GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 49: Giao kèo

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hề Thành Hạo lặng lẽ nhìn Giản Tư, ánh mắt thâm trầm bình tĩnh làm Giản không chịu nổi. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh lớn giọng chất vấn hay trách móc, thì một vạn lời phản bác chờ được nói ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, sự thất vọng đau khổ trào ra trong đáy mắt làm cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy thương anh khôn xiết. Giảncụp mắt, tại sao phải cảm thấy hổ thẹn ăn năn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chứ? Người sai sao?

 

Hề Thành Hạo nhìn ánh mắt của Giản Tư, anh thể nói gì đây? Cô nói cách anh đối xử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Chương Duệ đang làm nhục cô… Anh không cách nào phản bác được?

 

Nhưng người sai anh sao? Anh chỉ coi Chương Duệ như em gái. Anh nể mặt ta đã đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xử tốt với bố mẹ mình, như thể thay anh làm tròn đạo hiếu làm con, nên anh mới không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tránh ta. Nếu Chương Duệ lộ ra chút ý định muốn hoặc anh, nhiên anh sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không chút do dự đẩy ra xa trăm nghìn mét. Chương Duệ thích Kỷ Hằng, coi anh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một người anh trai, vậy thì làm sao anh thể lạnh lùng tống tiễn một gái thành tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chăm sóc bố mẹ mình như thế được chứ? Nếu nghĩ ích kỷ một chút, may nhờ Chương Duệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ đáy sâu trái tim anh mới thôi không nhức nhối những tội lỗi đã gây ra cho bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ. Anh cũng rất cần một cái cớ để giải thoát chính mình.

 

Chương Duệ không ấn tượng tốt với Giản Tư, anh không giải thích hay cố hòa giải họ, anh cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấy không cần thiết. Chương Duệ gần gũi với người nhà họ Hề đến đâu cũng chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người ngoài, anh không cần phân địch rạch ròi trong hai người họ ai đúng ai sai. ấy chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần biết, anh rất yêu Giản Tư, cho phải cãi nhau với bố mẹ, anh cũng không hối hận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã lấy Giảnlàm vợ.

 

Hề Thành Hạo nhìn Hề Kỷ Hằng, ánh mắt dừng lại trước thắt lưng buông lỏng. Mặc thể đoán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được hai người họ đang chơi trò gì, nhưng tận mắt chứng kiến khung cảnh này, bất người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông nào cũng đau đến phát điên.

 

“Tư Tư, lần này… em quá đáng lắm.” Anh trầm giọng nói, đúng thế, mọi thứ sắp vượt qua khả năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu đựng của anh rồi.

 

“Ồ?” Giản sung sướng trước lời buộc tội của anh, tốt lắm, cuối cùng cô cũng thể hiên ngang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đường hoàng nói ra lý lẽ của mình rồi: “Tôi quá đáng? Anh Chương Duệchỗ ngồi cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định trong nhà hàng. Tôi đi tìm anh, anh còn giả vờ ngồi đó một mình đợi tôi, thế anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá đáng không? Anhbiết cảm giác lúc tôi tươi cười ngồi lên chiếc ghế của ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở tròn mắt nghe anh nói dối như thế nào không?”

 

Ánh mắt Hề Thành Hạo lạnh dần: “Em đã nhìn thấy?” “Mẹ anh đã sốt ruột kể cho tôi nghe từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lâu rồi.” Giản cười nhạt.

 

Lông mày Hề Thành Hạo co lại một chỗ, đột nhiên anh tỉnh ngộ do đâu Giản sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghen tuông thù địch mãnh liệt tại sao lại dừng thủ đoạn này để báo thù Chương Duệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đồng thời báo thù anh!

 

“Tại sao em không nói với anh?” Anh nổi cơn điên cuồng, “Không phải anh đã bảo em phải tin anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao?!”

 

nhìn anh, cong môi chế giễu, “Anh muốn tôi phải tin anh như thế nào? Vừa nghe anh nói dối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vừa hết lòng hết dạ yêu anh sao?” Giản cảm thấy chưa thực sự hả hê, nói tiếp “Tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, để rồi lại giống như năm năm trước, hoàn toàn trắng tay, đến đứa con cũng không thể giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại sao?” Nhát dao này vừa tàn bạo vừa chuẩn xác, Hề Thành Hạo bất giác mặt mày xanh lét, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngay đến Hề Kỷ Hằng cũng thấy nhói tim. Năm đó anh đã bỏ rơi Giản Tư, đánh mất đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con, thế hôm nay mới dùng giọng nói nhẹ nhàng nhưng châm biếm sâu cay hỏi tội anh… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh nghẹt thở, không thể chịu nổi nỗi đau này nữa rồi.

 

Hề Thành Hạo ánh mắt run rẩy, không nói nữa, đóng mạnh cửa lao ra ngoài.

 

Giản sững sờ một lát, rồi bắt đầu chỉnh lại quần áo, Hề Kỷ Hằng ngồi bất động trên sofa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt không rời cô.

 

“Cô đối xử tàn nhẫn với người yêu thế sao?” Anh khẽ cười châm chọc, ánh mắt u tối.

 

Giản không trả lời, đóng nốt chiếc khuy áo, Hề Kỷ Hằng không níulại, cũng không hỏi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi đâu. Giản ung dung bước ra khỏi nhà, tuyết đã đọng lại thành một lớp mỏng, không gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chìm trong sắc trắng. Mặc đã tính rất kỹ, nhưng khi phải một mình lẻ loi bước đi trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tuyết… vẫn thấy mình lạc lõng định.

 

Lúc ngồi trong quán phê đợi Trương Nhu, Giản đã định gọi cho Chính Lương… sau một hồi chần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chừ,mới rút máy nhờ Trương Nhu giúp đỡ.

 

Người đến Đông Chính Dịch, Giản thấy anh ta bước vào quán, liền thở dài. Chính Lương người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn bao năm của cô, nhưnglại không thể lên tiếng nhắc nhở cảnh báo thậm chí còn phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp xúc với người đàn ông đang phá hoại hạnh phúc gia đình anh. Cuộc sống quả phức tạp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Xin lỗi, tuyết rơi nên khó đi, đã đến muộn rồi.” Đông Chính Dịch lúc nào cũng nho nhã lịch lãm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, khiến nụ cười thiếu chút thành ý: “Trương Nhu chuyện không đến được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy nói hết cho tôi biết rồi, bảo tôi đến đón em.”

 

Giản gật đầu.

 

Đích đến khu biệt thự ngoại ô, rất xa trung tâm thành phố nênsở hạ tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phục vụ sinh hoạt xung quanh không đầy đủ. Những căn nhà được cũng chỉ được chủ nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tận dụng vào dịp nghỉ. Cả khu vắng vẻ hiu quạnh, không bóng người, cùng thích hợp đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với người bỏ nhà đi bụi như Giản Tư.

 

“Em tạm vài hôm vậy, tôi nghĩ, chắc cũng chả được mấy hôm đâu…” Đông Chính Dịch đỗ xe trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một căn biệt thự, cười khẽ. Mặc suốt chặng đường Giản không nói gì, nhưngvẻ chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 củaanh biết như lòng bàn tay. Tòa nhà lâu khôngngười nên lạnh lẽo u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ám, đồ đạc phủ một lớp bụi mỏng. Đông Chính Dịch tỏ ý xin lỗi, vội lấy một chiếc khăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ướt lau sạch sofa bàn trà, để Giản Tư ngồi xuống. Giản nhìn người đàn ông mặc âu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phục chỉnh tề đang thành thạo lau bàn, bất giác nhớ tới chồng mình. Hề Thành Hạo vẻ ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao quý như hoàng tử, nhưng thực chất anh cũng rất giỏi việc nhà, từ chỗ chỉ biết dùng thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn đông lạnh, giờ đã biết nấu canh hầm xào rau, thích thức ăn của anh hơn thức ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dì Lý làm.

 

“Cười gì?” Đông Chính Dịch liếcmột cái, anh cũng bật cười.

 

Giản lắc đầu, không muốn giải thích.

 

“Tôi đi thay chăn đệm sạch cho em, chốc nữa Trương Nhu cũng đến đây, mang cho em ít đồ dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sinh hoạt.” Đông Chính Dịch chu đáo sắp xếp, giọng nói của anh rất kiên định làm người khác an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lòng tin tưởng.

 

“Không cần đâu, anh nói cho tôi vỏ chăn để chỗ nào, tự tôi thay cũng được.” Giản khách sáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ chối.

 

Đông Chính Dịch gật đầu: “Uống chút nước ấm không?” Phòng bếp thông với phòng khách, Giản im lặng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh mở tủ bếp: “Có cà phê trà sữa, uống loại nào?”

 

Lúc anh đun nước, Giản đột nhiên lên tiếng: “Nếu anh muốn thanh toán Gia Thiên, thì đừng liên minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Nguyễn Đình Kiên.”

 

Ánh mắt Đông Chính Dịch lóe sáng, anh cười cười, không gặng hỏi. Chỉ lời nhắc nhở này của cô đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá đủ với anh.

 

Giản hài lòng cười một cái. Người thông minh nói một hiểu mười. Quả nhiên đã không phí lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vô ích.

 

Sắp xếp ổn thỏa, Đông Chính Dịch cũng cáo từ. Giản biết lẽ anh cũng nhận ra được mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắp trở thành trò cười cho người khác. rất thiện cảm với bất cứ kẻ thù nào của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Gia Thiên.

 

Trương Nhu không giảng giải đạo với Giản như thường lệ. Chị chỉ hỏi: “Em định làm thế nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản đang sắp xếp đồ đạc Trương Nhu mang đến, cười nhạt nói: “Anh ta sẽ tìm em về.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trương Nhu nhìn Giản Tư, ánh mắt ràng tán đồng: “Tư Tư…” Lời nói đến cửa miệng bất ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khựng lại. Chị muốn nói, Giảnđang lợi dụng tình yêu Hề Thành Hạo dành cho mình để làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổn thương anh. Nhưng chị cảm thấy bản thân mình thật nực cười, chị cáchđể hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Tư chứ?

 

Chiều hôm sau Đông Chính Dịch đến chỗ của Giản Tư, mang theo rất nhiều đồ ăn hoa quả, anh cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hình như rất vui vẻ: “Tôi đến để cảm ơn em.” Giản mỉm cười không đáp.

 

“Suýt nữa thì tôi biến thành tên ngốc rồi.” Đông Chính Dịch so vai, lúc cười ánh mắt anh vẫn lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lùng, “Em hận nhà họ Hề, phải không?” Anh hỏi, nhưng thực chất lại lời khẳng định.

 

Giản gật đầu, Đông Chính Dịch thông minh, nhiên sẽ hoài nghi tại sao lại nhắc nhở anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đừng chui vào rọ, sau đó sẽ điều tra lịch của cô. Kế hoạch của anh là một miếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mồi ngon đối với Nguyễn Đình Kiên Hề Thành Hạo, hai người họ chưa từng công khai mối quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hệ hợp tác, lẽ đang chờ tên ngốc tự cho mình giỏi như anh đây. Anh hiểu, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13một do khiến rắp tâm hại chồng mình tuột mất món tiền kếch này.

 

“Tôi một đề nghị cùng hay ho.” Đông Chính Dịch cười rất chân thành: “Với em hay với tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đều là một giao kèo vô cùng tuyệt vời.”

 

“Tôi không tham gia quản công ty, làm sao thể giúp anh đây?” Giảncười khẽ.

 

“Em thể.”Đông Chính Dịch đôi mắt nhướn lên, sáng bừng rạng rỡ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc