GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1: Bạn thân

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp

Điện thoại của Giản Tư luôn chế độ rung, để biết được cuộc gọi đến, điện thoại đành bỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túi sát người. Cho vào thời điểm nào, cho tâm lý chuẩn bị tốt đến đâu, nhưng hễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 túi quần rung lên nhè nhẹ, vẫn giật mình khó hiểu. lẽ năm năm nay, di động đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đem lại tin xấu, nên đã mắc phải hội chứng sợ cuộc gọi đến.

 

Định thần lại, rút điện thoại ra, một tin nhắn: Anh chờ em đầu ngõ gần nhà, Tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chính Lương.

 

Giản cười gượng, Tưởng Chính Lương rất hiểu nỗi khổ của cô, anh cố gắng không làm khó xử. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ba năm trước, anh về thăm mẹ con vào dịp nghỉ hè. Trước mặt anh, mẹ đã mắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xơi xơi với những lời lẽ đay nghiến: Đến như Tưởng Chính Lương còn đỗ vào một trường đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 học danh tiếng, còn cô chỉ biết yêu đương nhăng nhít, rồi phải vào một trường hạng bét, tự mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rước vạ còn làm liên lụy đến gia đình.

 

Cho đến tận bây giờvẫn nhớ mãi thái độ cảm thông của Tưởng Chính Lương. Sắc mặt đó làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổn thương hơn bất kỳ lời nói nào, cũng đúng thôi, mẹ nói không sai, gia đình© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trở nên thế này là do hại. Bố của Tưởng Chính Lương bố trước đây làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ăn chung, sau này, tuy hai người họ tách riêng ra, nhưng Tưởng Chính Lương vẫn quan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tương đối thân thiết. Ba năm học cấp ba, anh người bạn duy nhất của cô. Chính cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người giúp đỡ anh trong học tập, kết quả anh đỗ vào một trường đại học danh tiếng, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đúp lại một năm, bởi rất nhiều nguyên nhân khác, phải vào học một trường xoàng xoàng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vùng, miễn cưỡng cầm lấy tấm bằng đại học.

 

rón rén ra khỏi nhà, mẹ đang mải xem một bộ phim ăn khách nên không tâm trạng nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để ý đến cô. Khu vực vốn rất phong cách này trước đâynhà thương mại để bán, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thủ tục giấy tờ không đầy đủ, lại không Ban quản bảo trì, giống như một người phụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữ bị lãng quên, già nua đến chóng mặt, mới mấy năm, đã tàn tạ, bẩn thỉu.

 

Tưởng Chính Lương đứng đầu ngõ tối, tồi tàn, dán đầy những mẩu giấy quảng cáo nhìn không hợp với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bộ đồ vest sang trọng anh đang mặc, khung cảnh không tương xứng ấy thu hút ánh nhìn của những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kẻ nhiều chuyện đi ngang qua. Nhìn cô lầm lũi đi tới, anh cười khổ, cố gắng bình thản nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Xem ra, mình hẹn nhau đây gần quá nhỉ!”

 

“Không… không sao.” thói quen cúi gằm mặt nhìn vào đôi giày dưới chân mình, không biết vì sao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ ngày đến cả Tưởng Chính Lương cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

 

Mỗi lần nhìn cô gái trẻ tuổi này, anh đều nhớ lại cái lần đầu tiên anh gặp khi hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia đình cùng nhau dùng bữa tại một nhà hàng. Thực ra, lúc nào cũng mong manh như thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước da trắng ngần, đôi mắt to đen dưới hàng lông mi dài nhìn vào đâu cũng mò, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng rất cẩn trọng, giống nhưmèo Ba dễ thương. Làm người ta nhìn thấy là muốn ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào lòng ve vuốt, khi ác ý véo vào tai để kêu lên meo meo.

 

Nay, cô không còn được khoác lên người những bộ cánh thật đẹp nữa, thay vào đó những bộ đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rẻ tiền, nhưng khi mặc trên người cô, chúng vẫn toát lên vẻ đáng yêu. Mái tóc cũng không được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kẹp kiểu cách như công chúa nữa, để cho tiện, chỉ dùng chiếc thun màu đen buộc đằng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như đuôi ngựa. Thực ra vẫn đẹp như ngày trước, điều cuộc sống an nhàn đã làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí chất con người phai nhạt đi. Cho lúc đầu, được công nhậnmột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoan ngoãn, sống nội tâm hay xấu hổ, toàn thân được phủ ánh hào quang khiến con người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy lóa mắt, tuy nhiên không phải người tự tin cho lắm…

 

©STENT: http://www.luv-ebook.com

 

Nay, ánh hào quang đó đã tan biến, trở nên mờ nhạt giữa đám đông, khi Giảnnói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với bạn, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn bạn, bạn mới phát hiện ra rằng, kỳ thực là một đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mỹ nhân. một mỹ nhân, nhưng ít ra cũng phải ngước khuôn mặt xinh đẹp trời phú ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên thì người ta mới nhìn thấy chứ? Cô, luôn luôn cúi đầu, thậm chí cúi đầu một cách tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ti.

 

Anh hiểu, cảm giác tội lỗi thường trực khi đứng trước người mẹ đã làm cô hình thành thói quen này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

 

Ngày đó là một bông hoa trong tủ kính, nhìn cô, sẽ đỏ mặt xấu hổ, nhưng không co © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ro lại như bây giờ. Trong cuộc sống khó khăn, xấu hổ dần biến thành hèn nhát, anh sớm phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiện ra rằng, khi nhìn cô lâu một chút, sẽ hoảng hồn tự xét lại mình, chỉ sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ nào không phải. Bông hoa mong manh ấy đã biến thành cỏ xấu hổ hoang dại bên vệ đường. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh đã từng nói với không nên sợ ánh mắt người khác, chần chừ một lát mới kể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với anh, một lần quét dọn phân chuồng giúp mẹ, cô tình để dính một ít lên quần áo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôm đó trường lại tập trung, từ mấy cái miệng của các bạn nữ truyền raai ai cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bịt mũi tránh cô, giảng đường thường ngày chật kín, nay một hàng ghế chống ngăn cách chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi.

 

Anh nghe xong, không biết nên khích lệ chút tự tin còn xót lại của như thế nào.

 

hiểu nhầm sự im lặng ở anh, vội vàng xin lỗi, nói mình không nên nhắc lại chuyện ghê tởm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy nữa. Nhìncăng thẳng, mắt anh bỗng cay cay, buồn thay đến muốn rơi nước mắt.

 

sai ư? Chẳng quacũng chỉ yêu một chàng trai không nên yêu cái tuổi mười bảy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mối tình đầu của rất nhiều gái thường không như mơ, nhưng sao lại phải gánh một sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trừng phạt đau đớn đến thế?

 

“Ăn trưa với anh nhé?” anh nói, “Em sắp tốt nghiệp rồi, dự tính xin việc đâu chưa? Mình tìm chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào nói chuyện nhé.”

 

“Thôi… thôi. Em không đứng đây nói chuyện được đâu.” vội từ chối, miệng hơi lắp bắp.

 

“Thế thì đến quán nước trước mặt kia?” Anh cũng không ép cô.

 

Chần chừ một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý.

 

Vùng này không được cái quán nào ra hồn, giàn hoa giả của cái quán rẻ tiền bay xuống một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lớp bụi mỏng, đồ uống mang đến thì lăn tăn mấy hạt bụi trên bề mặt ly, Tưởng Chính Lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lấy chiếc ống hút khuấy khuấy những viên đá trong cốc, nhưng không uống.

 

“Anh đã tìm cho em một công việc làm trợ lý.” Anh không quanh co, “Có điều tạm thời làm hợp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng, lương cũng không phải cao, em mới tốt nghiệp, kinh nghiệm chưa có, sếp chỗ em làm lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn anh, nên về mọi mặt họ sẽ quan tâm tới em hơn. Hơn nữa đây một công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ty con của Tập đoàn Gia Thiên, công việc không nặng, em cố gắng học, nếu không gì thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc em được nhận vào làm nhân viên chính thức hết sức đơn giản. Môi trường làm việc rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tốt, chế độ đãi ngộ tốt hơn những nơi khác, chỗ làm lại gần nhà em.” Khi nghe Trương Nhu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói công ty đang cần một trợ lý, anh cảm thấy đây là hộiông trời mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến cho Giản Tư. Anh thao thao bất tuyệt, cứ như thể đang quảng cáo về một sản phẩm chứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải đang giới thiệu việc cho cô.

 

“Tập đoàn Gia Thiên?” Giản kinh ngạc, đấy là niềm ước của rất nhiều người, một doanh nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mạnh của tỉnh, nghe nói lương lao công bên đó còn cao hơn lương nhân viên của một công ty © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ. “Thật vậy sao?” không dám tin vào vận may của mình, ngạc nhiên hỏi. “Phải rồi, anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm trong một công ty của Gia Thiên mà?” từng nghe anh nói, bố anh giờ cũng làm ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chung với Gia Thiên, nên vừa mới tốt nghiệp, anh đã dựa hơi bố kiếm một chân trong Gia Thiên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tưởng Chính Lương tuy sinh ra trong một gia đình khá giả, nhưng bản chất lại thật thà, chăm chỉ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiêm tốn so với đám thanh niên cùng lứa, mặc dựa vào quen biết mới được vào làm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công ty đó, nhưng anh ta lại rất được cấp trên khen ngợi.

 

Anh đưa cho mẩu giấy nhỏ: “9 giờ sáng thứ hai em gọi điện hẹn người ta thời gian phỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vấn, xong báo ngay cho anh biết, anh đưa em đi.”

 

“Phỏng vấn…” chau mày lo lắng, “Có khó không anh?”

 

Anh cười: “Đừng lo,Tư, em phải hiểusinh viên mới tốt nghiệp sẽ chưa phải nhận những công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 việc quan trọng đâu, chỉ cần em ngoan ngoãn chịu khó, những việc khác không phải lo.”

 

Giản gật đầu, trợ “Em út” của phòng hành chính, với hoàn cảnh hiện tại, cô chắc rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình sẽ làm tốt công việc này. “Cảm ơn anh, Chính Lương. Bao nhiêu năm nay, anh giúp em nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá.” nhìn anh, nhưng tâm trạng xúc động thể hiện trên nét mặt ấy khiến lòng anh nhói đau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đau như lúc anh nhìn bằng lòng uống cạn ly nước giải khát rẻ tiền.

 

“Đừng nói với anh những lời khách sáo như thế nữa nhé!” Anh ý trách cô, “Em phải nhớ, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13bạn của em!”

 

Bạn! nắm chặt hai tay dưới gầm bàn, anh nói vậy, nhưng không nghĩ thế. Thực tế, anh giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quá nhiều, nhiều đến nỗi đặt lên tim một gánh nặng, bởi không gì báo đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho anh. giống như một con muỗi đậu trên tay anh, anh hào phóng để hút máu.

 

nghĩ rất lâusao anh lại tốt với đến thế, chắc không phải anh thích cô, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết quá khứ của cô, biết rất rõ là khác, anh cũng không phải thánh nhân. Chỉ thể là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh không đành lòng, mọi việc đều nằm trong khả năng của anh, chỉ là anh càng thăng tiến thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự giúp đỡ của anh dành chocàng nhiều. lại càng không dám ngẩng đầu trước mặt anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô và anh không còn bình đẳng như trước nữa. Bạn ư? Anh quá khoan dung mới cho rằng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vậy, chứ bao năm nay, anh nói mìnhân nhân của thì cũng không hề quá đáng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dấu Mộng, Dấu Mộng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dấu Mộng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dấu Mộng full, Dấu Mộng online, read Dấu Mộng, Tuyết Linh Chi Dấu Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Dấu Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc