GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46: Khiêu khích

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trương Nhu gọi nhân viên đến thanh toán, rồi quay ra hối thúc người đàn ông đẹp trai bên cạnh: “Sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh còn chưa đi? Để Tổng giám đốc Nguyễn đằng kia, anh không sợ người ta trách anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lãnh đạm với đối tác sao?” Anh ta cười cười, rất tự nhiên cầm một chai bia lên uống, ung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dung nói: “Hiếm khi gặp được em mà.” Chỉ một câu đơn giản, nhưng đã khiến Trương Nhu lúng túng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngượng nghịu trước mặt Giản Tư.

 

Nguyễn Đình Kiên cũng bước tới, nhưng không có ý ngồi xuống: “Chính Dịch, tôi đi trước đây, có chuyện gấp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chuyện cậu nói… lần sau chúng ta sẽ bàn bạc kĩ hơn.”

 

Đông Chính Dịch bèn đứng dậy bắt tay tạm biệt anh ta, Nguyễn Đình Kiên khẽ liếc mắt nhìn Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trương Nhu, Giảnlịch sự mỉm cười đáp lễ, Nguyễn Đình Kiên không phản ứng gì, quay lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏ đi.

 

“Bây giờ thì rảnh rỗi rồi, chúng ta làm một ly nào.” Đông Chính Dịch thở phào, ngồi xuống, mỉm cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn Giản Tư: “Bạn của em đều những gái xinh đẹp nhỉ? Lần trước đi cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em cũng khá xinh xắn.” Miệng thì nói với Trương Nhu, bàn tay thì thong thả chìa một tấm danh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiếp cho Giản Tư, Giản đành phải nhận lấy.

 

“Đừng xằng bậy.” Trương Nhu hừ mũi trước hành động của anh: “Anh biết chồng ấy ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?” Đông Chính Dịch ra vẻ thất vọng: “Tại sao những gái xinh đẹp đều chồng hết thế? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lẽ ra tôi không nên đi du học… khi về đã muộn mất rồi.” Những chữ sau cùng chất chứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ẩn ý.

 

Trương Nhu nghe xong thì cau mày bực tức: “Anh cứ từ từ uống, chúng tôi đi đây. Tư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chị đưa em về!” Giản Tư đứng dậy theo Trương Nhu, từ chối: “Không cần đâu, hôm nay chị uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rượu, em tự về cũng được.”

 

Đông Chính Dịch đưa tay giữ Trương Nhu lại, Giản Tư chợt thấy đứng tim, thực ra không muốn dính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dáng đến chuyện tình cảm của Trương Nhu, nhưng nghĩ đến Chính Lương, cô lại thấy khó chịu khi nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai người lôi lôi kéo kéo nhau như thế này. Trương Nhu cũng nhận ra vẻ mặt khác thường của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Giản Tư, luống cuống dùng hết sức hất tay Đông Chính Dịch ra.

 

“Em uống không ít, đừng lái xe!” Đông Chính Dịch nói bằng giọng điệu chắc nịch, không cho Trương Nhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hội phản bác: “Đưa chìa khóa xe cho anh, sáng mai anh bảo người đưa xe về nhà cho em. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh đưa cả hai về.”

 

“Không cần anh nhiều chuyện! Chút rượu này thì nhằm nhò gì, tôi tự lái được.” Trương Nhu kéo tay Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vội vàng chạy ra ngoài, như thể đang bỏ trốn.

 

Đông Chính Dịch cười ha hả, giữ chặt Trương Nhu, trầm giọng nói: “Anh không cần biết, anh không để em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lái xe về trong tình trạng này đâu. Nghe lời anh.”

 

Chút ngoan cố của Trương Nhu đã bị câu nói ngang ngược “Nghe lời anh” làm cho tan biến, chị không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ chối nữa.

 

“Đưa gái xinh đẹp này về nhà trước đã.” Đông Chính Dịch đi trước dẫn đường, anh đã dễ dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khống chế cục diện.

 

Đông Chính Dịch bật điều hòa rất nóng, cửa kính hàng ghế sau phủ một lớp sương, đèn xe đối diện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hắt sang thành một khoảng mông lung. Giản ngồihàng ghế sau, cởi khăn cầm trên tay. Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ai nói cả, âm thanh phả gió của điều hòa làm người ta bực mình, Giảnkhẽ cau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày vân tua rua khăn choàng. Sau khi đưavề nhà, Đông Chính Dịch và Trương Nhu sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm gì? Giảnbuồn phiền tự hỏi. biết mình không nên nghi ngờ Trương Nhu. Trương Nhu trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ một phụ nữ chủ kiến, trách nhiệm, chị ấy đã quyết định kết hôn cùng Chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lương thì sẽ không tùy tiện dễ dãi với những người đàn ông khác. Thậm chí lúc nãy nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ, Giản còn muốn đề nghị đưa Trương Nhu về nhà trước, nhưng…. dựa vào đâu dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý kiến thế chứ?

 

Gặp Đông Chính Dịch rồi, Giản Tư mói hiểu được phần nào sự hối tiếc của Trương Nhu, ngày trước© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho rằng Trương Nhu tính mạnh mẽ và Chính Lương trầm tĩnh hiền hòa một cặp trời sinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhưng Đông Chính Dịch một người đàn ông cao ngạo quyết liệt… Giản thể hiểu được cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giác dựa dẫm yên ổn anh ta đem lại. Đang trong lúc đau đầu chuyện gia đình, sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiệp, Trương Nhu đột nhiên bị cảm xúc này hoặc, kể ra cũngthể hiểu được.

 

“Dừng lại cổng khu chung cư thôi, nếu để Hề Thành Hạo nhìn thấy vợ mình được anh đưa về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà chắc sẽ rất kinh ngạc.” Trương Nhu chỉ về phía chiếc cổng rực rỡ ánh đèn của khu chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13xa hoa.

 

“Cô ấy vợ của Hề Thành Hạo sao?” Đông Chính Dịch vô cùng bất ngờ.

 

Trương Nhu cười ha ha, giọng điệu chút chế giễu: “Thế nên mới bảo anh đừng giở trò xằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bậy.” Hình như Đông Chính Dịch cũng cảm thấy mình rất nực cười, anh cười khẽ mấy tiếng, rồi dừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe lại. Giản mở cửa xe, dặn dò: “Đi cẩn thận, về đến nhà nhớ gọi điện cho em.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hề Thành Hạo thường xuyên dặn như thế, nghe quen tai, liền thuận miệng nói với Trương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nhu.

 

Trương Nhu hơi khựng lại, Giản cũng sững người khổ sở, trong tình cảnh này… nhẽ ra không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói câu đó.

 

“Ừ, được rồi.” Trương Nhu khẽ trả lời.

 

Giản vội vàng đóng cửa xe lại, chạy nhanh về phía nhà mình. Lòng rối bời, rất thèm muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vòng tay ấm áp của Hề Thành Hạo. Cho đó chỉ cảm giác tự lừa gạt bản thân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng mỗi lần thu mình trong vòng tay anh, thật sự cảm thấy an toàn, cảm thấy trên đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này chẳng còn phải lo nghĩ nữa.

 

Nhưng… Hề Thành Hạo vẫn chưa về nhà.

 

Giản nhìn phòng ngủ trống không, đứng thất thần vài giây trước cửa.

 

rút di động gọi cho Hề Thành Hạo, thầm nghĩ không biết lúc nhấc máy anh ta cau mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa không?

 

“Tư Tư?” Đầu dây bên đó vọng lại tiếng nhạc du dương, Giản Tư không mở lời ngay, chăm chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắng nghe tiếng động xung quanh anh.

 

“Em về rồi… nhưng anh không nhà.”nói.

 

Hề Thành Hạo cười: “Đừng giận, anh về ngay đây.”

 

một tiếng hừ nhẹ bật ra, nghe có vẻ khinh khỉnh không bằng lòng. Giản Tư đột nhiên thở dốc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13Chương Duệ quả nhiên ta! Lúctrấn tĩnh lại thì ngón tay đã ấn nút tắt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bất luận Chương Duệ thích Hề Kỷ Hằng hay không, nhưng việc ta ngồi cạnh Hề Thành Hạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã khiến Giản cảm thấy mình bị khiêu khích đến nỗi không tài nào nhẫn nhịn nổi. Với cô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếng hừ nhẹ của Chương Duệ còn ác độc hơn hàng trăm câu trù yểm. gọi điện cho chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình, vậy một đứa con gái khác lại dám cười nhạt, thật một đòn khiêu khích tàn bạo! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Hề Thành Hạo về rất nhanh, Giản gối ngồi trong chăn, tóc vẫn chưa khô. Anh ngồi xuống thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giường, hơi lạnh trên người anh làm rùng mình, quay đầu nhìn sang chỗ khác.

 

“Tư Tư, sao thế?” Hề Thành Hạo nghiêng đầu âu yếm nhìn cô. Lúc Chương Duệ phát ra tiếng “Hừ”, Giản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13liền cúp máy luôn, phản ứng đó của anh hiểu như lòng bàn tay.

 

Giản không nói gì, nước mắt lặng lẽ trào ra.

 

“Sao lại khóc?” Hề Thành Hạo mỉm cười ôm cô, cô cựa quậy thoát ra, anh cũng không miễn cưỡng, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cởi áo khoác, tiện tay vứt lên một chiếc đôn, sau đó uể oải chui vào trong chiếc chăn ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áp của Giản Tư, ôm chặt eo cô: “Là Chương Duệ, em còn nhớ không? ấy thích Kỷ Hằng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên mới tìm anh kể tâm sự. ấy…” Hề Thành Hạo nghĩ một chút, nghẹn họng không nói nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chương Duệ đối xử với bố mẹ anh còn tốt hơn con gái ruột, lần trước bố anh nhập viện, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chương Duệ đã chăm sóc ông từng ly từng tí, kỳ thực anh rất cảm kích. Thành thật nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh cũng hi vọng Kỷ Hằng thể đón nhận ta, Chương Duệmộtgái tốt, xứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đáng để Kỷ Hằng yêu thương cả đời.

 

Do được chứng kiến mối quan hệ giữa bố mẹ anh và Giản nên Chương Duệ tỏ thái độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thích Giản Tư. Anh coi như không biết, anh không mong muốn Giản Tư phải uất ức tiếp nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chương Duệ, cũng không muốn kể ra những chuyện không hay của bố mẹ mình trước mặt Chương Duệ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bảo vệ Giản Tư. thế điều duy nhất anhthể làm không để hai người họ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dính dángđến nhau.

 

“Nếu em không phát hiện ra, phải anh định nói dối mãi?” Giản không quay người về phía anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc này vòng tay khi nãy khao khát biết bao đột nhiên mất hết ma lực.

 

Thái độ nghiêm túc của Giản làm anh bất ngờ, anh cũng ngồi dậy, không cười đùa nữa: “Tư Tư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em nghĩthế?” Giản gượng gạo nằm xuống, quay lưng về phía anh: “Ngủ đi, mệt rồi.”

 

Lời giải thích của anh tắc nghẽn trong họng: “Tư Tư…” Anh cười khổ, không ngờ bà xã yêu quý của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình lúc lên cơn ghen lại dữ dằn thế.

 

“Không cần giải thích.” Một lần nữa cắt ngang lời anh: “Nếu anh phải lòng một gái khác, cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói thẳng với em. Em sẽ tự biết ý bỏ đi.” Hề Thành Hạo không ngờ cô lại nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những lời thế này, mắt anh tối sầm.

 

“Đằng nào…” Cô khẽ thở dài: “Hôn nhân của chúng ta cũng đã mệt mỏi rồi.”

 

Hề Thành Hạo cau mày tức giận, anh túm cánh tay Giản Tư lôi ngồi dậy, bắt quay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối diện với mình: “Sau này em đừng bao giờ nói những lời này nữa. Anh sẽ giận thật đó!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dưới ánh đèn, vệt nước mắt trên khuôn mặtánh lên long lanh, lửa giận trong anh đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịu xuống: “Sao em thể dễ dàng nói lời chia tay như thế? Thì ra trong mắt em, cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn nhân của chúng tanhư thế sao?”

 

nhắm mắt lại, dưới hàng mi, nước mắt trào ra xối xả, anh đau lòng, nhưng không thể bỏ qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện này dễ dàng như thế. Anh bóp chặt vai lắc mạnh, định thị uy một chút, không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng làmkhóc to hơn.

 

“Anh đã quyết định sẽ trói chặt em cả đời rồi!” Anh hừ một tiếng.

 

“Trói chặt…” không mở mắt ra, càng nhắm chặt lại nước mắt ùa ra càng dữ dội hơn: “Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần phải miễn cưỡng như thế đâu.”

 

“Em!” Hề Thành Hạo chỉ muốn thuận tay bóp chết Giản luôn, lại dám bắt bẻ anh từng chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đấy! “Cho miễn cưỡng, em cũng đừng hi vọng thể rời xa anh!” Anh điên tiết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

vẫn nghẹn ngào, anh trừng mắt nhìn hàng lệ không ngừng tuôn rơi, cơn giận đột nhiên bốc hơi, liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lao đến ôm cô, hôn lên cái miệng vẫn còn đang mím môi ấm ức: “Thôi nào, đừng khóc nữa.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

“Anh nói dối!” Cô lên tiếng trách móc.

 

“Anh không có.” Anh chống chế: “Anh đã nói dối chuyện gì?Anh chỉ chưa nói với emđi ăn tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Chương Duệ thôi cùng lắm giấu giếm, chưa cấu thành tội lừa gạt mà?”

 

không trả lời, khóc thút thít trong lòng anh. Anh biết cô á khẩu rồi, đắc ý mỉm cười. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như anh cúi xuống nhìn, anh sẽ thấy sự lạnh lùng châm biếm trong đôi mắt hoen ướt và bờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 môi dễ thương sụt sịt của đang nở một nụ cười đắc thắng.

 

Chương Duệ, tiếng hừ nhạt của cô ta thật sự đã chọc giận rồi!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc