GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày hôm sau, ta vẫn phải đâm lao theo laođến dự yến tiệc.

Để giữ vững “thiết lập nhân vật” của mình, ta đặc biệt chọn một bộ kỳ trang màu nguyệt bạch, trông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86vẻ như đã “giặt đến bạc màu” nhưng thực chất đókỹ nghệ làm giả cổ, trên đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cũng chỉ cài duy nhất một chiếc trâm gỗ đơn sơ.

Vẻ ngoài ấy thực sự thanh đạm như nước ốc, nhìn cứ như thể vừa từ ni am nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mới được thả ra vậy.

Ta thu mình vào một góc khuất nhất, trước mặt bày vài đĩa thức ăn nguội ngắt, nhìn chẳng chút thèm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ăn.

Giữa đại điện, ca múa linh đình, cảnh tượng thái bình giả tạo.

Thẩm Như Mai ngồivị trí gần Hoàng đế nhất, khoác trên mình bộ gấm vóc thêu phượng bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chỉ vàng rực rỡ, sắc sảo mặn mà, hệt như một ngọn lửa đang bùng cháy.

Nàng đang lột vỏ nho, thi thoảng lại đút cho Hoàng thượng một quả, hai người trông có vẻ rất mực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 “cầm sắt hòa minh”.

Thế nhưng ta nhìn rất rõ, mỗi lần Tiêu Cảnh Hằng nuốt một quả nho, khóe miệng hắn lại giật giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86đích thịnho chua.

Ngay lúc ta đang buồn chán đến mức sắp ngủ gật, một giọng nói lanh lảnh đột nhiên vang lên:

“Chao ôi, đây chẳng phải Khương Đáp ứng sao? Sao lại lủi thủi một mình ngồi đây ăn đồ nguội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thế này?”

Ta ngẩng đầu nhìn, là một gương mặt lạ lẫm.

Nàng ta mặc bộ la quần màu phấn hồng, diện mạo trông cũng ra vẻ thấy kinh người thương, điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sự tính toán trong ánh mắt kia thì chẳng giấu đi đâu được.

Tiểu Đào đứng cạnh lập tức rỉ tai ta “phổ cập kiến thức”:

“Chủ tử, đó Tài nhân mới tiến cung, nghe nói cháu họ xa của Thái hậu, gần đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đang rất đắc sủng, tối qua còn cướp cả thị tẩm của Lâm Thường tại đấy ạ.”

Ồ, thì ra là đi theo con đường “quan hệ tiền tệ”.

Tài nhân bưng chén rượu đi tới trước mặt ta, cao ngạo nhìn xuống:

“Khương tỷ tỷ, muội kính tỷ một ly. Sớm đã nghe danh tỷ tỷ sống trong cung… thanh bần, hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kiến diện quả nhiên danh bất truyền. Bộ y phục này của tỷ, e sắp mặc đến rách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi nhỉ?”

Nàng ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “thanh bần”, khiến các phi tần xung quanh đều đồng loạt đưa mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhìn sang.

Ta thản nhiên gắp một miếng dưa chuột trộn:

“Lý Tài nhân quá lời rồi, y phục này tuy cũ nhưng mặc vào thoải mái. Ngược lại là chất liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trên người muội muội đây…”

Ta đánh mắt nhìn nàng ta một lượt từ trên xuống dưới, chân thành góp ý:

“Nếu ta không nhìn lầm, đây chắc hẳn hàng tồn kho năm ngoái củaChâu Chức tạo nhỉ? Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phẩm nhuộm có cho quá liều hồng hoa, mặc lâu dễ sinh mụn nhọt, muội muội tốt nhất nên ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặc thì hơn.”

Sắc mặtTài nhân lập tức biến đổi: “Ngươi nói bậy! Đây đồ Thái hậu ban thưởng!”

“Thái hậu ban thưởng ân điển của người, nhưng đám tài ở Nội vụ phủ làm việc tắc trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cũng chuyện thường tình.”

Ta trưng ra vẻ mặt tội: “Nhà ta trước đây vốn kinh doanh vải vóc, chút nhãn lực này vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86có.”

Tài nhân bị ta chọc cho tức đến run người, chén rượu trong tay nghiêng đi, định dội thẳng cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chén rượu đầy lên người ta.

Ta nhanh mắt lẹ tay định tránh, thì một bóng hình đỏ rực đột nhiên chắn ngang trước mặt.

“Chát!”

Tiếng tát tai giòn giã vang vọng khắp đại điện.

Tài nhân ôm lấy mặt, không tin nổi vào mắt mình, chén rượu kia đổ sạch lên bộ váy phượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quý giá của người đối diện.

“Quý… Quý phi nương nương?”

Thẩm Như Mai phẩy phẩy tay, vẻ mặt đầy sự chán ghét nhìn Tài nhân:

“Bản cung ghét nhất lúc đang ăn ruồi nhặng vo ve bên tai!”

“Khương Đáp ứng mặc thì liên quan đến ngươi? bản cung cho phép nàng ấy mặc như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đấy! Ngươi là cái thá dám trước mặt bản cung bắt nạt người khác?”

Toàn trường chết lặng.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Ta cũng ngây người.

Cái kịch bản này đi sai hướng rồi nha!

Sao đột nhiên lại biến thành Quý phi ra tay “xé xác” trà xanh để giải vây cho ta thế này? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Nước mắt Tài nhân lập tức lã chã rơi xuống, “bịch” một tiếng quỳ thụp xuống đất, khóc như hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86đái vũ: “Hoàng thượng! Thái hậu! Quý phi nương nương… nàng ấy đánh thần thiếp…”

Tiêu Cảnh Hằng ngồi trên cao, tay vẫn đang cầm một quả nho chua, nhưng trên mặt lại thoáng hiện một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nụ cười khó nhận ra.

Thái hậu nhíu mày, vừa định mở lời thì Thẩm Như Mai đã tiên phát chế nhân.

Nàng chẳng thèm liếc Hoàng đế lấy một cái, trực tiếp tháo chiếc vòng phỉ thúy xanh mướt trong vắt trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cổ tay xuống, tiện tay ném vào lòng ta:

“Cầm lấy! Nhìn ngươi ta thấy bực mình, mặc như đi đưa tang, làm mất mặt bản cung! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Đem điđổi lấy bạc, tự sắm cho mình mấy bộ hành đầu cho ra hồn!”

Chiếc vòng đó… nước ngọc cực tốt, ít nhất cũng đáng giá năm ngàn lượng.

Ta ôm chiếc vòng, nhìn gương mặt vẫn cao ngạo mỹ lệ của Thẩm Như Mai, trong lòng chợt thấy nghẹn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngào.

Thẩm Như Mai bảo vệ ta dám công khai đánh cháu gái của Thái hậu.

Chuyện này e lớn chuyện rồi.

Ta ngước nhìn Tiêu Cảnh Hằng, phát hiện trong ánh mắt hắn không những không ý trách cứ, mà còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mang theo một tia… hài lòng?

Người trong hậu cung này, phải đều mắc bệnh cả rồi không?

“Quý phi, ngươi quá phóng túng rồi!” Thái hậu cuối cùng cũng đập bàn: “Lý Tài nhân sai, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến lượt ngươi giáo huấn sao! Người đâu, đưa Quý phi lui xuống, cấm túc ba tháng!”

“Khoan đã!”

Ta “vút” một cái đứng bật dậy.

Hít một hơi thật sâu, đón nhận ánh mắt của tất cả mọi người, lần đầu tiên ta ưỡn thẳng lưng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 “Thái hậu nương nương, Quý phi nương nương cứu thiếp mới ra tay, chuyện này, thiếp lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 muốn nói!”

Thẩm Như Mai quay đầu lườm ta, thấp giọng mắng: “Câm miệng, đồ ngu này!”

Ta nhe răng cười với nàng một cái.

Của biếucủa lo, của cho của nợ. Đã nhận của người ta một xe than, lại lấy thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một chiếc vòng tay.

Đâylẽ chính cái gọi là… sợi dây liên kết của tiền bạc chăng.

“Thái hậu nương nương, tần thiếp không hề nói dối! Bộ y phục của Lý Tài nhân đúng hàng phế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phẩm bị đào thải từ Tô Châu Chức tạo phủ, tần thiếp bằng chứng!”

Khoảnh khắc đó, toàn trường một lần nữa rơi vào tĩnh lặng.

Chỉ Thẩm Như Mai nhìn ta, mắt trợn trừng như chiếc chuông đồng.

Dường như nàng đang muốn nói: Ngươi thực sự dám đối đầu với Thái hậu sao?!

Tài nhân người phản ứng lại đầu tiên, nàng ta chẳng còn màng đến dấu bàn tay trên mặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chỉ tay vào ta mà thét lên:

“Ngươi ngậm máu phun người! Cái đồ sa sút phong trần đến từ nơi khỉ ho gáy như ngươi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 biết vềChâu Chức tạo? Đây rõ ràng ngươi ghen tịta được Thái hậu ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thưởng, nên mới cố tình đặt điều bôi nhọ!”

Ta chẳng buồn để tâm đến con ruồi nhặng đang bay loạn này, thản nhiên cầm lấy bình thanh tửu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trên bàn. Chưa đợi mọi người kịp định thần, ta đã hất thẳng cả bình rượu vào vạt váy của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86Tài nhân.

“Aaa! Ngươi điên rồi!” Tài nhân vừa hét vừa nhảy dựng lên.

Nhưng rồi, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Vạt váy vốn đang hồng phấn kiều diễm kia, sau khi bị rượu dội vào, trong chớp mắt đã bạc màu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chảy xuống một vũng nước đỏ đục ngầu, đồng thời tỏa ra một mùi chua nồng nặc đến hăng mũi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Thú vị hơn nữa là, vùng da chân củaTài nhân vừa dính phải rượu đã nổi lên một mảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mụn đỏthể thấy bằng mắt thường.

Ta thở dài một tiếng, chỉ tay vào vũng nước đỏ kia: “Kìa, bằng chứng đây thôi. Loại hàng thứ phẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 được hun từ hồng hoa lưu huỳnh này hễ gặp rượu tan, gặp nhiệt phát độc. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặc trên người ra mồ hôi, nhẹ thì mẩn đỏ ngứa ngáy, nặng thì loét da để lại sẹo.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Ta quay sang nhìn Thái hậu, vẻ mặt đầy chân thành:

“Thái hậu nương nương, tần thiếp tuy xuất thân hàn vi nhưng gia phụ trước đây từng… đốt vài năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trong xưởng nhuộm của Khương gia người giàu nhất vùng Giang Nam. Tần thiếp từ nhỏ đã mắt thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tai nghe, nên đối với loại hàng phế phẩm này chẳng còn lạ lẫm gì.”

Tiêu Cảnh Hằng ngồi trên cao, ngụm rượu vừa nhấp vào miệng suýt chút nữa thì phun thẳng ra ngoài.

Hắn phải gồng mình bấm chặt vào đùi mới không để mình bật cười thành tiếng.

Cái gì “đốt lò” chứ? Khương Vạn Quán mà biết con gái rượu ở trong cung “thêu dệt” về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ông ấy như thế, ước chừng ông sẽ tức đến mức cưỡi ngựa xuyên đêm từ Giang Nam lên kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thành để “hỏi tội” nàng mất.

Sắc mặt Thái hậu trở nên cực kỳ khó coi.

Sự thật bày ra trước mắt, chất liệu vải này quả nhiên vấn đề.

“Lũ Nội vụ phủ to gan!” Thái hậu đập mạnh xuống bàn, đổ lỗi nhanh như chớp: “Lại dám dùng loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thứ phẩm này để lừa dối ai gia! Còn Tài nhân, ngươi cũng thật là, phận làm phi tần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngay cả vải vóc tốt xấu cũng không phân biệt được, lại còn thất nghi giữa đại điện, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 làm mất mặt mũi hoàng gia!”

Tài nhân hoàn toàn ngây dại.

Nàng ta vốn định giẫm ta một nhát, sẵn tiện làm Quý phi bẽ mặt, kết quả giờ đây không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 y phục bị hủy, mặt bị tát sưng, còn gánh thêm cái tội danh “thất nghi”.

“Cô mẫu… Thái hậu nương nương…”

“Câm miệng! Còn không mau cút vềthay ra!” Thái hậu chán ghét phẩy tay.

Một màn kịch náo loạn cứ thế kết thúc đầy kịch tính.

Thẩm Như Mai không còn bị cấm túc, Tài nhân vừa khóc vừa chạy biến.

Còn ta, không chỉ lập được công, mà còn bồi đắp thêm cho cái “thiết lập nhân vật” nghèo khó của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mình một viên gạch vững chắc: Trở thành “nữ nhi của kẻ đốt lò”.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Cả Hậu Cung Đều Nghĩ Ta Nghèo Rớt Mồng Tơi full, Cả Hậu Cung Đều Nghĩ Ta Nghèo Rớt Mồng Tơi online, read Cả Hậu Cung Đều Nghĩ Ta Nghèo Rớt Mồng Tơi, Đang cập nhật Cả Hậu Cung Đều Nghĩ Ta Nghèo Rớt Mồng Tơi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Cả Hậu Cung Đều Nghĩ Ta Nghèo Rớt Mồng Tơi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc