GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 27: Nỗi nhớ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Qủa nhiên, mấy hôm sau đó, Hứa Lật Dương bảo với tôi Anh xin nghỉ ba ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thằng con trai củaốm ho bị sưng phổi. Tôi hờ hững buông một câu “Thế à?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khi nghe tin đó, trong lòng cảm thấy rất sung sướng nhưng không dám mang sự thật của câu chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra để kể cho Hứa Lật Dương nghe. Tôi sợ cậu ấy sẽ thấy tôi không được hiền lành, lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thiện.

 

Sau khi chuyển sang lớp này, nỗi khổ tâm lớn nhất của tôi tương tư.

 

Lớp của Hứa Lật Dương tầng trên. Lớp tôitầng dưới. Đôi lúc trong giờ tôi ngửa mặt lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn trần nhà tự hỏi không biết cậu ấy giờ này đang làm gì? tập trung nghe giảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không? đang nhớ đến tôi không? lúc bước vào lớp theo thói quen, tôi đưa mắt nhìn về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phía chỗ ngồi quen thuộc của cậu ấy nhưng nhìn rồi mới phát hiện ra mục tiêu cần tìm đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn ở đó nữa.

 

Mỗi lần chuông hết tiết báo hiệu, tôi không giống những lúc trước ngồi lỳ trong lớp đọc sách hay nằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuống bàn ngủlập tức đi ra ngoài, đứnghành lang, mặt hướng về sân bóng. Tôi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy sẽ đi xuống để mua nước cantin hoặc đi vệ sinh. Thếtôi cứ thế đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó giả vờ khôngviệc đi đi lại lại dọc hành lang, đợi sự xuất hiện của cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ấy.

 

Hầu như giờ nghỉ giải lao nào cậu ấy cũng xuống tầng. Lúc đi qua chân cầu thang tầng của tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy sẽ cất cao giọng nói chuyện với bạn. Tôi biết ngay đóHứa Lật Dương, ngoảnh ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu lại, có thể bắt gặp ánh mắt của cậu ấy, gửi đến nhau một chút nhớ nhung. Bốn mươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lăm phút khô khan bức được rửa trôi chỉ bằng ánh mắt đó.

 

Hai người yêu nhau, nhiều lúc chỉ cần một ánh mắt đã quá đủ.

 

Cuối cùng, ngày cuối tuần cũng đến - thứ Bảy, lúc tan học, tôi cố tình ngồi lại lớp, giả vờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắp xếp sách vở. Tôi không biết cậu ấyxuống tìm tôi không, nhưng tôi cầu mong cậu ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần giao cách cảm, biết được tôi đang ngồi đây đợi cậu ấybiết được rằng tôi đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhớ cậu ấy biết bao.

 

Buổi chiều thứ Bảy hôm đó, cả sân trường tĩnh lặng, vắng vẻ. Cái cảm giác tĩnh lặng đó làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con người ta dễ cảm thấy cô đơn.

 

Tôi ngồi yên trong lớp, giở sách ra đọc, lật hết trang này đến trang khác nhưng chẳng được một chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nào vào đầu.

 

Nghe thấy bước chân đang tiến lại gần, tôi biết nhất định Hứa Lật Dương. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy từng bước từng bước tiến lại gần tôi. Gần đến nỗi hai đứa chỉ cách nhau khoảng cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của một cái ôm.

 

Mặcmới chỉ xa nhau một tuần, nhưng nỗi nhớ chưa bao giờ trở nên mãnh liệt như thế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Lúc Hứa Lật Dương tiến sát lại gần tôi, tôi chợt nghĩ, tôi đã quá yêu cậu ấy mất rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên mới nhớ cậu ấy đến vậy.

 

Chúng tôi ôm nhau. Nhưng nghĩ đến việc đang trong lớp học, thỉnh thoảng vẫn đôi người qua lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên chúng tôi chỉ nhẹ nhàng ôm nhau một cái rồi rời ra luôn. Tôi vẫn cảm thấy chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngượng nghịu, không dám dựa hẳn người mình vào người của Hứa Lật Dương. thế cái ôm của tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luônchútđó sợ sệt. Tôi sợ nếu tôi ôm hờ quá, sẽ không nghe thấy tiếng tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cậu ấy đập. Nhưng nếu ôm chặt quá tôi lại sợ mình sẽ đắm chìm vào đó không dứt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra được.

 

Nỗi nhớ sâu đậm như thế, chỉ một cái ôm cũng thể làm thoả mãn tất cả.

 

Tôi ngước nhìn vào ánh mắt cậu ấy, nói: “Tớ nhớ cậu lắm!”

 

Hứa Lật Dương cũng nói: “Tớ cũng rất nhớ cậu!”

 

Nhiều năm sau này, tôi đã thể rất dễ dãi nói với người khác câu “Em nhớ anh”. Nhớ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người thể do tình yêu nhớ nhung họ, cũng thể bởi thấy đơn, mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sự an ủi, thế cầnmột người để cho mình nhớ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Cô Đơn Vào Đời, Cô Đơn Vào Đời Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Cô Đơn Vào Đời Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Cô Đơn Vào Đời full, Cô Đơn Vào Đời online, read Cô Đơn Vào Đời, Dịch Phấn Hàn Cô Đơn Vào Đời

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Cô Đơn Vào Đời

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc