GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 23

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sau khi đại phu nói ta đã mang thai, ban đầu là kinh ngạc vui mừng,sau đó là càng nghĩ càng sợ. Tính lại thời gian thì trên đường hồi kinhta đã mang thai rồi, cả đường xóc nảy như thế, cộng thêm vừa hồi kinhtinh thần mấy ngày đều mỏi mệt, đứa bé này vẫn hoàn hảo khoẻ mạnh ở lạitrong bụng ta, đúng là được ông trời phù hộ rồi.
Trương Lai nắm lấy tay ta cười ngây ngô, cha ta đã biết chuyện TúHà, mấy ngày nay nhìn Trương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lai cực kỳ không vừa mắt, lúc này lại không còn nhớđến chuyện giận dỗi đó nữa, mừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến nói không ra lời.
Ta vỗ vai ông cười, “Cha, người sắp lên chức ông ngoại rồi.”
“Được, được, được…”, cả khuôn mặt cha sự vui mừng, tính cách ôngtrước nay vừa bướng bỉnh lại vừa cứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rắn, mấy năm nay lớn tuổi rồi, lại cảm giác như lão ngoan đồng.
(*Lão ngoan đồng: tức người già rồi tính cách xử như trẻcon, ví dụ tiêu biểu: Lão ngoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng Chu Thông trong truyện của KimDung*)
Lúc chỉ còn lại hai người, Trương Lai cẩn thận ôm ta ngồi lên đùi, thì thào: “Tiểu Khê… Tiểu Khê…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
“Rất mừng đúng không?”
Chàng gật đầu, “Ừ, ta thích nàng sinh hài tử cho ta.”
Ta khẽ cười, “Thiếp cũng muốn sinh hài tử cho chàng”, đúng vậy, cómột kiếp sống khoẻ mạnh, ta muốn giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những người con gái bình thườngkhác, làm mẫu thân, lẽ khi đám nhóc bướng bỉnh còn thể cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 roiđuổi đánh chúng nó?
“Tiểu Khê sau này đừng uống loại thuốc khó uống này nữa nhé?”
“Ừ, lão đại phu nói, mang thai, đã nói lên thân thể khoẻ lại rồi.”
“Vậy là tốt rồi, mỗi ngày nhìn nàng uống thuốc, trong lòng ta rất khó chịu.”
“Thật ra cũng không khó uống lắm, thiếp đã quen rồi”, ta vỗ nhẹ lêntay chàng. Cũng chỉthuốc bổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khí huyết, tác dụng chủ yếu điềudưỡng thân thể thôi.
“Tiểu Khê…”, chàng cẩn thận nhẹ nhàng hôn lên trái ta một cái,“Đại phu nói nàng không được làm việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mệt nhọc, thời gian này không được may y phục cho ta với cha, cũng không được xuống bếp, cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để đầu bếp nấu cơm đi.”
Đúng vậy, trong nhà cái cũng có, nhưng ta vẫn thích làm nhữngchuyện nhỏ nhặt này. Đối với ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mà nói, đó không phải chuyện mệtnhọc, một niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống.
“Được”, ta gật đầu, đây hài tử, cũng để cho mọi người bớt lo lắng.
Chạng vạng tối ta ngồi một mình trong thư phòng, vừa mới rót một bình trà, thì thấy Hoàng đế bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra từ mật đạo. lẽ để tiện tương lai báocáo tình báo dễ hơn, toà nhà này không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an toàn như nhà sắt, còncó rất nhiều mật đạo để người của ta cùng mật thám của Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đế dễ liênhệ.
Cũng may chỉ có ta Hoàng đế thể mở được quan mật đạo, nếu không buổi tối ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngủ cũng không được an tâm.
Bởi vì hôm nay khả năng cần phải đàm phán, ta không muốn lúc đàmphán lại bị yếu thế hơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho nên không đứng dậy hành lễ. Mà rót một chén trà không nói thêm, đẩy chén trà về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía Hoàng đế.
Hắn cũng không so đo việc ta thất lễ, chỉ ngồi xuống, nâng chén trà lên uống. Lúc này, không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mở miệng nói chuyện.
“Có giải dược rồi?”, giọng nói của hắn không nghe được đang vui hay đang giận.
Ta khẽ cười nói: “Không giải dược, nhưng biên thành mộtlão đại phu cho ta một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đơn thuốc bổ, đơn thuốc này ta đã uống mườinăm nay. Vốn cũng không ôm nhiều hy vọng, chỉ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước mắt mỗi conđường này để chọn. Không ngờ lại xảy ra kỳ tích.”
Hắn trầm mặc một lúc, “Ta nghĩ nàng không quan tâm, sớm biết thế đã đưa giải dược cho nàng rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
“Dược của bệ hạ thể giải được bách độc, sao thể lãng phí vào ta. Hơn nữa tuy muộn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng cuối cùng vẫn đó sao.”
“Rất thích hài tử? Cũng hài tử của Trương Lai sao?.”
Ta nghĩ cẩn thận, nói thật lòng: “Bởi đây hài tử của ta.”
Hắn trầm mặc một lúc, khẽ gật đầu, “Được rồi. Nhưng con của nàngtương lai không thể bước vào triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đình, tức không thể làm quan viêntriều đình hoặc quan hệ thông gia với chư hầu.”
Ta cân nhắc trong chốc lát, “Ta sẽ không hướng hài tử theo con đườngđó, nhưng nếu hài tử thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thích đọc sách, muốn công danh. Hoặc con gái thật sự nhìn trúng con nhà quyền quý, ta sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không ngăn cản. Dù saonếu xảy ra chuyện như vậy, ta sẽ giao lại toàn bộ công việc đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nămgiữ trong tay, tìm một chỗ để mình dưỡng lão. Ta muốn lúc đó ít nhấtcũng phải mười năm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười sáu năm sau, trước đó công việc bàn giaocũng phải hoàn thành bản, tuổi ta cũng không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trẻ, bệ hạ chắc chắn sẽ ưng thuận việc bồi dưỡng người kế nhiệm cho ta.”
“… trong lòng nàng, hài tử còn quan trọng hơn việc trẫm giao cho nàng sao?”
“Ta tuyệt đối sẽ khônghài tử làm trễ nải công việc. Cho cóngười bắt hài tử đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoặc dùng tính mạng người nhà uy hiếp ta, ta cũngsẽ không phản bội bệ hạ”, ta cân nhắc lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng câu từng chữ, cố gắngphỏng đoán tâm Hoàng đế, “Chỉ có điều, quan trọng nhất, ta hy vọngngười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà thể bình an sinh sống, hy vọng con của ta thể cưỡi ngựatự do tự tại trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thảo nguyên, ta không muốn ép buộc con ta.”
Hắn khẽ cười, “Con của nàng đúng rất may mắn, được rồi, nhớ kỹ lời của nàng, vĩnh viễn đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phản bội trẫm.”
“Dạ”, ta cẩn thận quỳ xuống dập đầu với hắn, “Ta quyết sẽ không phản bội bệ hạ”, chỉ cần ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thương tổn người nhà ta.
Hắn vẻ đã hài lòng, sau khi cho ta đứng dậy, hỏi ta như đang nói chuyện phiếm, “Nàng sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại đưa nữ nhân kia về nhà?”
Nữ nhân kia?
“À.. Người nói Hà? Thứ nhất trưởng bối của nàng ấy ânvới phu quân ta, thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hai lúc đó ta không chân tướng, không biếtnàng ấy đóng vaitrong vở kịch.”

“Hiện giờ đã rõ rồi?”
“Ừm”, ta gật đầu.
Ta đã cho người điều tra, nàng ấy đúng từ quê Trương Laiđến, tuy là một gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôn quê, nhưng thường xuyên nhận được tiếp tế của phu nhân nên đời sống vật chất cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không tệ, nương xinhđẹp nhất trong thôn, cho nên gần đây hơn kiêu ngạo. Gia gia của nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tavừa mất, nàng ta đã đến Kinh thành tìm nơi nương tựa chỗphu nhân.Trước đó khi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong thôn đã được muội muội của Trương Lai chỉ điểm, sau này phải gả cho một đại quan. Đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Kinh thành mới phát hiện xem xuất thân của nàng ta, chỉthể gả cho người dân bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi. Muộimuội Trương Lai bắt đầu thu xếp cho nàng ấy, sau nàynàng ấy không an phận, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm thiếp củaThái phó, mà không quan tâm đến chuyệnkhác. Tình cảm vợ chồng Thái phó gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đây không tệ, huống chi cho dùnạp thiếp, hắn cũng không chấp nhận nạp một cô gái thôn quê, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiênkhông đặt nàng ta trong mắt.
Muội muội Trương Lai muốn nạp thiếp cho Trương Lai, chọn luôn nha đầubên cạnh nàng. Về sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lạiphủ nghe người ta bàn tán nói talại Hoàng cung tạ ơn, cho rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trương Lai đại quan đó, mới đicầu xin muội muội Trương Lai. phu nhân đại khái đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sớm thấy nàng taquá phiền phức, cho nên thuận thế đẩy thuyền. nàng kia chỉ sợđến giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn chưa biết, Trương Lai không phải đại quanthế.
“Nàng cho đem đồ ăn ngon, lăng la tơ lụa đưa cho nàng ta, sao?”
Ta cười nói: “Cũng khônggì. Nếu như nàng ta người tốt, ta chú ý đến cuộc sống của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nàng ta cũngviệc nên làm. Nếu như nàng ta làngười không tốt, ta đưa nàng ta lên cao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi cũng ngày rớt xuống.”
“Nàng rất thẳng thắn”, Hoàng đế cười to.
“Nếu ta người nhân từ dễ nương tay, bệ hạ sao lại giao việc cho ta xử chứ?”
“Nếu nàng ta cũng hài tử?”
“Sinh hạ ra thôi.”
“Sinh hạ ra? Nàng vẫn rất nhân từ dễ nương tay.”
“Có vấn đề đâu”, ta nở nụ cười, “Ta không quan tâm hài tử từbụng ai đi ra, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cần do ta nuôi lớn, sẽcon của ta. Đừng nói đến chuyện đứa một nửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dòng máu của Trương Lai, kể cả không có, chỉcầnta nuôi, cũng coi như ruột thịt.”
“Trẫm đã hạ thấp nàng rồi. Trẫm vốn nghĩ nàng đưa nàng ta về vìmình không hài tử. Hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giờ đãrồi, nàng vẫn nguyện ý lưu nàng talại, không sợ tương lai thành tai hoạ ngầm sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13
Ta gật đầu, “Đúng chút bận tâm, nếu như Hoàng thượng thể giúp ta một chuyện, thì sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này không còn phải lo nữa.”
“Giúp thế nào?”
“Mời đại phu nói ta mang song bào thai, lúc ta sinh con, đẩy cho TúHà sinh sớm một chút, dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mật đạo ôm qua cho ta. Sau đó xin bệ hạ hỗtrợ tìm một hài tử ốm yếu sinh non © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hoặc bào thai chết đổi lại cho Tú Hà. đỡ sinh con cho hai bên cũng nhờ bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm giúp người nào đáng tin.”
“Không khó. Nhưng làm vậy để làm gì? Nàng đem hài tử về nuôi dưỡng,thì cũngmột do. Nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm vậy để đề phòng ai? Đề phòng Trương Lainhìn thấy hài tử lại nhớ đến mẫu thân của hài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tử sao?”
Ta lắc đầu, “Không phải. Trương Lai từ trước đến giờ đều chung tình,huống chi chuyện đó chỉ hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý vướng vào, không trách được muộimuội của mình, nên đành trách nữ nhân đã lên giường hắn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Chỉ cần takhông ngược đãi Hà, đối với nàng ta chàng cũng sẽ không sự chú ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với đồng tình. Đâyta đề phòng tương lai hài tử biết chuyện, sẽ sođo vấn đề mẹ ruột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mẹ nuôi.”
“Nàng không sợ trẫm nói chuyện này với Trương Lai sao, nàng cũng biết trẫm đối với nàng…”
“Hoàng thượng nói đùa rồi”, ta lập tức ngắt lời hắn.
“Ồ?”
Ta đành phải nói, “Bệ hạ cho rằng, Trương Lai tin ta hay tin người khác?”
“… Được rồi, hiếm khi nàng mở miệng đặt ra yêu cầu với trẫm, trẫm đáp ứng.”
“Lúc tìm hài nhi, đừng làm hại tính mạng người khác. Tốt nhất tìm hài tử bị vứt bỏ ấy”, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta bổ sung thêm một câu.
“Nàng coi trẫm là loại người nào?”, hắn lườm ta một cái, “Được rồi,trẫm còn rất nhiều tấu chương cần phê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 duyệt đây, không còn chuyện gìkhác thì trẫm đi đây.”
“Còn một việc nữa. Thần phụ liên lạc với bệ hạnhiều lúc bất tiện, chỉmỗi mật đạo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn thông tri sớm, tránh được người khác đụngvào. biên thành vài người nuôi bồ câu để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa tin, ta nghĩ chúng tacũngthể nuôi một đàn. Lúc việc gấp sẽ thả bồ câu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đưa tin, đểgiữ được mật, đề phòng bồ câu đưa tin bị bắt được, tốt nhất không nên viết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chữ. Ta nghĩ có thể dùng màu sắc để thể hiện, có việc gấp cần gặpmặt, hoặc chỗ ta bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiện đừng đến đó. Cũng không bị người khác pháthiện, như thế thuận tiện hơn nhiều.”
Hắn bước vài bước thong thả trong phòng, ngẩng đầu lên hỏi ta: “Người thuần dưỡng bồ câu để đưa tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tìm đâu đây?”
Ta mỉm cười, “Ngay biên thành, có một người ngốc chuyên nuôi bồ câu đưa tin, ngoại trừ việc nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bồ câu, những chuyện khác đều ngây ngốcngơ ngẩn. Chỉ điều tay nghề hắn biên thành không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 để ý đến, chonên hắn rất chán nản thất vọng. Lúc đầubiên thành ta để ý đến, thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuyên đến tiếp tế cho hắn, coi như cũng vài phần giao tình. Ngườinày cái cũng không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ý, để hắn nuôi bồ câuđược. Bồ câu này nếudùng được, tương lai truyền tin tức ra bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngoài, hoặc biên quantình hình chiến sự khẩn cấp, cũng rất thuận tiện.”
“Nàng nói không sai”, hắn vỗ bàn, “Trẫm lập tức phái người đi tìm hắn, hắn tên gì?”
“Hắn tên Thẩm Dân. Việc này vẫn nên tiến hành âm thầm thì tốt hơn, huy động nhiều nhân lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ bại lộ ý đồ bệ hạ. Để ta viết một bức thưcho hắn được chứ?”
“Cũng được.”
Ta bước lại bàn trải giấy ra, viết một bức thư nội dung chủ yếu làlôi kéo hắn, nói ở đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhiều người coi trọng hắn, còn người nguyện ý tài trợ hắn nuôi bồ câu. Cho Hoàng đế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xem qua, hắn gật đầu, ta để vào trong phong thư, đưa cho Hoàng đế.
Hoàng đế đi rồi, ta mới nhẹ thở phào. Cần thận ngẫm lại lần nóichuyện hôm nay, xem ra, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta còn hữu dụng, Hoàng đế đối xử với tavẫn rộng rãi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cố Tích, Cố Tích Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Cố Tích Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Cố Tích Điền văn, truyện Điền văn hay, Cố Tích full, Cố Tích online, read Cố Tích, A Đậu Cố Tích

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Cố Tích

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc