GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thôi được, thiếu một chút cô cũng không chấp nhặt nữa. Lườm cậu ta một cái rồi quay đầu lại, vừa lúc đối diện với Lưu Trụ. Lưu Trụ vừa thấy cô đánh anh trai, đã sợ tè ra quần.

“Chị cả, chị muốn gì?”

“Chị cả có, tốt không?”

“Tốt, chị cả rất tốt.” Cậu ta vội vàng nhớ lại những chuyện về chị cả. “Chị cả, hồi nhỏ cõng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em, em lớn lên trên lưng chị cả. Chị cả đồ ăn ngon đều cho tụi em, Chị cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ lại giỏi như vậy, bắt cho tụi em ăn, bắtđổi tiền, cũng đưa về cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gia đình, tụi em được nhờ.”

Hệ thống: Thu hoạch được mười hai điểm hảo cảm. Chủ nhân, đây mức cao nhất đấy. Ha ha, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngờ lại thể thao tác như thế này. nhìn Lưu Trụ xem, nói đến mức tự mình cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động luôn, một lần nhớ hết những điều tốt của chị cả.

Lưu Ly: “Được nhờ thì, nhớ cái tốt, tao cũng không, cần gì, khác.”

Lưu Trụ vội vàng gật đầu: “Vâng, vâng, em biết rồi. Chị cả vốn dĩ đã tốt, đều là tụi em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không biết tốt xấu.”

Một trận đòn, giá trị hảo cảm của Lưu Xuyên không nhiều, nhưng cũng gần như tiêu trừ hết điểm ác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm trước đó. Một trận đòn, cậu ta không dám chán ghét chị cả nữa, cậu ta sâu sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hiểu răng, thật sự sẽ đánh người. Bản thân thì không đánh lại cô.

Lưu Trụ thì hoàn toàn sợ ra quần, thằng nhãi suy đi tính lại, trừ việc chị cả bị bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai năm nay không thể đi làm công điểm, từ nhỏ đến lớn chị cả vẫn luôn rất tốt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bọn họ, lại còn tháo vát. Giờ chị cả kiếm tiền về cho gia đình,không kiếm được công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điểm không tốt, nhưng kiếm tiền về cho gia đình thì tuyệt đối tốt. Đúng, tốt.

Hệ thống: Thu hoạch được tám điểm hảo cảm, đến từ Lưu Trụ.

Lưu Ly nằm trên giường không nhịn được cười thầm, đúng giống con lừa mà. Dắt thì không đi, đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thì lùi lại. Bình thường bị khinh thường, đánh cho một trận thì ngoan ngoãn hết.

Hôm sau, vẫn đi bắt cá, kết hôn thì cũng phải quần áo mới, chăn nệm mới, tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhất thêm một cái máy may. Thời đại này bản mọi người đều tự may quần áo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có một cái máy may cũng dễ bề ngụy trang.

Xách đến bờ sông, La Dược hôm nay cũng đó. Hôm nay anh vậy cầm một cái cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu, ngồi bên bờ rất nhàn nhã. Ánh mắt vẫn lạnh nhạt, nhưng hôm nay thế này chắc chắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phải là muốn tìm chết.

Thấy cô, anh không nói gì, âm thầm thu lại ánh mắt, vẻ thờ ơ lạnh nhạt như Khương Thái Công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 câu cá. Cô đặt xô xuống, xắn quần lên chuẩn bị xuống sông cá. Để không bị anh nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thấu mật,giữ một khoảng cách nhất định với anh.

Nhưng mắt La Dược tinh tường đến mức nào, anh người bị viễn thị điển hình. Cách xa như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nếu ở dưới nước có thể không thấy, nhưng trên bờ thì nhìn rất rõ. Bắp chân trần của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều vết lở loét, chỗ hình như đang chảy mủ.

“Vết thương của cô, xuống nước bị viêm nhiễm không?”

Lưu Ly quay đầu: “Không.”

Câu trả lờibản năng. Bệnh củasẽ không ngâm nước hay không mà nặng hơn hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhẹ đi. Hay nói cách khác là bản thân không bận tâm, nặng hơn một chút với cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không khác gì. Nếu không nhờ dị năng của cô, căn bệnh này đúngkhông sống qua nổi năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay. Lưu Ly ban đầu nhảy sông tự tử, cũng xem như kết thúc sự hành hạ này.

Hai người, một người ngồi câu cá, một người còng lưng nghiêm túc cá. Lưu Ly ném hai con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắm cỏ lên bờ, chợt nhận ra anh vừa rồi vẻ quan tâm đến nhỉ? Kệ đi, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan tâm, sao thì nhiều, cho anh hai con luôn, câu được hay không thì tùy vào vận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 may.

Dòng nước rất êm đềm, thượng nguồn, anh hạ nguồn, chẳng mấy chốc, đàn đã đến gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh. Anh giật cần câu, thu về, không ngờ lại câu được conto như vậy. Một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắng năm sáu cân, sao trước đây anh không thấy nhỉ.

Ánh mắt rơi trên người cô gái đang cá, cũng được một con trắng ném lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bờ. hình như đã linh hoạt hơn một chút, động tác ném dứt khoát, ném rất chuẩn vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước.ảo giác của mình sao, anh không dám chắc chắn.

Anh chỗ này quan sát, con lớn trong sông này rất hiếm gặp, ít nhất là anh chưa thấy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Theo lời của thôn dân, cũng chẳng lớn gì. Con lớn nhất từng bắt được con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trắm cỏ ba bốn cân, đó cũng rất lâu mới một lần.

Nhưng đây, lớn nối đuôi nhau. Không chỉ tự mò được, ngay cả anh cũng câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được một con. Nếu giỏi giang như vậy, tại sao lại nghĩ quẩn muốn nhảy sông chứ?

Lưu Ly không quan tâm anh nghĩ gì, đứng trong nước ngập đến bắp đùi, cả buổi chiều được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 năm con cá. Lúc chạng vạng, lên bờ, xách chuẩn bị đi bán luôn.

“Cô không về nhà sao?”

vặt mấy cọng cỏ, hai tay thoăn thoắt tết lại, giúp anh buộcrồi treo lên xe lăn. Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không đợi anh trả lời, trực tiếp đẩy anh ra chỗ bằng phẳng bên ngoài.

Anh không trả lời cô, cũng không từ chối cô. Lưu Ly buông xe lăn của anh, quay người xách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nước của mình. Anh không nói gì,cũng không hỏi thêm, tự mình xách xô đi về hướng ngược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại.

Trần Chi Ngôn đi tìm con trai, đối diện với bóng lưng cô đi xa,không gọi cô. Lặng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẩy con trai về nhà, cúi đầu nhìn đứa này, rồi lại trống về phía xa nhìn đứa kia.

Thật đáng tiếc, tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy. Nghe nói vốn người nổi tiếng thông minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xinh đẹp khắp mười dặm tám thôn, nhưng giờ lại lở loét khắp người không nói lời, bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta sau lưng chê cười cương thi.

Đứa con trai tài giỏi, tháo vát của bà, hạng nhất trong các cuộc thi đấu quân khu lớn, hạng nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi tốt nghiệp trường quân đội. Nhưng lại như vậy, bị thương trong nhiệm vụ, dẫn đến liệt nửa người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dưới. Nhìn con trai đau đớn không muốn sống, đôi khitự hỏi, lẽ mất đi sinh mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn tốt hơn bây giờ, ít nhất, con trai sẽ không đau khổ đến vậy.

Bà thở một hơi thật dài,một người mẹ, đương nhiên vẫn mong con sống. Con trai đang trầm cảm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chán nản, không dám nói nhiều thêm một lời.

Hai mẹ con nhanh chóng về đến ngôi nhà của họ đại đội, một căn nhà gạch bùn đất. Bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài có một cái mái hiên dùng để nấu ăn, trong sân trồng nhiều hoarau cải.

“Con trai, con muốn ngoài một lát hay về phòng?”

“Về phòng.”

đẩy con trai vào phòng, rồi tự mình ra nấu cơm. Kể từ khi xảy ra chuyện, con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể hiện sự chán nản tiêu điều, nhưng không công khai tuyệt thực hay tìm chết. biết con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan tâm đến những người làm bố làm mẹ như họ, đi tìm cái chết vẫn cố gắng tìm cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chết sao cho giống tai nạn để bọn họ dễ chấp nhận hơn.

Đưa tay gạt nước mắt, bà lão Hoa hàng xóm xách cái sọt ra cũng nấu cơm. Hai nhà đều bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều xuống dưới để rèn luyện, không đủ chỗ nên giờ chen chúc trong cùng một sân. lão thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thì hừ lạnh một tiếng, nói chuyện mỉa mai.

“Họ La này, cô lại không đi làm công điểm à? Chúng ta đến đây để tiếp nhận giáo dục lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngày nào cũng trốn tránh giáo dục thì không ổn đâu.”

“Thím à, chuyện này không liên quan đến thím đâu.”

“Tôi bây giờ cũng bần nông trung nông mà, tôi cách giám sát, sao lại không liên quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến tôi?”

“Thím, thím cũng người bị điều xuống sở rèn luyện, vậy sao thím không đi làm công điểm?”

“Tôi, tôi tay chân già yếu rồi, làm không nổi.”

“Tôi thì bị bệnh tim, hôm nay không khỏe.”

Hừ, lại bị bà đốp lại, lão bĩu môi không phục. Thấy có cá, nhất thời mắt mở to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như quả trứng bò.

“Cá này,lấy đâu ra đấy?”

“Câu được.”

“Sao các người lại câu được lớn như vậy?”

“Thì phải hỏi ông trời thôi.”

Thím mà có giỏi thì quản luôn ông trời đi. Nhưng trước đây đúng là không có vận may này. Hình như là có cô gái đó ở đây, vận may mới đặc biệt tốt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại full, Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại online, read Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại, Linh Khê Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc