GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 129: Mới đến đã gặp sóng gió

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Chương 129: Mới đến đã gặp sóng gió Chu Tuyền dụi dụi mắt, từ trong một mỏ khoáng đổ nát bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ra, vừa đi vừa day day tai. Dù đã sống Huyền Thiết thành nhiều năm, hắn vẫn không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 quen được tiếng ồn không lúc nào ngớt nơi đây, khiến người ta ngủ cũng chẳng yên. Trận pháp phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngự do môn phái trước để lại thỉnh thoảng vẫn còn vận hành, khiến Huyền Thiết thành bao phủ bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 một tầng màn chắn xám xịt. Nhưng một số khu vực đã sớmhỏng, cuồng phong mang theo cát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bụi quét lên tường thành, cọ sát vào màn chắn, vang lên những âm thanh “xào xạc ù ù”, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khác gì hàng ức vạn yêu hoàng ập tới, khiến những kẻ mới đến đây đều dựng tóc gáy, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lòng sợ hãi không thôi. Tường thành của Huyền Thiết thành đã đầy vết nứt vỡ, nhiều chỗ thiếu hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mảng lớn, để mặc cho cát bụi len lỏi tràn vào như dòng nước chết màu đen, cuộn theo thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hủy diệt mọi thứ, càn quét qua những căn nhà mỏ khoáng xung quanh. Lâu dần, nơi này chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 còn thích hợp cho người sống, sớm muộn cũng thành phế địa, kết cục chẳng khác số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mỏ thành hoang phế Thiên Hoang Vực. Thiên Hoang Vực phần lớn hoang mạc, rất ít ốc đảo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nằm tây bắc đại lục Trung Châu, nổi tiếng với linh khoáng phong phú nhưng hỗn tạp. Huyền Thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thành lúc đầu chỉ một mỏ lớn chuyên khai thác huyền thiết, hai mươi năm trước từng cực kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phồn thịnh, dân số lên đến mười ba mười bốn vạn người. Về sau, chủ khoáng mạch huyền thiết bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khai thác gần cạn, giá trị mỏ suy giảm nghiêm trọng. Các thế lực tu tiên cũng lần lượt rút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đi, Huyền Thiết thành từ đó trở thành một thành hoang chẳng ai quản lý. Tuy vậy, nơi này vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không đến mức hoang vắng tuyệt đối. Như Chu Tuyền đây, một kẻ đào bảo môn phái, vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 còn phải dựa vào Huyền Thiết thành để sống qua ngày. Hắn vừa mới đào được mấy chục cân huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thiết quặng trong “Bính Mậu đạo”. Nếu hôm nay bán được giá, hắn định quay về “Nguyệt Lượng tuyền” nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngơi mấy hôm cho đã. Lúc này, Chu Tuyền thấy đầu con đường phía tây thành có một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khoác áo choàng đang bước vào từ cổng thành. Giống như tất cả những người từ ngoài đến Huyền Thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 thành, người kia vừa đi vừa phủi lớp bụi cát trên người. Chu Tuyền nhịn không được cười khẽ, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 rất nhanh đã bịt miệng lại. Đáng tiếc hơi chậm một bước, người áo choàng kia đã ngẩng đầu nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sang bên này. Chu Tuyền vội quay đi. Hắn tuy có vẻ bất cần, nhưng đầu óc lại rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 linh hoạt, biết người nào không nên trêu vào. thể đơn độc đến nơi quỷ quái này, ắt là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 bản lĩnh ghê gớm, không chừng tiên nào đó. Hắn bên đây xem náo nhiệt, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khác tự chuốc họa vào thân. “Tiểu Tuyền à! Cái thói lang thang không biết lúc nào mới sửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 được!” Chu Tuyền tự mắng mình trong bụng, giả vờ bình thản quay lưng bỏ đi. Đi được vài bước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phía sau không động tĩnh gì, hắn mới âm thầm thở phào. Thế nhưng đúng lúc đó, người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhẹ giọng ho một tiếng: “Tiểu huynh đệ…” Chu Tuyền lập tức dựng tóc gáy, nhưng nhanh chóng làm bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngơ ngác quay đầu lại. Quả nhiên, người gọi hắn chính người khoác áo choàng. “Vị… tiền bối này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 điều dặn dò ạ?” Chu Tuyền điển hình của loại đào bảo nhân: da dẻ thô ráp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gương mặt xám xịt, tứ chi rắn chắc. Nhưng lạ ở chỗ, hắn cười lên lại khiến người ta thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 dễ gần, rất cảm tình Chính gương mặt này đã giúp hắn nhiều lần thoát khỏi đại nạn. “Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mới đến nơi này, muốn hỏi đường một chút. Tiểu huynh đệ có biết Phong Vũ đường đi lối nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 không?” Giọng người kia ôn hòa, nói năng lễ độ, chỉ là khẩu âm chút khác lạ. “Chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 từ giới vực khác đến Thiên Hoang?” Chu Tuyền trong lòng đoán định, nụ cười càng nở rộng: “Phong© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đường phải không ạ? Ngài cứ đi thẳng theo hướng này, đến Đông thành, rẽ phải ngã rẽ thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hai, tiệm nằm chính giữa đó.” Nói xong, hắn còn cười “hiền lành” một cái. Người khoác áo choàng gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhẹ đầu, xoay người rời đi. Chu Tuyền không nhịn được nhìn theo bóng lưng người kia vài cái rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 mới quay đi. Đúng lúc đó, một viên ngọc trắng mịn như ngọc từ trên trời rơi xuống, rơi ngay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 vào lòng hắn. Chu Tuyền nhặt lên xem thử, lập tức kinh hô: “Linh thạch!” “Ách!” Chu Tuyền vội bịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 miệng lại, nhanh tay nhét linh thạch vào ngực, cảnh giác nhìn quanh một vòng rồi nhanh chóng lẻn vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 một con hẻm nhỏ. Rẽ trái rẽ phải một hồi, sắp về tới nơi trú, thì bất thình lình sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 lưng nổi lên một luồng sát phong. Chu Tuyền lập tức nghiêng người tránh, nhưng đối phương thân thủ quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 cao, thuận thế vỗ lên vai hắn, bóp nhẹ một cái đã đập hắn vào tường, thân hình to lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 như bóng ma che khuất hắn. “Hắc hắc, Tiểu Tuyền, lâu rồi không gặp, đào được cũng không ít đấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nhỉ!” Giọng nói khàn khàn, âm u vang lên. Chu Tuyền vừa nhìn thấy người tới, liền nở nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 khổ: “Đa tạ Tam gia chiếu cố…” Vừa nói, tay hắn lật một cái, hiện ra một phiến kim diệp, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đưa tới trước mặt đại hán như đã quá quen thuộc. Đại hán nhận lấy, sắc mặt bỗng trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xuống: “Còn nữa, giao ra đây!” “Cáicơ?” Chu Tuyền giật mình, mặt tỏ vẻ ngơ ngác. Tam gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hừ lạnh, tay phải dùng lực, nhấc bổng Chu Tuyền lên, gằn giọng: “Còn dám giả ngu! Lão tử nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 linh thạch! Linh thạch đâu?” Chu Tuyền run rẩy, mặt đầy hoảng sợ: “Tam gia tha mạng! Linh thạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đây!” Vừa nói, hắn lấy viên linh thạch trong ngực ra, đưa cho Tam gia. Bốp! Chu Tuyền bị ném © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 xuống đất. Tam gia cầm linh thạch xem xét kỹ, hài lòng gật đầu rồi bỏ vào túi. Chu Tuyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 nằm co ro trên đất: “Tam gia, tiểu nhân không dám nữa!” “Đứng lên! Lần này chuyện cần ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 làm!” Tam gia đá vào tay hắn, giọng lạnh như băng. “Chuyện… chuyện gì? Tiểu nhân ngu dốt, sợ làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hỏng việc lớn của Tam gia…” Chu Tuyền vừa cười vừa khúm núm đứng dậy. “Việc này, chỉ ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 làm được. Ai bảo ngươi tốt bụng chỉ đường cho người ta làm gì? Giờ không sai ngươi thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sai ai?” Tam gia cười lạnh. “Chỉ đường? Ý ngài là…” “Chínhtên vừa mới vào từ Tây môn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đó.” Tam gia ghé sát tai Chu Tuyền, hạ giọng: “Ngươi đi đầu nhập Phong đường, kiếm cớ nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 phát hiện ra ‘bảo khố’ trong Ất Hợi đạo, rồi dụ bọn chúng đến đó…” Thì ra Tam gia vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngầm theo dõi Phong đường, phản ứng nhanh không tưởng! Quả nhiên sắp đại sự! Phải biết rằng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Phong Vũ đường trước đây cũngmột đại đường khẩu,hiện tại sa sút, nhưng không phải hạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 đào bảo nhân như hắn thể trêu vào. Chu Tuyền thầm rên trong bụng, miệng lại kêu khổ: “Ất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Hợi đạo? Nơi đó quá hẻo lánh rồi!” “Không hẻo lánh thì cầnngươi làm!” Tam gia gằn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tiếng: “Cho ngươi bảy ngày, chậm nhất trước khi đợt hắc sa bạo tới, phải dụ được người đến Ất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 Hợi đạo… Về phần thù lao, ngươi yên tâm, tuyệt đối không bạc đãi! Nhưng nếu thất bại, mạng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 ngươi cũng không cần giữ nữa!” Ngữ khí lạnh lẽo như băng, khiến Chu Tuyền mặt mày tái nhợt. Tam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 gia lại cười ha hả, đứng thẳng dậy: “Nói gì thì nói, ngươi vẫn người phúc. Nếu chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 này thành công, Nguyệt Lượng tuyền sẽ một mẫu điền sản thuộc về ngươi.” Nghe đến hai chữ “điền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 sản”, Chu Tuyền lại run lên, cúi đầu một hồi rồi cắn răng ngẩng lên: “Làm! Nhưng Tam gia phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 hứa, người của Phong Vũ đường ra tay cực ác, sau này Đại Long đường phải giữ mạng cho ta!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 “Ha ha ha, ngươi yên tâm! Xong chuyện này, Phong đường sẽ hóa thành tro bụi, chẳng còn ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.43 tìm ngươi tính sổ nữa đâu!” Tam gia vừa nói vừa vỗ vỗ vai Chu Tuyền.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bách Thế Phi Thăng, Bách Thế Phi Thăng Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Bách Thế Phi Thăng Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Bách Thế Phi Thăng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Bách Thế Phi Thăng full, Bách Thế Phi Thăng online, read Bách Thế Phi Thăng, Đang cập nhật Bách Thế Phi Thăng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 129 — Bách Thế Phi Thăng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc