Suốt bữa cơm, Chính Lương để cậu con trai ngồi trên đầu gối mình. Cậu nhóc Tưởng Gia chưa đầy hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tuổi hình như rất bực mình với những điện thoại không ngừng nghỉ của mẹ, nhân lúc mẹ đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 di động xuống bàn gần tầm tay, cậu liền cầm lấy ném mạnh xuống đất. Trương Nhu hoảng hốt hét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lên, vội vàng cầm lấy di động, nổi giận tức thì. Chính Lương lập tức ôm chặt con, dùng chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giọng điệuTrương Nhu hay dùng để trách mắng Tưởng Gia: “Nó còn thì biết gì? Hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nữa không phải nhân viên của em!”

 

Trương Nhu mặt mày phẫn nộ, trừng mắt lườm Chính Lương dằn giọng: “Anh cứ nuông chiều con đi! Cứ mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sức nuông chiều con đi!”

 

Giản không nhịn được bật cười thành tiếng, Chính Lương và Trương Nhu sau vài giây cũng cười theo như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tự hỏi sao vợ chồng họ lại tranh cãi như trẻ con ngay trước mặt Giản như thế này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Giản Tư nhìn gia đình Chính Lương đột nhiên rất nhớ Hiểu Hiểu. Đợi sửa sang nhà mới xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ về thành phố S với con, sau đó chờ căn nhà khô ráo, mùahai mẹ con sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cùng quay về đây.

 

Từ nhà hàng bước ra, Giảnchế giễu cặp vợ chồng Chính Lương đang luống cuống tay chân ra về. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Bình thường, bố mẹ Chính Lương luôn giành phần chăm sóc cháu, anhTrương Nhu không phải thường xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trông nom đứanên không biết xử lý thế nào khi con quấy phá. Hôm nay vì muốn Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 được gặp mặt con trai mình nên họ mang theo. Vốn những người tỉ mỉ chu đáo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhưng đến lúc đứa làm loạn lên thì hai người cuống quýt quên trước quên sau. Khi tới đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Giản đi bộ,vậy sau khi tiễn hai vợ chồng Chính Lương xong, men theo con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rực rỡ ánh đèn, bước đi chậm rãi. Đang vào mùa xuân, những đóa hoa đua nhau khoe sắc. Chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mang một vẻ đẹp bí ẩn đếnhoặc khi chìm trong ánh đèn vàng chanh của buổi đêm lộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lẫy.

 

Một đêm như thế này… Thật hợp để người ta hồi tưởng lại quá khứ.

 

ức của Giản được dệt bởi biết bao buổi đêm lặng lẽrực rỡ như đêm nay. Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một buổi đêm đèn hoa của quá khứ, đã nụ hôn đầu đời ngọt ngào say đắm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Để rồi, rất nhiều buổi đêm sau đó, một cô gái mảnh dẻ yếu ớt thường say xưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lặng ngắm thành phố lung linh trước mắt, tạm quên đi cái nhọc nhằn của cuộc sống khốn cùng… Miên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 man trong hổi ức, chợt Giản dừng chân, ngẩng đầu chiêm ngưỡng sự phồn hoa trong kẽ lá. Cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đẹp trước mắt lập tức đóng chặt hồi ức nửa nửa thực trong lòng cô. Dường như thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gần đây, Giản Tư đã mất đi thói quen hồi tưởng lại quá khứ.không còn người hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hoài cổ nữa rồi. Giản mỉm cười, cảm thấy rất hài lòng.

 

Mai Thingười rất giỏi phát hiện món ngon, luôn biết quán nào món ăn đặc sắc. Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Tư ở trong khách sạn, mỗi ngày ba bữa đều ăn ngoài, Mai Thi phấn khích tột cùng, ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sức trổ tài định vị các món ngon, ngày nào cũng đưa Giản đến quán ăn Mai Thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thích. Giản thậm chí lúc còn cảm tưởng lần này cô về không phải để sửa sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhà cửa, để đi ăn uống cùng Mai Thi. May cònChính Lương lo lắng giúp chuyện nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cửa, nên ngày nào cũng rảnh rỗi du ngoạn khắp nơi cùng Mai Thi, nhàn nhã cùng.

 

Buổi tối Mai Thi lại đưa đi ăn đồ ăn Việt Nam. Giảnchẳng buồn ghi nhớ địa chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128Mai Thi nói, là người bản địa chính gốc, nhưng những quán ăn mới mở Mai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thi phát hiện ra, nhiều quán nằm trong ngõ nhỏ hẻm vắng khó tìm. Giảnđều gọi taxi đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cho tiện.

 

Việc sửa sang căn nhà đã bước vào giai đoạn cuối, đồ gia dụng rèm vải, cây cối trang trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đều gần như đã hoàn thiện… Giảntrong lòng cực nhẹ nhõm.

 

Buổi tối đến cùng Mai Thi còn một gái xinh đẹp trẻ trung, trông chỉ khoảng hai mươi mốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hai mươi hai tuổi, nụ cười hoạt bát đáng yêu. đang buổi tối nhưng người ta vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cảm tháy ánh nắng ấm áp vương vất quanh người cô, làm người khác cảm mến ngay từ cái nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đầu tiên. Giản ngắm gái đó với ánh mắt tiếc nuối. Sau khi làm mẹ rồi, nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 những thiếu nữ trẻ trung và tươi tắn, trong lòng Giản không khỏi cảm khái về sự già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đi của bản thân theo thời gian.

 

Lúc được Mai Thi giới thiệu cô bé đó với Giản Tư, cô xinh đẹp cười tươi tắn, mắt cong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cong, đáng yêu đến nỗi làm người ta muốn nhéo vào cái hồng hào non ấy. Lúc đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Giản không cảm thấy cái tên Thái Hân của lạ, nhưng Mai Thi không ngừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dùng giọng điệu trêu đùa gọi Thái Tâm. Thế Giảncũng không nhịn cười nổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cảm thấy bố mẹ Thái Hân quả nhân tài, đặt cho con gái dễ thương của họ một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tên cũng thật là dễ thương, nhưng không hề khiến người ta cảm thấy ồn ào, ngược lại, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cảm thấyrất thân mật thú vị, đặc biệt đối với những người nói ít như Giản Tư. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Mai Thi vừa ăn vừa hỏi: “Em Hề Kỉ Hằng thế nào rồi?” Nói đoạn khéo léo liếc nhanh Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 một cái.

 

Thái Tâm uống một ngụm nước giải khát rồi làm động tác phóng khoáng như thế vừa uống rượu mạnh: “Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thiếu gia đáng ghét như anh ta bị lũ con gái nuông chiều người rồi, ít nhiều cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chút ti tiện! Cho đang theo đuổi anh ta, em cũng không để cho anh ta được hả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đâu!”

 

Giản đang uống nước, lập tức bị nghẹn. luống cuống lấy giấy ăn che miệng, vừa cười vừa ho. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Mai Thi mặt mày tươi cười, cố ý trêu chọc nói: “Ừm ừm… rất đó Thái Tâm!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

“Những gái khác đều tâng bốc anh ta chứ gì?” Thái Tâm cười đắc ý, bộ dạng giống hệt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đứa trẻ. Giản nhìn bé, cảm thấy về điểm này, quả thực bé và Hề Kỉ Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rất hợp nhau. “Vậy thì em sẽ hạ thấp anh ta! Em sẽ nói anh ta không đáng một đồng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 như thể anh ta chỉ một con tép trên mép con mèo. Thấy chưa, như vậy em lâu tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trở nên nổi bật trong đám con gái vây quanh anh ta. Như một con thiên nga đứng giữa đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 vịt, haha…” Thái Tâm cười ha hả, còn nghếch mặt lên như trong phim hoạt hình, chỉ thiếu nước chống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nạnh đứng dậy giẫm một chân lên ghế thôi.

 

Mai Thi vùi mặt vào đĩa đồ ăn, chắc không muốn phá lên cười, làm hỏng tâm trạng khoái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trá bởi tuyệt chiêu kế sách của Thái Tâm. Mai Thi ghìm giọng phụ họa: “Đúng đúng, em chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 con thiên nga giữa bầy vịt.” Sự phụ họa của Mai Thi không thành ý cho lắm. Thái Tâm rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không hài lòng, chép miệng nói: “Chị lại còn không tin à, Giám đốc Nguyễn nhà chị chiều chuộng chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bao nhiêu năm nay, không phải cũng chỉthế sao?! Đấy chị xem, chị họ của em cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không chịu tin tuyệt chiêu của em, nên đến bây giờ vẫn chưa xử xong Tổng giám đốc Hề! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Chắc đến lúc con của em Hề Kỉ Hằng biết chạy lon ton ngoài đường rồi, chị ấy vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 khổ sở bám theo anh ta như mặt trăng quay quanh trái đất. Chị à, cứ xoay vòng quanh thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không tác dụng! Phải chọc thẳng!” nắm tay thành một nắm đấm, dồn sức đấm thẳng vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lòng bàn tay kia, kêu vang một tiếng “bốp”, tựa như người mà bé muốn cảnh cáo đang ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngay trước mặt.

 

Mai Thi cuối cùng cười phá lên, vẻ mặt dị, nghiến răng rất gian tà: “Đúng rồi, phải chọc thẳng…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 âm cuối nhướn cao mờ ám, biểu cảm khẩu khí đầy hàm ý.

 

Thái Tâm lập tức bĩu môi, nghiêm túc lên tiếng trách cứ: “Chị gái đã chồng, chẳng có chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nào là không đen tối cả. Kể đi, chị họ em với…” Mai Thi đã cưỡng lại được ý định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quay sang nhìn vẻ mặt Giản Tư: “Tổng giám đốc Hề đã ‘chọc thẳng’ chưa vậy?”

 

“Hình như vẫn chưa.” Thái Tâm cau mày xoa cằm, cùng tiếc nuối. Rồi nhạy bén nhìn Giản một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cái, mới quay sang hỏi Mai Thi: “Chị là người của mình phải không?”

 

Mai Thi cười: “Người của mình mà, tuyệt đối thể tin tưởng được, em cứ nói đi.”

 

“Em nghi ngờ Hề Thành Hạo vấn đề về chuyện đó!”

 

Giản ngẩn người nhìn hai người trước mặt. không biết mình nên ngồi nghe cuộc nói chuyện của họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bằng vẻ mặt nào.

 

“Không phải người ta nói áp lực công việc quá lớn sẽ ảnh hưởng đến khả năng làm chuyện ấy sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Thái Tâm cau mày suy nghĩ, trông rất uyên thâm: “Nếu không một người phụ nữ xinh đẹp như chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 họ em không khiến anh ta cảm hứng được… Quả thực hết mức. Nếu đúng thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thật, thì em phải ra sức khuyên bảo chị họ em, đẹp trai đến đâu một thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giám thì cũng vô dụng.”

 

“Thái…” Mai Thi cười nghiêng ngả, khóe miệng co giật, dùng khóe mắt liếc nhìn sắc mặt Giản Tư: “Phỉ báng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quá, phỉ báng quá đi.” Thái giám thì làm sao con gái được đây?

 

Thái Tâm cảm thấy ngờ vực, rất muốn hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng đột nhiên di động reo lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ra hiệu cho Mai ThiGiản đừng lên tiếng. nhận điện thoại, khẩu khí hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 toàn thay đổi, rất “lạnh lùng”: “… Không cần đón! Hả? Không hứng thú. Nói rồi đừng đến đó! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Đường Phương Lâm… Ừ, ừ, đúng rồi, chính nhà hàng đó.”

 

Đặt di động xuống, cô bé lại đắc ý nói: “Lạt mềm thì mới buộc chặt.”

 

Giản không còn tâm trạng nào ăn uống nữa. Hề Kỉ Hằng sẽ đến đón Thái Hân sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128cần tìm cớ trở về trước không? Đột nhiên Giản cảm thấy tâm trạng mình rất hỗn loạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không muốn gặp Hề Kỉ Hằng lúc này. “Tớ… tớ còn chút việc, tớ về trước đây.”

 

Mai Thi không nói gì, chỉ thu dọn đồ đạc giúp Giản Tư: “Để mình đưa cậu trở về, trời cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hơi tối rồi.”

 

Thái Tâm không chịu: “Hai người đừng về mà, đừng để em một mình ngồi đây đợi anh ta. Ngồi đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cùng em một tẹo đi mà.”

 

Nghe nói thế, Mai Thi không nói nữa, Giản cũng không tiện nằng nặc đòi về. Nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thì mấy chuyện nghe được này cũng chẳng có ý nghĩacả… chỉ là mấy câu tán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phét trên bàn ăn thôi,quan hệ với kia chứ? Hề Kỉ Hằng đến rất nhanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bên ngoài nhà hàng gọi điện thoại bảo Thái Tâm ra, Thái Tâm hớn hở cùng. Kỳ thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chẳng hợp với việc dùng bất cứ một thủ đoạn nào. Mọi suy nghĩ của đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 hiện trên mặt.

 

Hề Kỉ Hằng đang ngồi trong xe, mặt mày nôn nóng. Tự nhiên nhìn thấy trong đám người bước ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cả Giản Tư, thì bất ngờ đến trợn tròn mắt. Anh biết trở về đây từ lâu rồi, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chưa từng gặp lại. Ý định chủ động liên lạc với Giản Tư… tình cứ trì hoãn mãi. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhanh nhẹn xuống xe, thấy Giản vội vàng hơi gật đầu coi như đã chào, bất giác anh cuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quýt gọi giật giọng.

 

“Giản Tư!”

 

Gọi xong anh lại thấy ngượng ngùng, vì không biết tiếp theo nên nói gì, đặc biệt còn Thái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Tâm đứng trước mặt.

 

“Giản… Giản Tư?” Thái Tâm dường như vừa nghe thấy một chuyện cùng khủng khiếp, sững sờ hết nhìn Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Kỉ Hằng lại nhìn Giản Tư. Biểu cảm của hai người họ ràng không giống như hai người bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thông thường gặp lại nhau. Điều đó làm mặt Thái Tâm trắng toát, khẽ lùi về sau một bước. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ngờ chị lại Giản Tư! Lúc nãy đã nói những chứ! Chị họ biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thì nhất định sẽ giết cô! Bất giác nhìn chằm chằm vào Giản Tư, thật không ngờ tình địch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 giấu mặt của chị họ mình lại xinh đẹp nhường này, một người phụ nữ hấp dẫn hồn, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trách đã ly hôn vẫn luôn chắn ngang đường tình của chị họ! Thế vừa rồi Mai Thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 còn dám nói Giản Tư người thuộc phe họ, có thể tin tưởng được! Lần này đã gây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ra rắc rối lớn. Sau khi biết Hề Thành Hạo và chị họ chưa có gì, liệu Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 động lòng không, có bất ngờ tung đòn tấn công hay làm điềuđó không. Nếu xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 ra thì tội củalớn nhất!

 

“Để anh đưa Giản về.” Hề Kỉ Hằng chau mày, những lời anh không nên nói ra, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh còn cảm thấy mọi chuyện cứ lặng lẽ kết thúc là hay nhất. Nhưng… đã ba năm rồi. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thật sự rất sợ sự lặng lẽ này sẽ nhốt chặt Hề Thành Hạo cả đời! Nếu quan sát kỹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 sẽ thấy Hề Thành Hạo dù bên ngoài tỏ ra lạnh lùng kiên cường đến đâu, nhưng thực chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 bên trong lại cùng nội tâm nhạy cảm, hoàn toàn không phải người thể nhanh chóng quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 được người mình yêu thương.

 

“Không cần đâu, tôi đi về cũng gần lắm.” Giản vội vàng khước từ.

 

Thái Tâm trừng mắt, nuốt nước bọt ừng ực, hình như có thứ đó tắc trong cổ họng. Hề Kỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hằng liếc cô bé một cái, nhăn mày một cách lạ cũng không buồn lên tiếng hỏi han.

 

“Đi thôi!” Anh lôi Giản Tư, đẩy cô lên xe.

 

Giản cảm thấy giằng co với Hề Kỉ Hằng trước mật Mai Thi Thái Tâm thì thật khó coi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chẳng qua chỉ tiễn về khách sạn, không cần chuyện ra to.

 

Suốt chặng đường, Thái Tâm ngồi cạnh Hề Kỉ Hằng rất im lặng. Hề Kỉ Hằng chốc chốc lại quay đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nhìn bé, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Có phải em đã làm chuyện áy náy với lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 tâm không?”

 

“Không, không có!” Phản ứng của Thái Tâm rất dữ dội, giọng nói hoảng hốt. Khi dứt lời thì chính© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng cảm thấy mình đã để lộ tung tích rồi: “Chúng ta tiễn chị trước đã.” Cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chớp mắt đề nghị, điệu bộ ràng đang rất hổ thẹn.

 

“Đưa em về nhà trước, anh chuyện muốn nói với ấy.” Hề Kỉ Hằng nói chắc như đinh đóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cột, không cho ai hội phản đối.

 

“Ưm… thế thế…” lại bắt đầu nuốt nước bọt, đột nhiên sắc mặt suy sụp, gặng hỏi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 “Nói chuyện gì?”

 

“Không liên quan đến em! Không được mách lẻo với Khương Băng! Nếu không anh sẽ coi em một tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 phản đồ!”

 

Thái Tâm đảo mắt. Phản đồ? Nếukhông nói thì chị họ cũng coi một tên phản đồ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128

 

Đến trước cửa nhà, Thái Tâm lưu luyến không rời, đi một bước quay đầu mấy lần, nhìn Hề Kỉ Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chở Giản đi mất. Do dự nửa buổi trời, cuối cùng vẫn rút di động ra. Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cho cùng hôm nay chính cái miệng bép xép của đã nói lung tung trước mặt Giản Tư, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 lỗi với chị họ.

 

Hề Kỉ Hằng tập trung lái xe, không quay đầu nhìn Giản lấy một cái: “Thực ra tôi cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 để nói với cả.” Giọng anh buồn bã, thực sự thì Giản và nhà họ Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quá nhiều ân oán. Anh cảm thấy nếu mình mở miệng khuyên Giảnhồi tâm chuyển ý thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 cũng rất tàn nhẫn. sao mấy năm nay đã sống rất tốt. Cuối cùng đã thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 trở lại cuộc sống bình thường để nuôi Hiểu Hiểu khôn lớn, quả thực không dễ dàng gì.

 

Anh biết Hề Thành Hạo cũng ý nghĩ như thế nên mới cố gắng chịu đựng, không muốn làm phiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đến cuộc sống bình an khó khăn lắm Giản mới xây dựng được. Vấn đề là, nếu điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 đó không gây ra hậu quả đau đớn thì kẻ ngoài cuộc như anh cũng vui lòng ủng hộ. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nghĩ rằng để quên đi một mối tìnhbắt đầu lại từ đầu thì cũng chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 quá khó khăn. Không phải anh đã thành công rồi sao? Nhưng mà… nhìn bộ dạng của Hề Thành Hạo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Kỷ Hằng mới biết rằng sở mình cảm thấy lãng quên không khó, bởi tình yêu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 anh chưa đủ sâu nặng.

 

Hồi đầu anh từng nghĩ rằng Hề Thành Hạo say Giản bởi vì xinh đẹp, nhưng Khương Băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 không xinh đẹp sao? Đám con gái chủ động vây quanh Hề Thành Hạo còn chưa đủ xinh đẹp sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Nếu sự saynhan sắc bên ngoài không phải do… vậy thì sự cay đắng Hề Thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hạo phải chịu đựng bấy lâu nay còn khủng khiếp hơn nhiều.

 

“Cô đừng nghe Thái Tâm nói bậy. Rất nhiều người đều xem Khương Băng vị hôn thê của anh tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 thực ra không hề chuyện đó! Chỉ ý nguyện một phía của Khương Băng.”

 

Anh vớ đại đề tài về Thái Tâm để bắt đầu câu chuyện.

 

Giản Tư cười cười không nói gì, thể nói được đây? Ý nguyện một phía… chỉ bằng ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nguyện một phía thể kéo dài hơn hai năm ư?

 

Hề Kỉ Hằng nghe thấy tiếng cười khẽ của Giản Tư, cảm thấy cho dù mình bị coi lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 chuyện cũng phải nói cho ràng: “Cô cũng biết đấy, với điều kiện của anh tôi, biết bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 gái tình nguyện hạ mình theo đuổi. Anh ấy không vạch rõ ranh giới với Khương Băng, cũng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 muốn được yên ổn, không bị quấy rầy bởi những cô gái khác.”

 

Giảnnhìn ra ngoài cửa sổ, mấy lời này… tất Hề Kỷ Hằng phải nói với cô?

 

Đột nhiên Giản kinh ngạc “Ý” một tiếng: “Anh đưa tôi đi đâu thế?” ràng đây không phải đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 về khách sạn của cô.

 

“Chuyện của hai người, tôi không nên xen vào làm gì! Nhưng tôi hi vọng hai người có thể mặt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mặt nói một lần! Mấy năm nay anh tôi… sống không được tốt lắm! Anh ấy nhớ nhung Hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Hiểu thế, cũng không dám thường xuyên đi thăm nó, anh ấy…”

 

Giảncau mày, lầm bầm nhắc lại: “Không dám?”

 

Hề Kỉ Hằng ho một tiếng: “Chuyện này để anh ấy tự nói với cô!”

 

Hôm nay anh đã mang tiếng nhiều chuyện thì sẽ nhiều chuyện đến cùng. Hề Kỉ Hằng thật không biết hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 người này ra làm sao nữa. Chẳng lẽ việc nói ra suy nghĩ của mình lại khó khăn đến thế? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 Bất luận đối phương nghĩ thế nào, đầu tiên cứ nóitâm ý của mình, chẳng phải như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 mọi chuyện đã giải quyết được từ lâu rồi sao? Đã thế hôm nay anh sẽ đứng cạnh giương mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 theo dõi bọn họ. Còn tình cảm hay không, có còn hội nào nữa không, từng bên nói lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 dứt khoát một lời cho xong!

 

Đã ba năm rồi… Hề Thành Hạo trốn tránh cácgái khác, Giản cũng chẳng tái hôn với ai… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 rốt cuộc hai người này muốn thế nào đây? Cho thực sự không đến được với nhau, thì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.128 nên thẳng thắn dứt khoát với nhau lần cuối.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc