GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 10: Cùng nhau xuống núi thôi!

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hầu hết những người nói rằng hãy để mọi chuyện thuận theo tự nhiên không phải là họ không muốn ép buộc mà là đã bỏ cuộc từ lâu.

(Lời thì thầm trong đêm)

Hôm nay, lần thứ ba Bạch chắc chắn rằng Lê Dạ Quang trước đây bây giờ hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoàn toàn khác nhau.

Quần áo, thần thái cách nói chuyện kỳ lạ đã đi một nhẽ, lúc này lại còn… thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra tay.

Sợi dây trí của anh đột nhiên nảy cao ba thước.Dạ Quang đã bị ghi ba tội lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong hồ của anh, đó vô liêm sỉ, không biết xấu hổ, không quan tâm đ ến việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị người khác nhìn thấy thân thể, cuối cùng hôm nay cũng thêm một tội thứ tư: cưỡng hôn đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông.

điều…

vượt quá giới hạn, không rụt rè, nhưng lại khiến trái tim Bạch đập thình thịch như trống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hơn nữa còn chút… say mê?

Thì ra cảm giác hôn môi thế này.

ràng chỉ một cái chạm môi đơn giản song lại thể đốt lửa mọi tế bào trong© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể. Đôi môi mềm mại thơm như cánh hoa, vừa chạm vào môi anh đã trở nên nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bỏng như lửa. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, trong đầu anh vẫn luôn một sợi dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cung bị kéo căng, nhưng khi hai đôi môi chạm vào nhau, sợi dây cung đó bỗng đứt phựt, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Mặc Dạ Quang không phải cao thủ tình trường, song vẫnkinh nghiệm hôn môi hơn Dư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch. Bước đầu tiên chạm môi, bước thứ hai ôm lấy gáy đối phương, bước thứ ba là… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

suy nghĩ nhanh trong vòng 0,1 giây quyết định đã làm thì làm cho trót. sẽ quyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh đến cùng, thậm chí quyết tâm đ ến mức bất chấp tất cả.

Đại não Bạch nổ tung đầy trời pháo hoa. Dạ Quang thế lại… luồn chiếc lưỡi vào miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh.

Ngọn lửa bùng lên khi môi lưỡi hòa quyện với nhau khiến hơi thở của anh cũng trở nên nóng bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể chịu được. Dư Bạch buông khí đầu hàng chỉ trong giây lát, còn Dạ Quang thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 siết chặt vòng tay, để hai người dán sát vào nhau. Thân thể cô mềm mại, nóng hầm hập, đôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tayBạch không biết đặt vào đâu, bất giác ôm lấylúc nào không hay. Cánh tay anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rắn chắc và mạnh mẽ, lòng bàn tay nóng như lửa dán lên lưng cô, ôm chặt lấy cô, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể muốn khảm vào trong thể mình.

Anh không biết phải đáp lại thế nào, thậm chí còn hôn rất mạnh, m út lưỡiđến mức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đau điếng, cánh môi cũng bị hàm răng cắn rách. Lưỡi anh va chạm lung tung trong miệng cô, giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như một con nghé chạy loạn khắp núi đồi.

Mặc chú chó ta này không kinh nghiệm, nhưng phản ứng vụng về và thô bạo của anh lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến Dạ Quang cũng phải th dốc ngẩn ngơ.

từng có hai mối tình ngắn ngủi hồi đại học, tự nhận mình sẽ không thể mất kiểm soát chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một nụ hôn. Huống hồ, quyến Bạch hành động mục đích, sao thể tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình cũng rơi vào đó được?

Chẳng lẽ Bạch trong núi quá lâu, đơn đến mức không chịu nổi, còn cũng thiếu bạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trai quá lâu, cho nên cũng rạo rực xốn xang?

đang rạo rực sao?

Nghĩ đến đây, Dạ Quang cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, vội vàng kéo giãn khoảng cách.

Bạch đột nhiên bị đẩy ra, không chỉ có khuôn mặt đỏ bừng gần như toàn thân cũng đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ửngnóng ran, ngay cả đôi mắt trong trẻo cũng nhuộm một màu hoa đào nhạt. Anh ngơ ngác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn gái cũng đang đỏ mặt giống như mình, đôi môi như bột chu sa mới mài mịn, đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tươi một cách chói mắt, cảm giác mềm mại dường như vẫn còn đọng lại giữa môilưỡi. Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì thầm hỏi: “Tại sao... tại sao lại hôn tôi?”

Tại sao cô lại hôn anh? Dạ Quang nghĩ thầm, vấn đề này tuyệt đối không thể trả lời, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi trả lời sẽ để lại sơ hở. Vì thế, cô ôm mặt, có vẻ như còn ngượng ngùng hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cả anh, nũng nịu nói: “Anh… anh nói xem?”

Nhưngđã quên mất rằng Bạch không phải típ đàn ông ảo tưởng là “trai thẳng” cứng nhắc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh ngơ ngác chớp mắt vài cái, sau đó nghiêm túc nói: “Tôi không biết...”

Dạ Quang đành phải vứt bỏ mặt nạ dặt của mình, nói với giọng điệu giống như một nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lưu manh: “Không phải anh nói khi nào cưới vợ thì sẽ xuống núi sao?”

“Đúng vậy.” Bạch gật đầu, nhưng anh cưới vợ, tại sao cô lại còn muốn hôn anh?

Dạ Quang nâng cái đầu chậm lụt của anh lên, lắc vài cái, bắt đầu tẩy não người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này: “Thế cho nên, anh nói xem tại sao em lại hôn anh? Tại sao một người lại hôn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người khác? Hôn xong thì sẽ làm gì?”

Mắt Bạch đột nhiên sáng lên, như sương mai đón ánh mặt trời, lóe lên những tia sáng nhỏ đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 màu sắc. Tuy chuyện tình cảm là điều rất lạ lẫm và xa lạ đối với anh, nhưng anh cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 biết rằng chỉ khi thích một người thì mới hôn người đó. Anh thích Dạ Quang. Vì vậy nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn này mới khiến anh say mê, tim đập nhanh hơn. điều, cô... cũng thích anh sao?

Anh chăm chú nhìn gái với đôi mắt trong veo, đuôi lông mày cong cong, khi khẽ mỉm cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anhcảm giác trái tim mình cũng sắp bay lên đến nơi.

chủ động hôn anh, sau đó bảo anh xuống núi lấy vợ, vậy…

Lúc này Dư Bạch cảm thấy mình cực kỳ thông minh, hóa ra các gái đều nói chuyện vòng vo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à không phải, đây gọi dặt!

Anh vui mừng đến mức lập tức siết chặt tay thành nắm đấm để bày tỏ thái độ: “Em chờ anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh sẽ gọi cho ông nội, nói với ông ấy rằng anh sẽ xuống núi.” Dứt lời, anh chạy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khỏi hang, đi thẳng lên mỏm đá thể bắt được sóng điện thoại.

Thấy anh đã đi xa, Dạ Quang thở phào nhẹ nhõm, lần nàythật sự thành công rồi sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

đảo mắt nhìn về phía bức tượng Phật trên bức tường phía tây, cảm thấy vị Phật lớn này đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn mình một cách trang nghiêm và thần thánh. Dạ Quang vốn người theo chủ nghĩa thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng lúc này vẫn hơi chột dạ: “Phật Tổ đừng nhìn con như vậy. Con không nói cả, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh ấy tự nghĩ như thế đấy chứ, đúng không ạ?”

chỉ hôn anh một chút, thời đại này đó chỉ một nụ hôn, không phải chuyện nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trọng, cho hành vi không từ thủ đoạn thì cũng chỉ một chút liêm sỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi.

Nhưng tại sao lại cảm thấy tội lỗi? Trong tín ngưỡng sống của cô, thành công luôn đạt được bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cách bất chấp thủ đoạn, ngay cả nụ hôn đối với cô cũng không hề mang theo d*c vọng© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một sự hy sinh vinh quangcao cả.

“Được rồi, được rồi.” đứng dậy lạy tượng Phật ba lạy: “Cho dù con lừa dối anh ấy thì con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng đã cho anh ấy hôn con rồi còn gì, coi như hai chúng con đã hòa nhau. Con xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hứa sau khi xuống núi sẽ tìm cho anh ấy một người vợ tốt, xinh đẹp, tri thức© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu lễ nghĩa, hiền lành dịu dàng.”

sao anh cũng một chú cún ta, chỉ cần tìm một con cừu nhỏ được rồi.

Sau bảy mươi hai giờ đã “hạ gục” được Bạch, Dạ Quang khá hài lòng với kết quả này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tuy nhiên, bích họa trong chùa Na vẫn chưa hoàn thành việc phục chế. Dư Bạch vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể rời đi ngay lập tức, thế, Lê Dạ Quang tạm thời không thể thưởng thức vẻ mặt vặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẹo vì tức tối của Diễm, chỉ thể hy vọng rằng mình sẽ tha hồ “tung hoành” trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lễ khai mạc.

Khi biết tin Bạch sắp xuống núi, ba đồ đệ vui mừng nhảy cẫng lên, còn vây quanh Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quang ríu rít hỏi: “Chị Dạ Quang, em còn chưa đến thành phố C bao giờ, ở đó vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không?”

“Nghe nói thành phố C rất lớn, còn hiện đại hơn Tây Bắc nhiều phải không ạ?”

Ba người họ đều người Tây Bắc, lớn lên đi theoBạch chạy khắp núi đồi, chưa từng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vùng duyên hải Đông Nam, nên khá háo hức cũng điều dễ hiểu. Anh Lưu chín © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chắn hơn ba cậu trai trẻ, dù sao râu dài nên kiến thức rộng: “Thành phố C rất tuyệt, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xe đạp công cộng mọi người đều thể sử dụng.”

Dạ Quang ho nhẹ một tiếng: “Anh Lưu, xe đạp công cộng đã chuyện từ nhiều năm trước rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Anh Lưu tẽn mặt, lập tức đổ lỗi cho Bạch: “Tất cả tại mấy năm nay suốt ngày theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đội trưởng chạy lên núi đấy. Nếu không thì tôi đã người bắt kịp xu hướng thời đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.”

Nhắc đến Bạch, ba đồ đệ đều cười lớn.

“Đội trưởng nhà chúng ta sẽ đến thành phố C. Không phải nhà quê lên tỉnh sao?”

“Tin tức của Đội trưởng đã lạc hậu bảy, tám năm rồi, từ khi lên núi vẫn chưa được cập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhật.”

“Nghe nói hồi nước ngoài, anh ấy cũng mải mê trùng tu bích họa, lẽ còn lạc hậu hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bố mẹ tôi ấy chứ.”

Dạ Quang đếm trên đầu ngón tay, bây giờ Bạch vẫn còn đang xem “Nàng tiên cá” và “Sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cám dỗ của việc về nhà”. Tối qua nhìn điện thoại di động của anh, hình như loại máy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nokia cục gạch, bấm phím. Lúc đó, Bạch đang say sưa chơi game rắn săn mồi. Nói anh lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hậu bảy, tám năm còn hơi ít.

Trong lúc họ đang nói cười, người bị chê lạc hậu đẩy cửa bước vào: “Mọi người đang nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đấy?” Bạch kết thúc công việc trở về, thấy họ chuyện trò sôi nổi thì cũng muốn tham gia. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Bọn em đang nói chuyện đi thành phố C.” Dạ Quang mỉm cười nhìn Dư Bạch, còn cố ý nháy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt phải với anh.

Thấy vậy, anh đỏ mặt, vội vàng quay sang nói với anh Lưu: “Hôm nay em đã tu sửa xong phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cõi người, nếu phần cõi ngạ quỷ súc sinh không tổn hại thì không cần phải động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vào. Còn lại cõi A Tỳ Địa Ngục hơi phức tạp một chút, lẽ sẽ hoàn thành cuối tuần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này, chỉ còn khâu gia cố niêm phong nữaxong.”

“Bốn người chúng tôi thể làm nốt khâu gia cố niêm phong.” Mặc anh Lưu không giỏi hội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 họa nhưng cũng được coimột trong những chuyên gia hàng đầu trong nước về xử lý bích họa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị hại gia cố hậu kỳ.

Nghe xong, đám người Tiểu Trừ liền kêu lên: “Chúng ta không đi cùng Đội trưởng Xuống núi sao?!”

“Đội trưởng Dư đi trước, chúng ta làm xong việc còn phải đến Cục văn hóa khảo cổ của tỉnh để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nộp báo cáo.” Anh Lưu liếc nhìn Dư Bạch với ánh mắt đầy ẩn ý: “Cuối tuần cậu Dạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Quang đi trước đi. Triển lãm mỹ thuật sắp bắt đầu, thời gian cũng không dả.”

Dạ Quang chỉ ước Bạch mau chóng rời đi, sao cũng không nắm chắc mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể kiên trì được bao lâu nữa. Vả lại, nếu thời gian quyến càng lâu, đối phương sẽ càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khó đem lòng thích người khác.

“Đúng vậy, phải mua máy bay trước ngày mùng một tháng Năm, đi vào kỳ nghỉ lễ sẽ đông người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lắm.”

Vẻ mặtBạch thoáng xấu hổ, sau đó anh khẽ nói một câu không thể không nói ra nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không muốn nghe thấy: “Anh chưa từng đi máy bay…”

Từ trước đến giờ, Dạ Quang vốnrất tinh mắt thính tai, nên nghemồn một những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh vừa nói, lập tức hét lên: “Cái gì, anh chưa từng đi máy bay bao giờ sao?”

Bây giờ, ngoài cô ra, mọi người trong phòng đều đã nghe thấy.

“Ừ.” Dư Bạch gật đầu, trả lời một cách hết sức ngắn gọn để che giấu sự lúng túng của mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Câu trả lời này khiến mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nên nói gì. Cuối cùng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Dạ Quang nhanh trí, nhíu mày nhận ra điều gì đó không ổn: “Khoan đã, chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước đây anh đã ra nước ngoài ư? Anh đã sang châu Âu Ấn Độ, đúng không?”

Chuyện anh không thể xuống núi đã đủ rồi. Bây giờ một người đã từng ở nước ngoài mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm như anh lại nói với rằng anh chưa từng đi máy bay?

“Đi tàu đến Moscow, sau đó đến Helsinki, rồi đi thuyền đến Stockholm, đó có tàu hỏa đến Copenhagen. Thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chí còn khá nhiều chuyến tàu từ Đan Mạch đến ĐứcPháp. Tóm lại, thể đi từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bắc Kinh đến Paris trong mười ngày. Hơn nữa, dọc đường cònthể…” Bạch nghiêm túc trả lời. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Anh cố ý câu giờ không muốn xuống núi phải không?” Dạ Quang không tâm trạng nghe anh báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáo hành trình. Để tiết kiệm thời gian, đã phải đáp chuyến bay lúc đêm muộn rồi đổi sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngồi tàu hỏa đểthể đến nơi vào sáng hôm sau. Hiện giờ thời gian gấp rút, chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh muốn đi đường bộ, mất ba bốn ngày từ Tây Bắc đến Đông Nam sao? Nếu vậy, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chưa về đến thành phố C thì lệnh triệu tập của tòa án đã gửi đến nhà rồi. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể, thật sự muốn buộc Bạch vào một quả tên lửa và phóng thẳng đến thẳng phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 C.

Để chứng minh sự trong sạch của mình, Dư Bạch nhanh chóng lấy điện thoại cục gạch ra, lật tìm lịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sử cuộc gọi: “Anh biết một bác tài có thể giúp chúng ta mua tàu, không biết từ thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phố Sa đến thành phố C chuyến tàu nào không? lẽ sẽ phải nối chuyến đấy…”

Thời buổi này vẫn còn người tìm người đầu để mua tàu sao?

Dạ Quang càng thêm rối bời, nhưng khi ánh mắt dừng lạichiếc điện thoại di động của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Bạch, chợt hiểu ra. Phải rồi, ngay cả điện thoại thông minh mà anh cũng khôngthì làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sao thể đặt qua mạng được chứ? Người đàn ông này đâu chỉ lạc hậu bảy, tám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm, phải hai mươi năm, hai mươi năm mới đúng!

giật lấy điện thoại di động của anh rồi nói: “Không cần đâu.”

Bạch căng thẳng nuốt khan, sợ hiểu nhầm: “Anh thật sự không muốn kéo dài thời gian…” Hai tròng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mắt của anh thậm chí không dám cử động, vừa nhìn đã biết rằng anh không nói dối, thành thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như một cây củ cải vậy.

Dạ Quang hít sâu một hơi, tự nhủ nóng nảy sẽ làm hỏng việc. nhìn thẳng vào anh, nhấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhá từng từ: “Em sẽ đưa anh ngồi máy bay.”

Bạch yếu ớt từ chối: “Nhưng ông nội anh nói rằng ngồi máy bay không an toàn. Vả lại, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng chưa từng đi máy bay bao giờ…”

“Trước kia anh còn chưa từng xuống núi đấy thôi.” Sự kiên nhẫn của Lê Dạ Quang đã đến cực hạn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng vẫn không quên gánh nặng trên vai mình, bèn cười tít mắt, ngượng ngùng nói: “À, đúng rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước đây anh cũng không…”

Cô cố tình kéo dài giọng, khiến anh Lưu ba đồ đệ dỏng tai lên nghe.

Bạch ngơ ngác nhìn cô. Dạ Quang mím môi làm động tác hôn: “Anh cũng không thế này…”

“Á!” Dư Bạch hoảng sợ hét lên, mặt bỗng chốc đỏ như gấc, vội nắm lấy tay cô, gật đầu chắc nịch: “Anh sẽ đi máy bay! Anh sẽ đi máy bay!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Dạ Lưu Dư Bạch, Dạ Lưu Dư Bạch Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Dạ Lưu Dư Bạch Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Dạ Lưu Dư Bạch Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Dạ Lưu Dư Bạch Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Dạ Lưu Dư Bạch full, Dạ Lưu Dư Bạch online, read Dạ Lưu Dư Bạch, Mạc Hề Dạ Lưu Dư Bạch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 10 — Dạ Lưu Dư Bạch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc