GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 42

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đại khái Nhất Thế không nghĩ sẽ gặp lại mẹ Lâm Nhược Hàm lần nữa. Người phụ nữ này vốn dĩ rất diêm dúa, cho dù tuổi đã hơn năm mươi vẫn còn theo trào lưu. Ngày phẫu thuật, bà ta mặc một bộ đồ bằng vải nilon bó sát người, ngoài khoác áo lông cáo trắng đi tới, rất có dáng dấp của một phu nhân quý phái. Judy khoác cánh tay bà ta, hai người từ hành lang đi lại, khí thế lẫm liệt oai phong.

“Nhược Hàm, cậu đừng sợ nhé.” Judy tới cạnh giường Lâm Nhược Hàm, lộ vẻ lo lắng nhưng lại ra sức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 an ủi ta.

Lâm Nhược Hàmcánh tay ân cần của Judy, đưa mắt nhìn Lâm “Mẹ, sao mẹ lại từ thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đô đến đây?”

“Kêu con đừng đến thành phố B, cái chỗ không may mắn này, lại gặp phải kẻ xui xẻo.” Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rất tức tối, bâng quơ liếc Nhất Thế, ánh mắt chán ghét cùng cực.

Nhất Thế làm như không nhìn thấy ánh mắt ác ý của ta, chỉ nói với Lâm Nhược Hàm: “Phẫu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuật lúc mười giờ rưỡi, sớm trước nửa giờ.”

Lâm Nhược Hàm gật đầu. Bà Lâm chen vào: “Bác sĩ chính ai? Có lai lịch thế nào?”

Lâm Nhược Hàm hơi bất lực: “Mẹ ~”

Nhất Thế đáp: “Tống An Thần.”

Dường như Lâm rất bất ngờ, cứng ngắc quay đầu nhìn Lâm Nhược Hàm, bộ dạng hận không thể mài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sắt thành kim “Con… chẳng lẽ còn chưa dạy dỗ đủ sao? Chẳng lẽ còn muốn mất mặt lần nữa?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Mẹ, anh ấy bác sĩ, con bệnh nhân, chỉ thế thôi.” Đột nhiên Lâm Nhược Hàm mệt mỏi miết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trán, ánh mắt lộ vẻ bất lực.

Lúc này những y khoa mổ khác bước vào, xem ra bắt đầu chuẩn bị mổ rồi.

Những người còn lại bị mời ra ngoài chờ. Nhất Thế định đi, Lâm đột nhiên lên tiếng: “Ba mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13khỏe chứ?”

Cũng không hỏi khách sáo hay dụng ý khác. Nhất Thế lấy thân phận hậu bối, đáp: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Mẹ tôi đã qua đời sáu năm trước rồi, ba tôi hiện tại rất khỏe.”

“Mẹ chết rồi? Ba được thả rồi?”

Nhất Thế hơi sửng sốt, saoLâm biết babị đi tù? gật đầu, còn chưa kịp hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thêm, Lâm Nhược Hàm đã bị đẩy ra. Sự chú ý của Lâm cũng dời đi, Nhất Thế thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dịp này lặng lẽ đi về.

Nhất Thế trở lại vị trí làm việc, chờ tan tầm. Triệu Cát Tường đến giao ca cho cô cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thay đồ, mặc đồ y tá ra ngồi xuống cạnh Nhất Thế: “Ba ngày nữa làm dâu rồi,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 căng thẳng không?”

“Căng thẳngcũng qua rồi…”

“Nói cũng phải, kết hôn cũng hơn hai tháng rồi, nhiệt độ đều hạ hết.” Triệu Cát Tường sán lại gần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tám chuyện “Vừa nãy tớ nghe một ytrong phòng thay đồ nói, bácNgôn sắp về nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 rồi.”

Nhất Thế ngạc nhiên nhìn Triệu Cát Tường, mới ba tháng thôi, học xong rồi sao?

“Tớ nghĩ, nhất định về dự lễ cưới của cậu.”

“Sư huynh không nói với tớ.” Nhất Thế phần không yên tâm. Hình như dạo nàyhơi “thấy sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quên nghĩa”, không đọc tin nhắn hoặc kiểm tra hòm thư. Đúng như Triệu Cát Tường nói, Nhất Thế trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 về mở máy tính lên xem. Trong hộp thưmấy bức chưa đọc, đều củahuynh. Nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dung đa số hỏi thăm sức khỏe tình hình gần đây, bức mới nhất mới nói cho Nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thế biết, anh trở về làm thủ tục di dân.

Ba của Ngôn Hoành nhân viên ngoại giao, rất nhiều việc đều hợp logic. Nhất Thế cũng không ngoại lệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ cảm thấy quá đột ngột, nói đi đi? bèn viết cho huynh một bức thư, gửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xong Nhất Thế cũng không nghĩ nhiều, chui thẳng vào chăn chờ Tống An Thần về.

Sáng sớm ngày hôm sau, điện thoại của cô reo lên. Nhất Thế màng màng muốn mở mắt nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không cách nào ra được, loạn trên đầu giường, lại nghe thấy giọng nói thoải mái của người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đàn ông bên cạnh: “A lô? Phải, tối qua ấy mệt quá, được, bye bye.”

Nhất Thế ngẩng đầu nhìn Tống An Thần đã tắm rửa sạch sẽ, cả người khoan khoái: “Ai gọi vậy?”

“Ngôn Hoành.” Tống An Thần đưa quần áo cho cô, Nhất Thế che chăn, bờ vai trắng nõn lộ ra, mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mày hồng hào. ho khẽ “Sao anh không để em nghe?”

“Thấy em còn ngủ.”

Cứt chó! Lúc đó ràng hơi hé mắt nhìn anh, Tống An Thần còn nhìncả buổi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chẳng lẽ người mở mắt ngủ?

Nhất Thế giật lấy điện thoại, ấn số của huynh, đầu kia vang lên giọng nói ngờ vực: “A lô?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Sư huynh.” Cười tươi rói hỏi “Về nước rồi à?”

“Ừ, vừa xuống máy bay sáng nay, có điều hình như quấy rầy giấc ngủ của em rồi.” Giọng nói ôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hòa, mềm dịu như nước. Đầu này Nhất Thế cười thẹn thùng, hơi mắc cỡ “Không đâu, tại em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ưa nằmtrên giường thôi.”

“Hôm nay đi làm không?”

“Ơ.” Nhất Thế đột nhiên hồ, không nhớ được rốt cuộc mình đi làm không, lại thấy Tống An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần ngồi trên giường nhìn mình không vui.

Nhất Thế che ống nghe, khẽ hỏi Tống An Thần “Anh xin nghỉ chưa?”

“Xin rồi.” Tống An Thần bực mình.

Nhất Thế nói vào điện thoại “Hôm nay không đi làm. điều định cùng Tống…” Nhất Thế chưa nói xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng của Tống An Thần, vội vàng nuốt mấy từ “Tống An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần” sắp ra khỏi miệng xuống, hơi ấm ức sửa lại “cùng ông xã về kết hôn.”

Đầu kia trầm mặc hồi lâu “Lúc nào kết hôn?”

“Hai ngày nữa… bữa nguyên đán ấy.”

“Anh về đúng lúc thật, nhất định sẽ tham dự.” Giọng nói bên kia hơi xấu hổ “Tân hôn vui vẻ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Cám ơn anh.” Dường như cuộc nói chuyện trở nên cứng ngắc, ngắt điện thoại cũng không cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa. Tống An Thần ngồi bên cạnh hình như cảm thấy không khí hơi lạ lùng, sắc mặt giãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra, xoa đầu Nhất Thế “Đi tắm đi, hôm nay đi thành phố A đón các ba.”

“Dạ.”

Hai người về đến thành phố A, mạnh ai về nhà nấy. Nhất Thế vừa mở cửa ra liền bất ngờ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không tưởng được, trong nhà khách, lại càng không ngờ người đó Ngôn Hoành, huynh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hề quen biết với ba cô.

Ông Diệp thấy Nhất Thế về, nói với Ngôn Hoành đang ngồi trên sofa: “Vừa nhắc đã thấy, con này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 liền về.”

Ngôn Hoành mỉm cười nhìn Nhất Thế đang kinh ngạc. Nhất Thế bước lên, cười khẽ “Sư huynh, sao anh lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến đây?”

“Hôm nay anh cũng không đi làm, rảnh rỗi không việc gì chạy tới đây thăm bạn.”

“Bạn?” Nhất Thế ngạc nhiên nhìn ba, thấy ông ủy khuất nói: “Ba vô tội.huynh con đem quà đến.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Nhất Thế giật mình nhìn qua, Ngôn Hoành cười ấm áp: “Không lẽ anh không nên đến? Chịu thôi, hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 em bận mà.” Nói đến cuối, giọng vẻ ấm ức. Nhất Thế khóc dở mếu dở.

Ông Diệp không quấy rầy họ nói chuyện, kiếm cớ chuồn qua nhà ông Tống.

Lúc trong phòng chỉ hai người, Ngôn Hoành hỏi: “Hôn lễ tổ chức đâu?”

“Tống An Thần nóithành phố B, làm khá lớn, kỳ thật em thấy rất rườm rà.”

“Hôn lễ làm to mới tốt, để ai cũng biết hết. Nếu ngoài ý muốn, không thể đòi ly © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn ly hôn được.” Ngôn Hoành chọc, nháy mắt với Nhất Thế. Nhất Thế ngẩn ra, kế đó bật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cười. Chuyện tương lai,cũng không biết gì ngoài ý muốn không nữa.

Đột nhiên Ngôn Hoành cảm khái: “Tiểu muội, thời gian trôi qua nhanh thật. Nhớ năm đó lần đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gặp em, em còn ngây thơ như thế, hôm nay đã sắp gả cho người ta rồi.” Ngôn Hoành nhấc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay lên, theo thói quen xoa đầu Nhất Thế, khônglại bị Tống An Thần vừa bước vào bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gặp. điều lần này anh không vẻ lạnh băng như ban sáng nữa, ngược lại mặt mày hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhã đi vào, nghênh ngang ngồi xuống cạnh Nhất Thế ôm cô, nói với Ngôn Hoành: “Bác Ngôn, học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ở nước ngoài sao rồi?”

“Nhờ ơn cậu, triển vọng.” Ngôn Hoành vẫn nói năng hòa nhã như cũ, mỉm cười.

Hiển nhiên, không ai vừa mắt đối phương, ngoài mặt không nói nhưng nghe giọng điệu biết. Ngôn Hoành cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức thời, ông chủ không hoan nghênh vị kháchanh, anh ngồi lỳ ở đây làm gì? Tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13kiếm cớ chào từ biệt rồi.

“Sư huynh, sao đi sớm vậy?” Nhất Thế không biết hai người ngoài mặt thì hòa bình, trong bụng lại ngấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngầm bài xích đối phương, còn cho rằng hết sức thân thiết.

“Tôi tiễn anh.” Tống An Thần lúc này hết sức nhiệt tình, bước lên chắn trước mặt Nhất Thế, cười cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với Ngôn Hoành.

Ngôn Hoành nhếch miệng cười, nói với Nhất Thế “Tiểumuội, anh đi đây.” Rồi nhìn Tống An Thần chằm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chằm “Vậy làm phiền cậu.”

“Không gì.”

Cái gọi là tiễn Phật tiễn tới Tây Thiên. Tống An Thần rất tin tưởng câu này. Đưa Ngôn Hoành xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lầu, đột nhiên Ngôn Hoành mở miệng: “Chúng ta đi chỗ nào đó uống trà, nói chuyện đi.”

Tống An Thần nhíu mày, không đồng ý.

“Cưới người ta vào cửa tới nơi rồi, còn lo cái nữa?” Ngôn Hoành cười như không cười, ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 châm chọc. Lúc này Tống An Thần mới gật đầu, trả đũa lại “Chỉ sợ người phá ngang.”

“Yên tâm, cả đời này tôi cũng không khả năng.” Thình lình, giọng Ngôn Hoành hơi xót xa, khiến người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ta khó đoán được, vừa bất lực vừa tiếc nuối. Tống An Thần bị tâm tình của anh làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho thảng thốt.

Hai người tìm đại một quán trà ngồi xuống, mới đầu cả hai đều im lặng. Uống mấy hớp, miệng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn khô nữa, không nói thì không ổn. Ngôn Hoành chủ động mở miệng trước “Cậu biết tôi gặp Nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thế lần đầu tiên đâu không?”

“Nhất Thếnói, lúc đón sinh viên mới, anh đón ấy.”

“Thật ra không phải.” Ngôn Hoành hơi cười “Là bệnh viện.”

Tống An Thần sững sờ, ánh mắt không che giấu được kinh ngạc. Thông minh như anh, đương nhiên biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đến bệnh viện làm gì.

“Lúc ấy, tôi một bạn học thực tập khoa sản, nhờ tôi đem đồ qua, tôi mới tới khoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sản. Một nữ sinh tay xách nách mang hành lý, nhìn không giống đi du lịch đi dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà. ngồi trên dãy ghế trước hành lang khoa sản, tay cầm một tờ giấy, ánh mắt đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất an, hoảng sợ, giống như một con thỏ bị kinh hãi. Muốn phát điên, lo lắng hãi hùng.”

Tống An Thần không nói nên lời.

“Lúc đó tôi nghĩ, chắc này bị bệnh khó nói? Kết quả một y từ phòng nạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thai bước ra kêu cô ấy vào, tôi mới biết chẳng gì.” Ngôn Hoành cười bất lực “Chuyện vốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vậy, chẳng gì. Chỉ chuyện kế tiếp, quá bất ngờ.”

Ánh mắt Tống An Thần nhấp nháy, thậm chí hơi căng thẳng. Chuyện Nhất Thế từng mang thai, Nhất Thế không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn nói, anh cũng không đi chọc vào lỗ thủng ấy, chỉ biết đơn giản từng mang thai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhưng đứa nhỏ không có.

Đương nhiên nghĩ đến, phá thai rồi.

“Nhất Thế theo cô y vào nhưng chưa tới nửa phút đã xông ra, xách đống hànhvội vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vàng vàng bỏ đi.”

Tống An Thần sửng sốt, anh hiểu rồi. Lần ấy, Nhất Thế thay đổi ý định giữa chừng, không phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thai.”

Ngôn Hoành nói tiếp càng khiến Tống An Thần đau xót: “Con của Nhất Thế, sẩy tự nhiên.”

Tống An Thần ngây ngốc cười khổ nhìn Ngôn Hoành. Ngôn Hoành nói: “Lúc huấn luyện quân sự cho sinh viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mới, cô ấy cứ xin nghỉ. quan huấn luyện bực lên, phạt ấy chạy quanh thao trường mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mấy vòng, cũng mười mấy vòng ấy đứa mất. ấy gái kiên cường, tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình giải quyết chuyện sinh non, sau đó huấn luyện bình thường. Không ngờ sinh non không xử sạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ, cuối cùng không thể không lén lút đi nạo tử cung.”

“Chuyện đó, ấy nói với anh?” Giọng Tống An Thần khàn khàn, anh chưa từng biết Nhất Thế không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn bỏ con, càng không ngờ đứa bé ấy lại mang đến phiền phức cho như vậy.

“Không có, bạn tôi, lúc đó thực tập khoa sản nói cho tôi biết.” Ngôn Hoành còn nhớ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bạn nhiều chuyện của anh khi nhắc tới Nhất Thế đã giật mình thế nào, còn nhớcâu nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đó “Mấy ngày trước, một tới nạo tử cung. Cậu không thể tưởng tượng được đâu, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạy bộ mà sinh non, còn tự mình giải quyết. Thế ấy nói rất thản nhiên, đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 toilet, ra máu, đứa bé trôi ra theo, tôi tưởng không sao. Trời ạ, đó đúng quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tự tin vào mình mà.”

anh cũng bị Nhất Thế làm hoảng sợ, sao không biết yêu thương mình như thế? Nạo tử cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm tử cung tổn thương rất lớn, vốn không cần phải nạo.

Tống An Thần cứ im lặng, cuối cùng lãnh đạm nói: “Cám ơn anh đã nói cho tôi biết.”

Ngôn Hoành mỉm cười, tận sâu trong đáy lòng còn một bí mật không ai biết.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? full, Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? online, read Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?, Cẩm Trúc Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 42 — Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc