GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 16

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngày hôm sau, bảo đảm với Phú Quýcán bộ trong thôn rằng sẽ đưa Tiểu Bình đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh viện an toàn, Ngải Cảnh Tăng quay trở về thành phố A.

 

Xe chạy vào nội thành thì phía xa, nhà cửa đã lên đèn.

 

Sợ Ngải Cảnh Sơ mệt, Tăng tranh lái xe một đoạn, sau đó đếm lượt cô sang ghế phụ nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngơi, chẳng được bao lâu thì thiếp đi. Đêm hôm kia không ngủ được, chiều hôm sau ngủ bù, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kết quả lại kéo theo một đêm nữa mất ngủ.

 

Thấy mệt mỏi, Ngải Cảnh không suy nghĩ liền lái xe về thẳng nhà mình.

 

Anh xuống xe, đi sang phía ghế lái phụ, giúp cởi dây an toàn rồi bế vào nhà. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà không bật đèn, phỏng chừng ăn cơm xong, đã đưa ông nội ra ngoài tản bộ.

 

Hai tay bế cô, Ngải Cảnh Sơ chật vật mãi mới lấy được chìa khóa ra mở cửa. Cử động của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh quấy nhiễu tới giấc ngủ nhưngngủ đếnman, chỉ thì thào một câu: “Vẫn tắc đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 à?”

 

“Ừ.” Ngải Cảnh đáp, rồi bếlên gác.

 

Anh đặt nằm xuống giường mình, sau đó tranh thủ đi tắm rồi xuống tầng dưới tìm đồ ăn. Mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người trong nhà không biết trước tối nay Ngải Cảnh sẽ về nên ăn cơm xong đã dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dẹp gọn gàng. Ngải Cảnh mở tủ lạnh một hồi, cuối cùng quyết định rán trứng rồi nấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mì. Lúc còn du học, anh thường xuyên làm món này nên rất thành thạo. Xong xuôi, anh lên gác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gọi Tăng Lý.

 

Mở cửa ra, trong phòng vẫn tối om.

 

Ánh đèn ngoài hành lang chiếu vào, anh trông thấy nằm im như lúc đầu, hơi thở rất nhẹ, gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như không thể nghe được.

 

Một cảm xúc rất lạ.

 

Trước đây, mỗi khi về nhà chưa tắm rửa chưa tắm rửa thay đồ, anh nhất định sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bao giờ leo lên giường cảm thấy toàn thân đều bẩn. Thế nhưng lúc này, Tăng vẫn mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nguyên bộ đồ dính đầy bùn đã khô lại nằm trên giường, vậy anh chẳng hề cảm thấy khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chịu.

 

Chẳng hiểu sao, anh lại muốn hôn cô.

 

Anh không biết người ta khi yêu sẽ đối đãi với người con gái mình yêu thế nào. Còn anh, lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào cũng chỉ muốngần cô, hôn cô, nắm tay cô, nghe nói, nghe làm nũng, nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13gọi tên anh.

 

Anh khom người, chống tay hai bên người cô, cúi xuống hôn cô.

 

Sau đó, tỉnh dậy.

 

ý thức màng màng, nhưng cảm nhận được sự cuồng nhiệt của anh, bèn đáp lại.

 

Tăng bị anh hôn cho thần điên bát đảo, mặc cho anh kề sát người lại, tựa như đang đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chặt cô.

 

Hai người hoàn toàn đắm chìm trong đó.

 

“Ngốc!” Anh nặng nề gọi cô.

 

Nhưng không còn ý thức để trả lời.

 

Đợi đến khi bàn tay anh không yên phận mữa, cô mới nhớ ra hỏi: “Đang đâu đây?”

 

“Nhà anh!” Ngải Cảnh đáp.

 

Nghe được câu trả lời của anh, Tăng Lý giật mình tỉnh lại, đẩy anh ra. Ngải Cảnh vốn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ ghé người vào mép giường, nên bị đẩy thình lình như vậy liền ngã lăn xuống đất.

 

Tănghoảng sợ, vội vàng ngồi dậy.

 

Trong phòng tối đen, không biết anh bị trầy xước không, lo lắng gọi anh một tiếng.

 

“Hử?” Anh đáp lại.

 

“Anh sao không? Đèn đâu để em bật?”

 

“Để anh!” Nói xong, anh đứng dậy đi bật đèn. Căn phòng thoáng chốc sáng trưng.

 

Ngải Cảnh Sơ đứng dưới ánh đèn, vẻ mặt ung dung, chẳng điểm giống người vừa bị ngã từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trên giường xuống cả. Tăng không nhịn đượcbật cười ra tiếng.

 

Lúc này, đã đưa ông nội về.

 

Thấy xe ngoài cửa, tầng dưới tầng trên đều sáng đèn, đoán được Ngải Cảnh đã về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quay sang nói với ông Ngải: “Cảnh Sơ nó về rồi, không biết ăn chưa.”

 

Đang định lên gác hỏi thì trông thấy trên bàn ăn nồi mì, liếc qua cũng biết© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngải Cảnh làm.

 

Nhưng kì lạ là, hai cái bát.

 

Trên đời này, ai có thể phiền Ngải thiếu gia phải đích thân xuống bếp?

 

Vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, bỗngmột dự cảm tốt đẹp.

 

Quả nhiên, trông thấy Ngải Cảnh dẫn theo một gái từ trên gác đi xuống.

 

Anh nói: “Ông nội, chú, dì, đây Tăng Lý!”

 

Dì Lý nghe Ngải Cảnh nhắc tới cô gái này một lần, lúc đóđã hứng chí cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một ngày một đêm, còn cho rằng đều nhờ vào cặp xem phim của mình, kích động đến nỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trách bản thân không nghĩ ra kế này sớm. Tuy nhiên, về phần Tăng trông như thế nào, tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tình ra sao, bao giờ đưa về nhà ra mắt thì không biết. Hôm nay được gặp người thật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bà cười đến nở hoa trên mặt.

 

Tăng mất tự nhiênbị nhìn chằm chằm, gượng gạo chào từng người một.

 

Vừa trông thấy ông Ngải, liền hiểu ra phong thái của Ngải Cảnh do di truyền, đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí chất quân nhân. Một ông lão hơn tám mươi tuổi, mái đầu hoa râm, nhưng tinh thần chẳng thua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kém thanh niên, sống lưng ông thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị và ít nói.

 

Nếu không người sôi nổi như Lý, để hai ông cháu họ với nhau thì sớm muộn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngôn ngữ cũng bị lãng quên mất thôi.

 

háo hức muốn hỏi chuyện nhưng lại sợ quá đường đột khiến Tăng sợ.

 

Tăngngồi xuống bàn ăn theo theo Ngải Cảnh Sơ, cầm đôi đũa lên, bắt đầu ăn mì.

 

Nhưng hai người họ vừa động đũa thì ông nội vốn đang cầm kính viễn thị đọc báo ngẩng đầu lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nói: “Cảnh Sơ, bạn đến nhà chơi lần đầu sao lại để bạn ăn mì?”

 

Bấy giờ dì mới nhớ ra, chạy vào ngăn hai người lại vội vàng nhận suất về mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chẳng mấy chốc, hai vợ chồng chú Lưu đã chuẩn bị xong một bàn thức ăn.

 

Ăn cơm xong, Ngải Cảnh đưa Tăng về nhà. Chú Lưu theo thói quen nhắc anh một câu: “Đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhanh về nhanh nhé”, thế ngay lập tức đã bị trách móc. “Giục cái giục!”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau đó còn tươi cười nhìn Ngải Cảnh và Tăng Lý, sửa lại lời nhắc: “Thanh niên mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ chơi thoải mái đi nhé, không cần về sớm. Muốn chơi đến lúc nào thì chơi!”

 

Thứ Tư, Tăng lại đến bệnh viện.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Truyện Ngắn, truyện Truyện Ngắn hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi full, Cũng Chỉ Là Hạt Bụi online, read Cũng Chỉ Là Hạt Bụi, Mộc Phù Sinh Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 16 — Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc