Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Ủng hộ & Mở khóa ngay
Link chuyển hướng: Shopee/Lazada
Do địa điểm trận chiến diễn ra trên Mặt Trời là nơi có nhiệt độ cực đoan và bầu không khí không phù hợp cho sinh vật sống, nên chỉ những nhân vật được tuyển mộ đặc biệt mới có thể tham chiến.
Dưới thời trị vị của Quân, dân số, năng lực sản xuất và sức chiến đấu của Trái Đất đều gia tăng rất mạnh, tốc độ tăng trưởng tính bằng hàng chục phần trăm mỗi năm. Một vài trung tâm lớn đã bắt đầu lấy lại được vẻ phong quang ngày trước. Tâm trạng hồ hởi lan rộng, dân chúng nhìn về tương lai với tâm trạng tươi sáng chứ không còn bi quan như cách đây ba đến năm năm. Tuy nhiên khoảng cách giữa Trái Đất với Liên bang vẫn còn rất lớn. Thực sự quân sự chỉ bằng một phần mười, thậm chí một phần hai mươi. Số lượng các con tàu có khả năng tác chiến trong môi trường cực đoan vô cùng ít ỏi. Quân lục tung các căn cứ quân sự lên cũng chỉ tìm được đúng một phi thuyền đủ năng lực tiếp cận Mặt Trời trong vòng năm giờ đồng hồ, và đó thậm chí còn không phải là phi thuyền chiến đấu mà chỉ là tàu thăm dò. Để có thể tham gia trận chiến này, Quân đã phải ra lệnh cho Super Y khẩn trương cải tạo con tàu và lắp đặt cho nó hệ thống vũ khí tối tân nhất hiện có.
Những con tàu chở quặng lậu từ Urusula đóng vai trò cực kỳ quan trọng cho sự hồi sinh của ngành công nghiệp Trái Đất, nhưng từng đó vẫn là chưa đủ và Quân biết rằng muốn cạnh tranh sòng phẳng với Liên bang cần mất tối thiểu mười năm nữa.
Thực tế này càng trở nên rõ ràng khi Jakob huy động tới bốn mươi tàu chiến đến Mặt Trời. Con số này vẫn chưa phải là tổng lực của Liên bang, nếu cần họ có thể huy động nhiều gấp đôi con số này. Jakob không tung nhiều quân hơn vào chiến trường vì Gabriel nói với gã rằng hành động đó hoàn toàn không cần thiết, Chúa Tể Vũ Trụ là một thực thể siêu hạng có khả năng quét sạch cả một hạm đội chỉ bằng một cái búng tay, cử càng nhiều quân đi thiệt hại càng lớn. Theo Gabriel, chỉ cần phái mười tàu là đủ, nhưng Jakob muốn thể hiện sức mạnh của Liên bang nên nhất quyết tung ra thật nhiều tàu chiến, với mục đích không gì hơn là làm bẽ mặt Quân.
Khi hiểu được điều này, Quân chỉ biết im lặng. Khao khát hợp nhất ba hành tinh và đặt chúng dưới sự cai trị của cá nhân anh càng trở nên cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Anh thề với lòng rằng một ngày kia mình nhất định sẽ hiện thực hóa bằng được Bản Thiết Kế Vũ Trụ.
Con tàu của Quân hội ngộ với đoàn thuyền đông đảo của Liên bang Nhị Tinh ở một vị trí nằm ngoài rìa của Mặt Trời.
Jakob không chịu sang chào, buộc lòng Quân phải tự mình bay sang.
Đây giống như một cách xác lập vai vế quyền lực, bên nào yếu phải sang triều kiến. Cá nhân Quân không yếu nhưng anh đại diện cho Trái Đất là một thế lực đã thoái trào. Anh cần Jakob chứ Jakob không cần anh.
Jakob ngồi trên chiếc ghế trong phòng chỉ huy, thấy anh thì bước tới với vẻ mặt vồn vã:
- Quân, anh tới rồi à?
Quân lập tức nhận ra người này không còn gọi mình là Vũ Đế Quân nữa, đây không phải là sự buột miệng ngẫu nhiên mà là cách xưng hô có chủ đích.
Quân là tên riêng, Vũ Đế Quân là danh hiệu dùng để tôn xưng. Trước đây Jakob vẫn tôn trọng gọi anh là Vũ Đế Quân tức Quân, Hoàng Đế Vũ Trụ, bây giờ chỉ gọi là Quân tức ngầm hạ cấp địa vị của anh.
Đứng bên cạnh Jakob là Gabriel và Michael Kors. Trong chuyến đi này, Michael Kors đóng vai trò là thuyền trưởng chỉ huy đội tàu khi Tổng thống vắng mặt.
Quân thành thực ca ngợi:
- Quân lực Liên bang thật hùng mạnh, trong thời gian ngắn đã có thể triển khai bốn mươi tàu. Tôi nhìn hạm đội của các anh mà ước gì một ngày kia chúng tôi cũng có thể huy động số lượng tàu tương đương.
Jakob thản nhiên đáp:
- Đây chỉ là một phần nhỏ năng lực thực sự của Liên bang. Muốn xây dựng được đội tàu như thế này cần rất nhiều thời gian, và đâu phải chỉ mỗi thời gian mà thôi. Phải có dây chuyền sản xuất, kỹ sư thiết kế, nguyên vật liệu, nguồn tài chính dồi dào. Anh không nên đặt kỳ vọng cao quá.
Câu nói có phần trịch thượng ấy khiến Quân cảm thấy khó chịu. Anh liền gật đầu:
- Anh nói đúng. Tốn công sản xuất nhiều tàu như vậy mà bị đối phương quét sạch thì thật đáng tiếc. Nên giữ lại, biết đâu sau này cần dùng.
- Nếu anh có thể gánh vác trọng trách của mình như mọi người đều kỳ vọng thì những người lính của chúng tôi sẽ không phải thiệt mạng oan uổng. Quân, rất mong anh nỗ lực lập công.
Quân nghe mà cảm thấy khó chịu.
Có phải gã đang vỗ về anh giống như vỗ về một tên thuộc cấp không?
Anh nói:
- Trước nay ta luôn là người đầu tiên đối đầu với Chúa Tể Vũ Trụ và chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm đó. Nhưng ta có cảm giác các anh không có được tinh thần như vậy.
Gabriel bước lên, khảng khái nói:
- Vua Trái Đất Vũ Đế Quân có thể trông cậy ở tôi. Mặc dù bản lĩnh thấp kém nhưng không bao giờ lùi bước.
Quân nhìn thấy ngọn lửa cuồng nhiệt trong mắt Gabriel, thầm nhủ gã này thật là một con người kỳ lạ. Gã yêu Alice và muốn có được cô, nhưng không vì thế mà trở nên thiếu tôn trọng hay tìm cách xúc phạm anh. Gã tôn trọng anh không phải vì sợ hãi, gã nào biết sợ là gì, mà vì gã cảm thấy khi thể hiện lòng tôn trọng anh, Kiếm Sĩ vĩ đại nhất vũ trụ, cũng tức là tôn trọng bản thân.
Gã công bằng và liêm chính đến mức Quân cảm thấy khó chịu.
- Tốt lắm, Gabriel, có anh ở đây là một điều tốt. Bây giờ tôi về tàu. Con tàu của Trái Đất sẽ dẫn đường cho đội tàu của Liên bang. Khi gặp mục tiêu thì cùng nhau tấn công.
Quân trở về tàu, ra lệnh cho con tàu của mình tiến lên, dò theo vị trí của Chúa Tể Vũ Trụ.
Dưới thời trị vị của Quân, dân số, năng lực sản xuất và sức chiến đấu của Trái Đất đều gia tăng rất mạnh, tốc độ tăng trưởng tính bằng hàng chục phần trăm mỗi năm. Một vài trung tâm lớn đã bắt đầu lấy lại được vẻ phong quang ngày trước. Tâm trạng hồ hởi lan rộng, dân chúng nhìn về tương lai với tâm trạng tươi sáng chứ không còn bi quan như cách đây ba đến năm năm. Tuy nhiên khoảng cách giữa Trái Đất với Liên bang vẫn còn rất lớn. Thực sự quân sự chỉ bằng một phần mười, thậm chí một phần hai mươi. Số lượng các con tàu có khả năng tác chiến trong môi trường cực đoan vô cùng ít ỏi. Quân lục tung các căn cứ quân sự lên cũng chỉ tìm được đúng một phi thuyền đủ năng lực tiếp cận Mặt Trời trong vòng năm giờ đồng hồ, và đó thậm chí còn không phải là phi thuyền chiến đấu mà chỉ là tàu thăm dò. Để có thể tham gia trận chiến này, Quân đã phải ra lệnh cho Super Y khẩn trương cải tạo con tàu và lắp đặt cho nó hệ thống vũ khí tối tân nhất hiện có.
Những con tàu chở quặng lậu từ Urusula đóng vai trò cực kỳ quan trọng cho sự hồi sinh của ngành công nghiệp Trái Đất, nhưng từng đó vẫn là chưa đủ và Quân biết rằng muốn cạnh tranh sòng phẳng với Liên bang cần mất tối thiểu mười năm nữa.
Thực tế này càng trở nên rõ ràng khi Jakob huy động tới bốn mươi tàu chiến đến Mặt Trời. Con số này vẫn chưa phải là tổng lực của Liên bang, nếu cần họ có thể huy động nhiều gấp đôi con số này. Jakob không tung nhiều quân hơn vào chiến trường vì Gabriel nói với gã rằng hành động đó hoàn toàn không cần thiết, Chúa Tể Vũ Trụ là một thực thể siêu hạng có khả năng quét sạch cả một hạm đội chỉ bằng một cái búng tay, cử càng nhiều quân đi thiệt hại càng lớn. Theo Gabriel, chỉ cần phái mười tàu là đủ, nhưng Jakob muốn thể hiện sức mạnh của Liên bang nên nhất quyết tung ra thật nhiều tàu chiến, với mục đích không gì hơn là làm bẽ mặt Quân.
Khi hiểu được điều này, Quân chỉ biết im lặng. Khao khát hợp nhất ba hành tinh và đặt chúng dưới sự cai trị của cá nhân anh càng trở nên cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Anh thề với lòng rằng một ngày kia mình nhất định sẽ hiện thực hóa bằng được Bản Thiết Kế Vũ Trụ.
Con tàu của Quân hội ngộ với đoàn thuyền đông đảo của Liên bang Nhị Tinh ở một vị trí nằm ngoài rìa của Mặt Trời.
Jakob không chịu sang chào, buộc lòng Quân phải tự mình bay sang.
Đây giống như một cách xác lập vai vế quyền lực, bên nào yếu phải sang triều kiến. Cá nhân Quân không yếu nhưng anh đại diện cho Trái Đất là một thế lực đã thoái trào. Anh cần Jakob chứ Jakob không cần anh.
Jakob ngồi trên chiếc ghế trong phòng chỉ huy, thấy anh thì bước tới với vẻ mặt vồn vã:
- Quân, anh tới rồi à?
Quân lập tức nhận ra người này không còn gọi mình là Vũ Đế Quân nữa, đây không phải là sự buột miệng ngẫu nhiên mà là cách xưng hô có chủ đích.
Quân là tên riêng, Vũ Đế Quân là danh hiệu dùng để tôn xưng. Trước đây Jakob vẫn tôn trọng gọi anh là Vũ Đế Quân tức Quân, Hoàng Đế Vũ Trụ, bây giờ chỉ gọi là Quân tức ngầm hạ cấp địa vị của anh.
Đứng bên cạnh Jakob là Gabriel và Michael Kors. Trong chuyến đi này, Michael Kors đóng vai trò là thuyền trưởng chỉ huy đội tàu khi Tổng thống vắng mặt.
Quân thành thực ca ngợi:
- Quân lực Liên bang thật hùng mạnh, trong thời gian ngắn đã có thể triển khai bốn mươi tàu. Tôi nhìn hạm đội của các anh mà ước gì một ngày kia chúng tôi cũng có thể huy động số lượng tàu tương đương.
Jakob thản nhiên đáp:
- Đây chỉ là một phần nhỏ năng lực thực sự của Liên bang. Muốn xây dựng được đội tàu như thế này cần rất nhiều thời gian, và đâu phải chỉ mỗi thời gian mà thôi. Phải có dây chuyền sản xuất, kỹ sư thiết kế, nguyên vật liệu, nguồn tài chính dồi dào. Anh không nên đặt kỳ vọng cao quá.
Câu nói có phần trịch thượng ấy khiến Quân cảm thấy khó chịu. Anh liền gật đầu:
- Anh nói đúng. Tốn công sản xuất nhiều tàu như vậy mà bị đối phương quét sạch thì thật đáng tiếc. Nên giữ lại, biết đâu sau này cần dùng.
- Nếu anh có thể gánh vác trọng trách của mình như mọi người đều kỳ vọng thì những người lính của chúng tôi sẽ không phải thiệt mạng oan uổng. Quân, rất mong anh nỗ lực lập công.
Quân nghe mà cảm thấy khó chịu.
Có phải gã đang vỗ về anh giống như vỗ về một tên thuộc cấp không?
Anh nói:
- Trước nay ta luôn là người đầu tiên đối đầu với Chúa Tể Vũ Trụ và chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm đó. Nhưng ta có cảm giác các anh không có được tinh thần như vậy.
Gabriel bước lên, khảng khái nói:
- Vua Trái Đất Vũ Đế Quân có thể trông cậy ở tôi. Mặc dù bản lĩnh thấp kém nhưng không bao giờ lùi bước.
Quân nhìn thấy ngọn lửa cuồng nhiệt trong mắt Gabriel, thầm nhủ gã này thật là một con người kỳ lạ. Gã yêu Alice và muốn có được cô, nhưng không vì thế mà trở nên thiếu tôn trọng hay tìm cách xúc phạm anh. Gã tôn trọng anh không phải vì sợ hãi, gã nào biết sợ là gì, mà vì gã cảm thấy khi thể hiện lòng tôn trọng anh, Kiếm Sĩ vĩ đại nhất vũ trụ, cũng tức là tôn trọng bản thân.
Gã công bằng và liêm chính đến mức Quân cảm thấy khó chịu.
- Tốt lắm, Gabriel, có anh ở đây là một điều tốt. Bây giờ tôi về tàu. Con tàu của Trái Đất sẽ dẫn đường cho đội tàu của Liên bang. Khi gặp mục tiêu thì cùng nhau tấn công.
Quân trở về tàu, ra lệnh cho con tàu của mình tiến lên, dò theo vị trí của Chúa Tể Vũ Trụ.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!