GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 13

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc này, ta mở thư ra, cho Thẩm Xung xem, từng câu từng chữ: “Bệ hạ cảm thấy, đây chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ai?”

Ánh mắt của Thẩm Xung co rụt lại, rốt cuộc nhịn không được, duỗi tay một bạt tai, hung hăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh lên mặt Thần phi.

Hoàng Hậu đại kinh thất sắc: “Hoàng thượng đánh sai người rồi! Kẻ làm nhiều việc ác ràng là Như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi!”

Thẩm Xung rũ mắt nhìn nàng, trong mắt toàn thất vọng.

“Hoàng Hậu sức khoẻ không tốt, sớm ngày hồi cung tĩnh dưỡng, trẫm chỉ coi như ngươi hôm nay chưa từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới.”

Rốt cuộc phu thê một hồi, không ngờ hắn ngay lúc này che chở nàng.

Nhưng khó khăn mới được cơ hội trả thù ta, Chu Huân saothể buông xuống được.

Không ngờ nàng dẫn theo một chúng phi tần, thẳng tắp quỳ gối trước người Thẩm Xung:

“Thần thiếp thân làm chủ trung cung,trách nhiệm khuyên can. Loạn thần tặc tử thườngbên cạnh vua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó uy hiếp đối với giang sơn Đại Sở. Thần thiếp giang sơn, bệ hạ, cũng xin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bệ hạ xử tử nhi của Vân thị!”

Thần Phi cũng che mặt, hai mắt đẫm lệ màng màng phụ họa:

“Năm đó Vân Đường bị chết không ràng, chỉ sợ Vân gia ghi hận trong lòng, bụng dạ khó lường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lại bên cạnh bệ hạ, uy hiếp đối với giang sơn tắc.”

Năm đó các nàng liên thủ treo cổ Vân Đường treo cổ, Thẩm Xung chưa từng thấy.

Nhưng hôm nay tương bức Mạnh Cẩm từng chút một, hắn lại nhìn ràng.

“Bệ hạ nếu không tin, thần thiếp còn lấy ra lời khai của Mạnh gia. Mạnh Cẩm kia vốn nhát gan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ sệt, trước mặt người khác cũng không dám nhiều lời, sao có thể giống Như Phi sấm rền gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuốn không kiêng nể như thế.”

“Nữ nhi Vân gia nữ chỉ thay đổi bộ mặt của Mạnh Cẩm, hoặc bệ hạ. Thỉnh bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ lại.”

Phi tần lục cung chỉnh chỉnh tề tề dập đầu trên mặt đất, buộc ta phải chết.

Ta lạnh nhạt quét ống tay áo, nhịn không được mà nhìn Thẩm Xung cười thành tiếng: “Làm sao bây giờ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngươi chết hay ta chết?”

Mọi người đều cả kinh, đầy mặt vẻ mặt phẫn nộ trừng mắt nhìn ta:

“Như Phi, làm càn!”

Hoàng Hậu càng lo lắng khó nhịn:

“Bệ hạ, chuyện tới nước này ngươi vẫn muốn dung túng bảo vệ cho nàng sao?”

“Vậy Hoàng hậu cho rằng, trẫm nên làm như thế nào?”

Trên khuôn mặt lạnh nhạt của Thẩm Xung xả ra nụ cười lạnh băng, nhấc vạt áo lên, ngồi trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế đá.

Hoàng Hậu nghiêm nghị cười với ta:

“Loạn thần tặc tử, tất nhiên nên bêu đầu thị chúng.”

Thẩm Xung gật gật đầu, một bộ suy tư.

Sau đó phất phất tay:

“Người tới, kéo xuống đi, bêu đầu thị chúng.”

Hoàng hậu cùng Thần phi liếc nhìn nhau, đều mừng thầm đắc ý.

Nhưng nháy mắt tiếp theo, người Ngũ công công kéo đi lạiThần Phi.

Thần phi đại kinh thất sắc, khuôn mặt vẫn luôn nhợt nhạt nhu hoà lại tràn đầy sợ hãi:

“Làm càn, các ngươi nên bắt chính Như Phi, bắt bổn cung làm chi!”

Hoàng Hậu cũng khôngnguyên do:

“Bệ hạ, đây ý gì!”

Thẩm Xung nhìn xuống các nàng, giống như xem vai hề:

“Thần Phi mới vừa nói những thư đó do nha hoàn của Trinh Tần trước khi tự sát đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới tay nàng, chữ viết không khác chữ Như phi”

“Dựa vào những chữ viết đó, nàng đã chứng minh Như Phi làm con của loạn thần tặc tử”

“Nhưng Thần Phi không hiểu được, những năm như phi bị hầu phủ đánh rơi bên ngoài, căn bản không© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đọc sách, sao thể viết chữ?”

Mọi người cả kinh.

Hoàng hậu vội bù:

“Tranh chữ bảng chữ mẫu của Như Phi đều có, sao lại nói nàng không biết viết chữ? Bệ hạ chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽbị nàng lừa.”

Thẩm Xung lần đầu tiên lộ ra vẻ chán ghét đối với Chu Huân:

“Bởi vì, đó chữ của trẫm.”

Các nàng như bị sét đánh, chấn động tại chỗ

Ta mới cười giải thích:

“Bệ hạ thương ta, biết ta viết chữ khó khăn, hắn cũng không dạy, mang cũng không mang. Lại sợ ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 văn hoá thấp bị người khác chê cười, mới thường xuyên dùng tay trái viết chút thơ linh tinh.”

“Người khác không hiểu, Thần Phi thường xuyên ra vào Quan Cung, lấy đi hai bản tự thiếp tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nói đùa.”

“Chỉnàng không biết, chữ kia không phải ta viết, vậy thì thư kia tất nhiên cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ tay của ta.”

Một tháng trước Thẩm xung lại lần nữa luyện chữ, ném hai bản.

Ngày hôm ấy, chỉ Thần Phi tới tìm ta uống một chén trà nhỏ.

Lúc ấy ta cười nói, đại để Thần Phi cùng bệ hạ tâm hữu linh tê, thích bệ hạ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích chữ của bệ hạ.

Khi đó Thẩm Xung còn cười ta đánh nghiêng bình dấm chua.

Thần Phi sợ hãi đến cực điểm, mặckêu oan như thế nào, cũng không thay đổi được kết cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị biếm lãnh cung.

Hoàng Hậu ngã ngồi xuống đất, cũng biết được bản thân mình đã mất đi đại thế.

Thẩm Xung kéo tay ta, lướt qua mọi người quay về Quan Cung.

Hoàng Hậu phía sau, cũng không thèm nhìn một cái.ộ.

“Trẫm sai rồi, không nên nhân từ nương tay đối với nàng.”

Khi ôm ta vào trong ngực, thể hắn hơi phát run lên.

Ta biết hắn nghĩ tới cái gì.

Chuyện ngày ấy Vân Đường chết, mọi người giữ kín như bưng, chỉ chừa lại một câu nhảy vào hồ Vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ương chết đuối.

Vân Đường sợ nước, sợ nhất nước.

Nếu không phải các nàng bắt ép, nàng nhất định không thể nhảy vào hồ nước.

Nhưng hắn không biết là, sợ hơn cả chết đuổibảy tầng địa lao kia, ta trải qua đến tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ năm mới tắt thở.

Từ đầu tới cuối, em trai của ta đều bị buộc phải nhìn thấy ta bị lột da rút gân.

Nỗi đau khắc sâu lại một lần nữa nổi lên, nhưng hắn chẳng qua tìm an ủi từ trên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta thôi.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Cẩm Đường full, Cẩm Đường online, read Cẩm Đường, Đang cập nhật Cẩm Đường

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 13 — Cẩm Đường

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc