GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 52: Tha thứ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Giản khép cửa sổ lại, cơn mưa nhỏ cuối chiều làm màn đêm buông xuống sớm hơn mọi ngày. Trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã vào hạ, những cơn mưa vẫn khiến người ta cảm thấy hơi lạnh. Giản không buông tấm rèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỏngvén lại buộc chặt, rồi ngồi trên chiếc ghế nằm chăm chú lắng nghe tiếng từng giọt mưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhè nhẹ vào khung cửa kính.

 

Hình như đã lâu lắm rồikhông thời gian tâm trạng để ngắm mưa. Từ ngày lấy Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thành Hạo, đã bắt đầu nhiều hội để hưởng thụ cuộc sống hơn. Giản nhắm mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại, tiếng lá cây xào xạc trong cơn mưa nhỏ nghe thật vui tai. Như nhảy múa. Như reo ca. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Như đang rộntrong khúc của đất trời. Giảncong môi cười. Vật lộn với cuộc sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khổ cực bao lâu nay, cuối cùngcũngthể thảnh thơi hưởng thụ vẻ đẹp của một chiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mưa. Trước khi bố qua đời, cô đã rất thích ngắm trời mưa tuyết rơi, nhưng cuộc sống bận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rộn chật vật sau này đã giúp hiểu ra rằng, chỉ khi không phải quá lo lắng đến cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áo gạo tiền, người ta mới tâm theo đuổi cái thứ gọi là lãng mạn.

 

Hiện tại… đặc biệt dạo gần đây, mỗi lần trời đổ mưa, lại một cảm giác thân thiết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thể được gần người bố hơn, cũng thể người bốtrên thiên đường linh thiêng đã đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến người đàn ông tên là Đông Chính Dịch, thế nên một kẻ dụng như mới thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 báo mối huyết thù một cách dễ dàng tàn độc đến thế.

 

Giản thả người xuống ghế nằm, cảm giác vô cùng dễ chịu. Sau khi thoát khỏi ý nghĩ tội lỗi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy mình tràn đầy sức sống. Giống như khi thoát ra khỏi vũng bùn làm người ta nghẹt thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13được tắm táp sạch sẽ.Cảm giác thoải mái thư thái đó như một liều thuốc nồng độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao chế ngự hoàn toàn sự đau đớn từ mầm bệnh độc đã hành hạ người ta một thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dài. biết rõ sai, nhưng cảm giác phiêu diêu cõi thần tiên đủ đểvứt bỏ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ. Huống hồ, trong mắt tình cảm với “bố mẹ chồng” chẳng có chút giá trị nào.

 

Hành động tiếp theo của Đông Chính Dịch làm rất vui, chỉ một người vừa máu lạnh vừa cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kỳ thông minh như anh mới thể làm được những chuyện đó.

 

Gia Thiên chính thức tham gia đấu thầu dự án vùng núi phía Bắc, không ai thấy hồi hộp, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng biết thực lực của Gia Thiên, thành công của những vụ đầu trước, càng tăng thêm niềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tin của mọi người vào lần này. Quả đúng như dự đoán, kết quả cuối cùng, Gia Thiên giành được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dự án.

 

Cổ phiếu theo đó tăng giá, nội bộ công ty tổ chức không ít tiệc chúc mừng, không chỉ chúc mừng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chỉ chúc mừng tập đoàn câu được vụ làm ăn lớn, còn để khích lệ toàn thể nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 viên dốc tâm sức vào công việc sắp tới, khắp Gia Thiên từ trên xuống dưới ai cũng vui mừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phấn khởi. Ngày nào Hề Thành Hạo cũng bận đến nửa đêm, nhưng tâm trạng lại cực kỳ vui vẻ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13lúc anh nghịch ngợm nói với đứa trong cái bụng nhô cao của Giản bằng giọng kiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngạo tự mãn: “Bố con hơi bị tài giỏi đấy.” Giản dở khóc dở cười. Lúc anh phấn khích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì nhìn chẳng khác gì đứa trẻ con, không còn giống một ông chủ tập đoàn lạnh băng trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác nữa.

 

Nhưng bầu không khí vui vẻ không kéo dài được lâu, kế hoạch của Gia Thiên vốn hoàn hảo không một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kẽ hở, nhưng lúc triển khai lại vướng phải một trở ngại rất lớn, đó điện dùng. Đông Chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dịch biếttoàn bộ kế hoạch lần này của Gia Thiên, nên đã lặng lẽ xin thầu dự án © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tu sửa một trạm phát điện bằng nước của cỡ nhỏ cách vùng núi Bắc Bộ mười máy km © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của chính phủ. Điện dùng cho dự án khai thác vùng núi phía Bắc hoàn toàn dựa vào trạm phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điện bằng nước này, vốn chính phủ không định tu sửa lại trong thời gian sắp tới, bởi lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điện hiện nay đủ để phối hợp với kế hoạch của Gia Thiên. Chờ khi sở hạ tầng bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu được hoàn thiện, thì mới bắt đầu giải quyết vấn đề của trạm phát điện, như thế thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xây dựng nền móng cho việc cung cấp điện của khu khai thác mới. Mọi chuyện lẽ ra rất thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lợi, nhưng Đông Chính Dịch đã giở thủ đoạn giành lấy dự án trạm phát điện, hơn nữa còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lập tức khởi công xây dựng lại, do đó mọi chuyện rơi vào tình thế giằng co. Người đại diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của hai bên tranh cãi không dứt, ai cũng lý lẽ riêng của mình, lãnh đạo liên quan đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụ việc đã thăng chức chuyển đến tỉnh khác, ràng muốn đem con bỏ chợ.

 

Đông Chính Dịch đương nhiên biết rõ từ lâu, nếu Gia Thiên muốn dùng mạng lưới điện của thành phố thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài số tiền đầu quá lớn, còn ảnh hưởng đến việc báo cáo với bên trên, bên cạnh đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn việc sửa chữa chính sách, công tác thi công… Số vay ngân hàng của Gia Thiên càng ngày càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớn, không thể trì hoãn được. Vốn dự án trạm phát điện từ quy hoạch đến thi công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả một quá trình tương đối dài, nhưng Đông Chính Dịch khăng khăng đòi lập tức khởi công, rõ ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn bóp chặt yết hầu của Gia Thiên, uy hiếp trực diện khiến Gia Thiên cận kề nguy hiểm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hề Thành Hạo biết Đông Chính Dịch muốn tìm thời chín muồi rồi đòi một cái giá trên trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế đành phải thương lượng với anh ta.

 

Nhìn sắc mặt ngày càng u ám tâm trạng nóng nảy của Hề Thành Hạo, Giản biết cuộc đàm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phán này đang diễn ra theo chiều hướng rất không thuận lợi. Không cần nghĩ nhiều cũng thể hiểu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với tính cách của Đông Chính Dịch, dù kiếm được tiền rồi cũng sẽ hành hạ người ta đến chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới thôi. lẽ anh ta đã cố tình trì hoãn giở trò lại,sao hiện nay ưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế cũng hoàn toàn nằm trong tay anh ta, anh ta ra tay lúc nào chẳng được. Chắc hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn nấn hưởng dư vị của việc từ từ bóp chết đối phương.

 

Nếu nói về chuyện giày vò nhà họ Hề, Giản thấy mình đã tìm được một đối tác không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lợi hại hơn. Thời gian này, Hề Thành Hạo luôn trong tâm trạng tức tối, mặt mày xanh tím cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày. Anh còn như vậy thì chắc hẳn cặp đôi già nhà họ Hề cũng tăng huyết áp vùn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vụt. hôm Hề Thành Hạo về đến nhà, tức giận đến mức đập tan đồ đạc trong thư phòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản đoán anh vừa hay tin Đông Chính Dịch chính là đứa em rơi của mình, nên mới phẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 uất đến độ không tự chủ nổi.

 

Lúc nhàn rỗi, ngồi ngẫm nghĩ mọi chuyện đã qua, cảm thấy chomình vị trí của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đông Chính Dịch, cũng không thể hoàn thành mọi việc xuất sắc như anh. Gần đây tâm trạng của Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tư cực tốt, bố mẹ trên trời cao trông xuống chắc cũng được hả giận, người nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hề cao ngạo nhất đời cũngngày bị đùa giỡn đến mức này. Hơn nữa còn cốt nhục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tương tàn.

 

Nhưng bên cạnh sự hài lòng, Giản cảm thấy chút hậm hực, lúc đưa tay khẽ vuốt ve bụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, chợt cảm thấy không cam lòng. sao Hề Thành Hạo cũng chồng cô,bố của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con cô, hơn nữa còn một người chồng tốt, một người bố mẫu mực. Vào lúc nguy cấp khốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng, anh vẫn hết lòng chiều chuộng cô, trước mặt anh chưa bao giờ nói tới những chuyện bực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình trong công việc. Mặckhông còn hứng thú khoe khoang bản thân với đứa bé trong bụng nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng lúc rảnh rỗi anh vẫn nói vài câu với nó, để đứa bé quen dần giọng nói của anh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lẽ ranên thương xót anh, nhưng việc nhà họ Hề bị trừng phạt đem đến niềm sung sướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mãnh liệt cho cô. So với thì sự áy náy Giản dành cho Hề Thành Hạo chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao.

 

Tiếng bước chân lộp bộp lên gác của rất vang, Giản bật cười, từ lúc mang bầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức ăn ngon trong nhà chất thành núi, chưa thay đổi gì, nhưng đã béo lên trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy.

 

“Thưa cô, Hề tiên sinh bảo nhanh chóng thay quần áo để ra ngoài, chốc nữa ngài về đến nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ đónđi ngay.” cửa xong thì tự mở ra, nhưng chỉ đứng trước ngưỡng cửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ý bước vào, “Hình như không phải chuyện tốt lành gì.” lẽ giọng nói trầm trọng qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điện thoại của Hề Thành Hạo đã khiến phán đoán này.

 

Giản “ừ” một tiếng, nghe nói bức xạ từ di động ảnh hưởng không tốt đến thai nhi, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không dùng nữa. Hề Thành Hạo sợ gọi vào điện thoại bàn sẽ làm thức giấc, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thường gọi cho tầng dưới nhờ chuyển lời. đứng dậy, bụng đã to rồi, lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng phải mặc váy bầu, chẳng phân biệt nổi trang phục nhà với trang phục ra ngoài, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chải tóc cho gọn lại.

 

Không phải chuyện tốt lành gì… Điều này cũng chẳng làm cô thấy bất ngờ, hiện nay toàn thể Hề gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, lấy đâu ra tâm trạng đi ăn quán, hoặc sắp đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một tiết mục thú vị gì đó. Rốt cuộc chuyện Hề Thành Hạo cần đưa cô đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng? “Giản Tư…” Trên đường đi, cuối cùng Hề Thành Hạo cũng chịu mở miệng: “Anh biết chuyện này với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em cùng khó khăn.” Anh cau mày, hình như đã hạ quyết tâm: “Bố anh chắc không qua khỏi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông muốn gặp em một lần. Dù thế nào… đây cũng tâm nguyện cuối cùng của ông ấy.”

 

Giản thất kinh. Nhưng khi cơn hoảng hốt qua đi, lại thấy rất bình thường, Hề gia đang lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào tình thế khốn cùng. Vốn đầu chi phí giậm chân tại chỗ, cả tập đoàn phải chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áp lực lớn, chỉ riêng vấn đề thân thể của Đông Chính Dịch cũng đủ khiến Hề gia đau đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhức óc rồi. Hề Đồng Tiên sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp bao lâu nay, bao nhiêu dầu mỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bổ béo đã chui vào tim gan thành bệnh tật, sớm muộn gì cũng không chịu nổi cơn giày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lần này.chỉ ngờ rằng… ông ta sẽ chết.

 

Giảncố gắng làm bộ mặt cảm. Một cái chết giống như người bố của cô… có lẽ đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chínhbáo ứng.

 

Trong bệnh viện rất nhiều người, những nhân vật máu mặt của Gia Thiên hầu như đềumặt, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đeo bộ mặt u ám lo lắng. Một dự án ngon ăn cuối cùng thành củ khoai nóng bỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay, ngài Chủ tịch lại qua đời đúng lúc này, Gia Thiên như một ngôi nhà đã dột từ nóc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại gặp mưa liên miên, khó trụ nổi. Trong phòng bệnh không nhiều người, chỉ có người nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ Hề. Lúc đi qua hành lang Giản không nhìn thấy Trương Nhu, cả Chương Duệ cũng không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất hiện. Hề Kỉ Hằng mặt mày trắng toát ngồi trên ghế trong phòng, nhìn dột như khúc gỗ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy hai người bước vào cũng khôngphản ứng gì.

 

Triệu Trạch đứng bên giường bệnh, bờ môi run run, mắt rưng rưng, nhưng hình như đã khóc cạn rồi, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn sót lại những giọt long lanh sâu trong khóe mắt. Giảnnhìnta lòng thầm nghĩ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới những giọt nước mát chân thành của ta. Mặc dù rất thê lương, nhưng chúng trả ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hưởng tới cô.

 

Hề Đồng Tiên phải dùng máy thở ôxy, hơi thở hổn hển, bộ dạng yếu ớt tưởng như thể ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi bất cứ lúc nào, Giản bị Hề Thành Hạo lôi đến cạnh giường, Hề Thành Hạo khẽ nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Bố, Giản Tư đến rồi.”

 

Hề Đồng Tiên đang thở dốc khó nhọc, nghe con nói thì chút phản ứng, nhưng không lập tức mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt ra ngay được, phải cố gắng lắm mới nhấc được mắt lên. Giản Tư chăm chú quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sát ông ta, chỉ sợ để lọt mất một chi tiết nhỏ, bấy lâu nay khổ sở nhẫn nhịn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lao tâm khổ tứ trù mưu tính kế, không phải chỉ để được đứng từ cao nhìn xuống người nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họ Hề cao ngạo vênh váo phải nằm thoi thóp chút hơi thở tàn này sao? Khung cảnh này đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để ghi nhớ lại.

 

Hề Đồng Tiên mấp máy môi, hình như không tài nào nói ra thành tiếng được, Triệu Trạch lặng lẽ nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông ta, sau đó nắm lấy tay chồng, nhẹ nhàng nói: “Được rồi ông ạ, tôi nghe rồi, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói thay ông.” ta cúi đầu, không nhìn Giản nói “Sống đến lúc này, mới biết mọi thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ vô, chỉ người thân thực mà thôi.” Giảnnhìn hai con người trước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, đầu tóc bạc phơ, khuôn mặt bi thảm… đúng rất đáng thương. Hồi đó người mẹ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải cũng đáng thương thế sao, nhưng bọn họ có thương hại không? Bọn họ còn gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tài nghìn tỷ, có trời mới biết sau trận giằng co này sẽ còn lại bao nhiêu, nhưng người mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô thì nghèo rớt mồng tơi, chỉ còn lại một đứa con gái, nhưng vẫn phải chịu sự sỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhục ác ý của họ.

 

Hề Đồng Tiên nước mắt lưng tròng nhìn Giản chằm chằm, cuối cùng ông ta nói: “Ta xin lỗi….”

 

Giản Tư chỉ nhìn ông ta, không nói cả. Hề Thành Hạo mặt mũi xanh xám, phủ người xuống: “Bố, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giảnnói ấy đã tha thứ cho chúng ta.” Hề Đồng Tiên dường như thở phào một hơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khuôn mặt phảng phất nét cười, nhưng sự lo lắng trong ánh mắt càng hiện hơn, ông ta dán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt vào cánh cửa, hình như đang tha thiết chờ mong sự xuất hiện của ai đó.

 

Giản biết ông ta đang đợi Đông Chính Dịch.

 

Hề Đồng Tiên muốn được nhắm mắt xuôi tay trong thanh thản, nên mới gọi nàng dâu con riêng đến, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn dùng mấy câu nói trước khi chết để hóa giải mọi oán hận. Thì ra Đông Chính Dịch tàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẫn hơn nhiều, cho đến lúc người bố già mặt đẫm nước mắt nghẹn ngào hơi thở cuối cùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ta vẫn không chịu xuất hiện.

 

Giản đơ ra như khúc gỗ giữa tiếng khóc thương của đám đông, đúng ra phải làm như Đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chính Dịch, nhất quyết không đến nơi này, vào thời điểm này! đến đây đồng nghĩa với việc tha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thứ cho Hề Đồng Tiên. Ít nhất đã khiến ông ta cảm thấy thanh thản trước người nhà họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản vào lúc rời khỏi cõi trần.

 

Tại sao lại để ông ta cảm thấy thanh thản? Tại sao lại phải tha thứ cho ông ta? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chỉ bởi ông ta sắp chết sao? Hồi đó lúc bố mẹ sắp chết, người nhà họ Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có ý nghĩ này không?

 

Xét cho cùng, thậtdụng!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 52 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc