Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Ủng hộ & Mở khóa ngay
Link chuyển hướng: Shopee/Lazada
Jakob hỏi:
- Thiên Quy, ông thấy sao?
Thiên Quy chần chừ một lát rồi đáp:
- Ta nghĩ thế là đủ rồi. Không một linh hồn có thể tái sinh sau quá trình bị tàn phá kinh khủng đến vậy. Có lẽ đây là điểm kết thúc cuộc đời hắn.
Jakob cười to:
- Vậy thì được rồi, chúng ta hãy về tấn công Trái Đất thôi.
Gabriel cau mày:
- Tấn công Trái Đất? Anh nói gì vậy Jakob? Sẽ không có cuộc tấn công nào nữa cả. Sẽ không có thêm ai phải chết nữa.
Jakob nghiêm sắc mặt, hỏi một tràng:
- Anh quên mất Quân đã dung túng cho Super Y lộng hành như thế nào rồi sao? Anh đã quên mất nó chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Thánh Sứ Kevin rồi hay sao? Anh không có ý định trả thù cho thầy mình sao?
Gabriel nhớ lại mọi chuyện, trong lòng bất giác buồn đau:
- Vậy thì kêu gọi quân Trái Đất giao nộp Super Y. Nếu họ đồng ý thì tiêu diệt con quỷ ấy xong rồi lập tức rút quân.
Jakob nghĩ thầm làm gì có chuyện Trái Đất đồng ý. Mà dẫu chúng có đồng ý thì gã cũng có cách để biến thành không đồng ý, nhân cớ đó mà đưa quân Liên bang xuống tiêu diệt các thế lực chống đối, đặt nền móng cho sự hợp nhất ba hành tinh. Sau khi đã tính toán xong xuôi, Jakob cười bảo:
- Vậy chúng ta đi thôi.
Lúc ba người đến vùng quỹ đạo Mặt Trăng, họ bàng hoàng nhận ra xác tàu Liên bang đang trôi giạt khắp nơi, những mảnh thân thể không toàn vẹn của các binh sĩ tử nạn nằm rải rác trong một khu vực rộng đến hàng trăm ngàn cây số vuông, quang cảnh như ngày tận thế.
Họ sớm biết lý do tại sao. Ở đằng xa hiện lên một con quái vật cao đến mười cây số, kích thước to lớn hơn bất kỳ con tàu nào, nó mọc ra bốn cánh tay, cứ mỗi hai tay hợp lại cầm một thanh Gươm Ánh Sáng. Nó dùng hai thanh Gươm Ánh Sáng ấy nhằm vào đội tàu của Liên bang chém lia lịa. Mỗi cú chém của nó đều khiến một tàu tan xác, các mảnh vụn văng ra tứ phía.
Cơ Sở Y mặc dù to lớn như vậy nhưng không hề chậm chạp chút nào, ngược lại còn bay nhanh hơn cả các chiến hạm nhanh nhất, không tàu nào thoát khỏi sự truy đuổi của nó. Nó tựa như thần chết bước ra từ cánh cổng địa ngục, gieo rắc kinh hoàng cho những kẻ dám xâm phạm lãnh địa.
Trên tay nó, Gươm Ánh Sáng đã biến thành lưỡi hái thần chết. Không chỉ tấn công ở cự li gần mà còn có thể phóng ra tia sáng hướng đến các mục tiêu ở khoảng cách cực xa, hơn nữa lại đạt độ chính xác rất cao. Bởi tốc độ của chúng rất nhanh mà các con tàu lại chậm, nên từ ngoài nhìn vào, cảm tưởng hạm đội Liên bang chẳng khác gì cá nằm trên thớt.
Jakob kêu lên:
- Cơ Sở Y. Nó đã sống lại rồi.
Gabriel trầm ngâm một lát rồi nói:
- Có lẽ Vũ Đế Quân đã ra lệnh cho Super Y tái sinh con quái vật này. Có thể anh ta đã đoán được sẽ bị chúng ta sẽ chặn đánh nửa đường, và nhân lúc ba người chúng ta vắng mặt, đã ra lệnh cho Cơ Sở Y tận dụng thời cơ ấy tấn công hạm đội Liên bang.
Jakob sợ hãi thất sắc:
- Anh nói rằng hắn đã tính trước mọi thứ? Tôi không tin. Phải là chúng ta tính kế hắn mới đúng.
- Ồ, Vũ Đế Quân là người có trí thông minh siêu phàm và trong cuộc đời không dài lắm của mình đã từng đánh bại vô số kẻ mạnh hơn bằng những thủ đoạn cao minh khiến người ta phải khâm phục. Chúng ta không nên loại trừ khả năng đã rơi vào cái bẫy của anh ta.
- Bẫy nào? Hắn đã chết. Hắn đã chết thật rồi và linh hồn của hắn vĩnh viễn không thể tái sinh được nữa. Chẳng phải Thiên Quy đã xác nhận rồi sao? Ngay cả Mắt Quỷ của Thần Kiếm Thiên Ma cũng không tìm thấy tín hiệu linh hồn của hắn. Chắc chắn hắn đã chết.
Gabriel lắc đầu:
- Quyền năng của Xendai mạnh hơn thứ mà chúng ta có thể hình dung. Hơn nữa, những người khôn ngoan sẽ đặt câu hỏi về năng lực phán xét của Thiên Quy và Mắt Quy ở chiều không gian này, bởi cả hai đều đã bị giới hạn đáng kể sức mạnh, họ không phải là các thực thể siêu việt như họ vốn có trong không gian bốn chiều. Jakob, tôi không có ý làm cho anh sợ hãi, nhưng chúng ta cần tính đến mọi khả năng.
Jakob nghiến răng:
- Tôi nghĩ anh đã quá đa nghi. Dù thế nào chúng ta cũng phải tiêu diệt con quái vật kia trước đã. Hạm đội Gabriel của anh đâu rồi?
- Họ vẫn đang trên đường di chuyển. Phải ba ngày nữa mới đến nơi.
- Sao mất thời gian quá vậy? Hãy ra lệnh cho họ tách đội hình và đến đây ngay tức thì.
- Nếu tách đội hình, khả năng phòng thủ sẽ bị vô hiệu hóa, khi ấy rất dễ bị đối phương tấn công.
- Thật là một lo lắng thừa thãi! Còn ai có thể tấn công chúng ta? Chúng ta cần hạm đội ấy ngay lúc này, nếu không dẫu họ có đến nơi cũng chỉ còn lại toàn xác chết để thu nhặt mà thôi.
Gabriel không biết làm thế nào, đành bất đắc dĩ ra lệnh cho hạm đội chia tách thành một trăm tàu riêng lẻ, bay hết tốc lực đến nơi.
Trong thời gian ấy, Cơ Sở Y vẫn tung hoành chém giết tàu Liên bang như giết gà. Những con tàu khổng lồ, là biểu tượng và niềm tự hào của lực lượng quân đội cả một hành tinh, đứng trước con quái vật này bỗng trở nên yếu ớt và vô dụng một cách thảm hại.
Gabriel nói:
- Không đợi được nữa, ba chúng ta tiến lên thôi.
Thần Kiếm Thiên Ma khẽ gật đầu. Gã nhận lời bước vào cuộc đấu sinh tử với một trong những thực thể mạnh nhất vũ trụ thản nhiên như người ta nhận lời mời đi dạo trong công viên.
Jakob nghiến răng, gọi ra Thiên Quy. Thiên Quy vừa hiện, Cơ Sở Y đã quay đầu lại nhìn. Tròng mắt trống rỗng của nó tựa như cái búa tạ vô hình đè chặt lên ngực ba Kiếm Sĩ.
Jakob thì thào:
- Nó cảm nhận được Thiên Quy.
Gabriel nói:
- Cơ Sở Y là tuyệt phẩm công nghệ và là vũ khí mạnh nhất mà Chủng Tộc Cuối Cùng từng chế tạo. Chuyện nó phát hiện được các sức mạnh bất thường không phải là điều lạ. Thần Kiếm Thiên Ma, tôi và Jakob cùng tiến lên, nhờ anh dùng Mắt Quỷ khống chế Cơ Sở Y vào thời điểm thích hợp. Đến khi ấy, chúng tôi sẽ tập trung khoan thủng hàng rào phòng thủ của Cơ Sở Y và cố gắng gây tổn thương nhiều nhất cho nó.
Thần Kiếm Thiên Ma lại lặng lẽ gật đầu.
Cơ Sở Y vẫn đứng từ xa không hề di chuyển, dùng một thanh Gươm Ánh Sáng chém chéo một đường dữ dội, một tia sáng màu trắng từ thanh gươm bắn ra, hướng thẳng về phía ba Kiếm Sĩ. Đúng lúc ấy Mắt Quỷ chớp một cái, theo cái chớp ấy tia sáng đông cứng. Đó là một quang cảnh quá đỗi kỳ lạ và phản vật lý, tia sáng đã bị khóa chặt một chỗ không thể di chuyển thêm được, tựa như Mắt Quỷ đã chụp một cái lồng vô hình lên tia sáng và nguồn năng lượng khủng khiếp mà nó mang theo cũng bị khóa chặt theo.
Jakob và Gabriel thấy Mắt Quỷ lợi hại như vậy, không khỏi kinh hãi.
- Thiên Quy, ông thấy sao?
Thiên Quy chần chừ một lát rồi đáp:
- Ta nghĩ thế là đủ rồi. Không một linh hồn có thể tái sinh sau quá trình bị tàn phá kinh khủng đến vậy. Có lẽ đây là điểm kết thúc cuộc đời hắn.
Jakob cười to:
- Vậy thì được rồi, chúng ta hãy về tấn công Trái Đất thôi.
Gabriel cau mày:
- Tấn công Trái Đất? Anh nói gì vậy Jakob? Sẽ không có cuộc tấn công nào nữa cả. Sẽ không có thêm ai phải chết nữa.
Jakob nghiêm sắc mặt, hỏi một tràng:
- Anh quên mất Quân đã dung túng cho Super Y lộng hành như thế nào rồi sao? Anh đã quên mất nó chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Thánh Sứ Kevin rồi hay sao? Anh không có ý định trả thù cho thầy mình sao?
Gabriel nhớ lại mọi chuyện, trong lòng bất giác buồn đau:
- Vậy thì kêu gọi quân Trái Đất giao nộp Super Y. Nếu họ đồng ý thì tiêu diệt con quỷ ấy xong rồi lập tức rút quân.
Jakob nghĩ thầm làm gì có chuyện Trái Đất đồng ý. Mà dẫu chúng có đồng ý thì gã cũng có cách để biến thành không đồng ý, nhân cớ đó mà đưa quân Liên bang xuống tiêu diệt các thế lực chống đối, đặt nền móng cho sự hợp nhất ba hành tinh. Sau khi đã tính toán xong xuôi, Jakob cười bảo:
- Vậy chúng ta đi thôi.
Lúc ba người đến vùng quỹ đạo Mặt Trăng, họ bàng hoàng nhận ra xác tàu Liên bang đang trôi giạt khắp nơi, những mảnh thân thể không toàn vẹn của các binh sĩ tử nạn nằm rải rác trong một khu vực rộng đến hàng trăm ngàn cây số vuông, quang cảnh như ngày tận thế.
Họ sớm biết lý do tại sao. Ở đằng xa hiện lên một con quái vật cao đến mười cây số, kích thước to lớn hơn bất kỳ con tàu nào, nó mọc ra bốn cánh tay, cứ mỗi hai tay hợp lại cầm một thanh Gươm Ánh Sáng. Nó dùng hai thanh Gươm Ánh Sáng ấy nhằm vào đội tàu của Liên bang chém lia lịa. Mỗi cú chém của nó đều khiến một tàu tan xác, các mảnh vụn văng ra tứ phía.
Cơ Sở Y mặc dù to lớn như vậy nhưng không hề chậm chạp chút nào, ngược lại còn bay nhanh hơn cả các chiến hạm nhanh nhất, không tàu nào thoát khỏi sự truy đuổi của nó. Nó tựa như thần chết bước ra từ cánh cổng địa ngục, gieo rắc kinh hoàng cho những kẻ dám xâm phạm lãnh địa.
Trên tay nó, Gươm Ánh Sáng đã biến thành lưỡi hái thần chết. Không chỉ tấn công ở cự li gần mà còn có thể phóng ra tia sáng hướng đến các mục tiêu ở khoảng cách cực xa, hơn nữa lại đạt độ chính xác rất cao. Bởi tốc độ của chúng rất nhanh mà các con tàu lại chậm, nên từ ngoài nhìn vào, cảm tưởng hạm đội Liên bang chẳng khác gì cá nằm trên thớt.
Jakob kêu lên:
- Cơ Sở Y. Nó đã sống lại rồi.
Gabriel trầm ngâm một lát rồi nói:
- Có lẽ Vũ Đế Quân đã ra lệnh cho Super Y tái sinh con quái vật này. Có thể anh ta đã đoán được sẽ bị chúng ta sẽ chặn đánh nửa đường, và nhân lúc ba người chúng ta vắng mặt, đã ra lệnh cho Cơ Sở Y tận dụng thời cơ ấy tấn công hạm đội Liên bang.
Jakob sợ hãi thất sắc:
- Anh nói rằng hắn đã tính trước mọi thứ? Tôi không tin. Phải là chúng ta tính kế hắn mới đúng.
- Ồ, Vũ Đế Quân là người có trí thông minh siêu phàm và trong cuộc đời không dài lắm của mình đã từng đánh bại vô số kẻ mạnh hơn bằng những thủ đoạn cao minh khiến người ta phải khâm phục. Chúng ta không nên loại trừ khả năng đã rơi vào cái bẫy của anh ta.
- Bẫy nào? Hắn đã chết. Hắn đã chết thật rồi và linh hồn của hắn vĩnh viễn không thể tái sinh được nữa. Chẳng phải Thiên Quy đã xác nhận rồi sao? Ngay cả Mắt Quỷ của Thần Kiếm Thiên Ma cũng không tìm thấy tín hiệu linh hồn của hắn. Chắc chắn hắn đã chết.
Gabriel lắc đầu:
- Quyền năng của Xendai mạnh hơn thứ mà chúng ta có thể hình dung. Hơn nữa, những người khôn ngoan sẽ đặt câu hỏi về năng lực phán xét của Thiên Quy và Mắt Quy ở chiều không gian này, bởi cả hai đều đã bị giới hạn đáng kể sức mạnh, họ không phải là các thực thể siêu việt như họ vốn có trong không gian bốn chiều. Jakob, tôi không có ý làm cho anh sợ hãi, nhưng chúng ta cần tính đến mọi khả năng.
Jakob nghiến răng:
- Tôi nghĩ anh đã quá đa nghi. Dù thế nào chúng ta cũng phải tiêu diệt con quái vật kia trước đã. Hạm đội Gabriel của anh đâu rồi?
- Họ vẫn đang trên đường di chuyển. Phải ba ngày nữa mới đến nơi.
- Sao mất thời gian quá vậy? Hãy ra lệnh cho họ tách đội hình và đến đây ngay tức thì.
- Nếu tách đội hình, khả năng phòng thủ sẽ bị vô hiệu hóa, khi ấy rất dễ bị đối phương tấn công.
- Thật là một lo lắng thừa thãi! Còn ai có thể tấn công chúng ta? Chúng ta cần hạm đội ấy ngay lúc này, nếu không dẫu họ có đến nơi cũng chỉ còn lại toàn xác chết để thu nhặt mà thôi.
Gabriel không biết làm thế nào, đành bất đắc dĩ ra lệnh cho hạm đội chia tách thành một trăm tàu riêng lẻ, bay hết tốc lực đến nơi.
Trong thời gian ấy, Cơ Sở Y vẫn tung hoành chém giết tàu Liên bang như giết gà. Những con tàu khổng lồ, là biểu tượng và niềm tự hào của lực lượng quân đội cả một hành tinh, đứng trước con quái vật này bỗng trở nên yếu ớt và vô dụng một cách thảm hại.
Gabriel nói:
- Không đợi được nữa, ba chúng ta tiến lên thôi.
Thần Kiếm Thiên Ma khẽ gật đầu. Gã nhận lời bước vào cuộc đấu sinh tử với một trong những thực thể mạnh nhất vũ trụ thản nhiên như người ta nhận lời mời đi dạo trong công viên.
Jakob nghiến răng, gọi ra Thiên Quy. Thiên Quy vừa hiện, Cơ Sở Y đã quay đầu lại nhìn. Tròng mắt trống rỗng của nó tựa như cái búa tạ vô hình đè chặt lên ngực ba Kiếm Sĩ.
Jakob thì thào:
- Nó cảm nhận được Thiên Quy.
Gabriel nói:
- Cơ Sở Y là tuyệt phẩm công nghệ và là vũ khí mạnh nhất mà Chủng Tộc Cuối Cùng từng chế tạo. Chuyện nó phát hiện được các sức mạnh bất thường không phải là điều lạ. Thần Kiếm Thiên Ma, tôi và Jakob cùng tiến lên, nhờ anh dùng Mắt Quỷ khống chế Cơ Sở Y vào thời điểm thích hợp. Đến khi ấy, chúng tôi sẽ tập trung khoan thủng hàng rào phòng thủ của Cơ Sở Y và cố gắng gây tổn thương nhiều nhất cho nó.
Thần Kiếm Thiên Ma lại lặng lẽ gật đầu.
Cơ Sở Y vẫn đứng từ xa không hề di chuyển, dùng một thanh Gươm Ánh Sáng chém chéo một đường dữ dội, một tia sáng màu trắng từ thanh gươm bắn ra, hướng thẳng về phía ba Kiếm Sĩ. Đúng lúc ấy Mắt Quỷ chớp một cái, theo cái chớp ấy tia sáng đông cứng. Đó là một quang cảnh quá đỗi kỳ lạ và phản vật lý, tia sáng đã bị khóa chặt một chỗ không thể di chuyển thêm được, tựa như Mắt Quỷ đã chụp một cái lồng vô hình lên tia sáng và nguồn năng lượng khủng khiếp mà nó mang theo cũng bị khóa chặt theo.
Jakob và Gabriel thấy Mắt Quỷ lợi hại như vậy, không khỏi kinh hãi.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!