GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29: . Lý Nhân Tông.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...

 

Quân Tống rời khỏi đất Việt. Thi hài của Thân Cảnh Phúc được trao trả thực hiện mai táng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo nghi lễ người Tày. Hoàng tộc các quan lại đến tận nơi an ủi những ngườingười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thân mất trong cuộc chiến.

Sau cả tháng trời giải quyết các vấn đề hậu chiến, tôi mặc áo cổn miện chỉnh tề đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước một đất cao. Đối diện tôi là một chiếc miếu thờ đơn giản như những miếu thờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bất kỳ một làng nào. Sau lưng tôiAn Dân mẹ, sau họ các Hoàng hậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13các tông thất họ Lý. Văn quan quỳ xa hơn. Trừ Thường Kiệt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vài tướng đã về phía nam để đảm bảo Chân Lạp và Chiêm Thành không phạm vào quốc thổ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tất cả đều mặc lễ phục, nai nịt gọn gàng, áo mũ sạch đẹp xếp hàng ngay ngắn.

Tôi đang trong lăng Thiên Đức, đối diện với tôi một đất hơi cao. Ừ, nếu chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn đất thì không ai biết được, đó mộ của vị vua khai quốc Lý triều. Mộ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ông cố tôi – Thái Tổ Công Uẩn.

Tôi đưa ba nén hương đang cháy về phía mộ Thái Tổ.

“Chắt Càn Đức,” Tôi dõng dạc nói. “hôm nay cùng tông tộc văn quan đây, tế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cáo Đức Thái Tổ, chúng con đã đuổi được giặc. Non sông nước nam ta lại sạch bóng quân thù. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ấy nhờ ân đức của Người. Rồng bay lên thành Đại La, Đức Thái Tổ khai sinh© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 triều ta. Thực thuận theo ý trời thiên hạ ấm no. Chắt hôm nay đây, xin tạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ơn Thái Tổ đã luôn dõi theo bảo vệ chúng con.”

Tôi vái ba lần thắp ba nén hương xuống. Sau đó tới lượt An Dân mẹ tôi rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các tông thất các quan lần lượt thắp hương cho Thái Tổ.

Tôi tiếp tục di chuyển đến mộtđất khác.

“Cháu Càn Đức, hôm nay cùng văn quan đây, tế cáo Đức Thái Tông, chúng cháu đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đuổi được giặc. Non sông nước nam ta lại sạch bóng quân thù. Ấy nhờ ân đức của Người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Đức Thái Tông đánh dẹp các xứ, khó vua nào sánh bằng. Cháu hôm nay đây, xin cảm tạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thái Tông đã phù hộ vạn quân trên chiến trường, bảo vệ non sông gấm vóc nước nhà.”

đất thứ ba, cũng chính mộ của phụ hoàng tôi.

“Phụ hoàng, con kế nghiệp Người đến nay đã năm năm. Nay con cùng em và mẹ cùng tông tộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 văn quan đây, tế cáo Đức Thánh Tông, chúng con đã đây lui ngoại xâm. Đức Thánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tông để lại cho các con một giang sơn hùng cường những người anh hùng tài đức vẹn toàn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13thể an định lòng dân, đánh lui ngoại xâm. Con hôm nay đây, tạ ơn phụ hoàng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trời cao đã luôn soi rọi nước nam ta, cho chúng con thể dẹp giặc giã, yên quê nhà.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Không biết bằng cách nào, đột nhiên tôi nhìn thấy, giữa mười hai sợi lưu trên miện của tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 xuất hiện một đứa trẻ.

Cậu ấy mặc cổn miện giống tôi, trong tay cậucái hốt bằng ngọc. Xung quanh cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một lớp hào quang màu vàng. Cậu vầng trán cao đôi mắt tròn lớn. Đôi mắt cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhìn tôi với vẻ xen lẫn chút vui mừng và cả chút buồn rầu.

“Cậu… cậu ai?” Tôi hỏinhìn quanh. Khung cảnh xung quanh trắng xóa, người phía sau đều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 còn ai. Khi tôi còn đang hoang mang thì cậu ấy bước về phía tôi nhìn tôi từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu đến chân, từ trước ra sau.

“Thì ra, ngươi kẻ đang thế thân trẫm.”

“Cậu…” Tôi bắt đầu run. Giọng nói của cậu ta nghe non choẹt, nhưng từ toát ra một khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế ngút trời. Khí thế của bậc thiên tử. Ánh mắt ấy, thần thái ấy, tất cả đều ra dáng… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một vị vua.

“Thế, làm vua vui không?” Người hỏi.

“Con…”

Tôi quỳ xuống, người tôi run lẩy bẩy không dám ngước lên nhìn Người. Như một thường dân không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được phép nhìn mặt vua chúa.

“Đưa tay đây.” Người chìa tay ra.

Tôi đưa tay lên. Người chiếc hốt vào lòng bàn tay tôi.

“A!” Tôi lên.

“Hoàng đế thì không được phép tỏ ra yếu đuối như thế!” Người mắng. “Ngươi đang thay trẫm làm vua. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ngươi phải tỏ ra mình một bậc thánh quân. Cả đời ngươi chỉ được phép quỳ gối trước thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phật tổ tiên thôi.”

“Nhưng, con phải quỳ gối trước Người.” Tôi mím môi. “Người bậc hiền quân của đất nước…”

“Sao ngươi biết ta là hiền quân?” Vị vua ngắt lời tôi. “Lỡ ta hôn quân thì sao?”

“Vì… Người đã… chống lại được cuộc xâm lược của nhà Tống.”

“Đó là công củaThường Kiệt các tướng lĩnh. Talàm cái đâu.”

“Nhưng…”

“Quốc Tử Giám, chống Tống xâm lược, ngoại giao với Chiêm… Tất cả, đều ngươi làm. Không phải ta.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Con?” Tôi nhìn vị vua. Người đang mỉm cười.

“Là ngươi.” Nhân Tông thật ngồi xuống đối diện tôi. “Thế làm vua vui không?”

“Không ạ.” Tôi đáp. “Nhưng, con đã học được rất nhiều điều.”

“Như?”

“Bố con… thực ra ông ấy rất yêu thương con.”

“Đúng. Ta nhận ra điều đó.” Vua Nhân Tông nói. “Ông ấy cùng quan tâm đến ngươi.”

“Vua Thánh Tông cũng rất yêu thương con.”

“Phụ hoàng ta mất khi ta còn quá nhỏ.” Người thở dài và ngửa người lên trời. “Khi còn sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Người hơi bận rộn với triều chính, nhưng nói chung, phụ hoàng luôn cho anh em ta một sự quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tâm hết mực. Ít nhất dưới cương vị là những đứa con của vua, bọn ta được hưởng những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tốt nhất đất nước. Nhà lớn nhất, quần áo đẹp nhất, thức ăn ngon bổ dưỡng nhất, nền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giáo dục tốt nhất…”

“Bố con cũng thế.” Tôi gật đầu. “Ông ấy cố gắng cho con điều kiện học hành tốt nhất© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể.”

“Nhưng ngươi đã đối xử với ông ấy thế nào?”

“Con… gần như không để tâm đến ông ấy.”

“Ông ấy bận rộn công việc đến mức cả ngày gần như không nhìn mặt ngươi,ngươi đổ lỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho ông ấy rằng ông ấy chẳng thèm quan tâm đến ngươi, đúng không?”

“Vâng.” Nghe vị vua nói, tôi bắt đầu không kìm được nước mắt. Tôi nhớ nhà. Tôi nhớ mẹ tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bố tôi, tôi và các bạn. “Khi còn thế kỷ XXI, con đãnhững lời lẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hay với bố con.”

“Ta đọc được trong sáchchỗ ngươi, thay để lại cho con cái tiền bạc, hãy để lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cho chúng thật nhiều sách. Ở đây, phụ hoàng đã để lại cho chúng ta tất cả. Một nền kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tế vững mạnh, một lãnh thổ rộng lớn, một đội ngũ quan lại tướng lĩnh xuất sắc…” Người nhìn tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Ánh mắt như muốn hỏi “Ngươibiết mình phải làm không?”

“Con sẽ không phụ lòng Thánh Tông và bệ hạ.” Tôi lau nước mắt hít ngược nước mũi vào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Con sẽ thay Người bảo vệ đất nước này.”

“Tốt. Đó cũng điều ta định nói đấy.”

“Nhưng, tại sao lại con?” Tôi phân trần. “Con chỉ… con chỉmột đứa trẻ. Con không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gì về lịch sử. Con cũng không biết về chiến tranh hay điều hành đất nước. Con…”

“Ta cũng thế.” Vua Nhân Tông ngắt lời tôi.

“Dạ?”

“Ta cũng không biết mình phải làmtrong tương lai. Khi ta lên ngôi, Dương Thái hậu thì lấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quyền. Thái sư Thái úy thì cạch mặt nhau. Thậm chí… khi ta tìm trong những tài liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thời đại của ngươi, ta cũng không thể tìm thấy được quá nhiều thông tin về bản thân.”

Bằng một cách thần kỳ nào đó, tôicảm giác Người đang nói dối.

“Túm lại, ngươi hãy tạm thời thay ta làm vua. Khoảng…”

“Bao lâu ạ?”

“Ta không biết.” Nhân Tông nhún vai. “Nhưng cứ cố gắng lên. Ngươi sẽ ổn thôi. À thì, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không chắc lắm. Nhưng ngươi sẽ làm tốt mà.”

“Sao Người biết con sẽ làm tốt?”

“Đưa tay đây.” Nhân Tông đưa tay ra.

Tôi đặt tay mình vào bàn tay vị vua. Người dùng cái hốt thật mạnh lên tay tôi.

“Kể ra, giáo ngươi cũng ghê gớm thật.” Ông vua con cười khúc khích.

“Sao Người đánh con?”

“À thì,” Vị vua hằng giọng. “ta đọc trong sách thời đại của ngươi, ta thấy những… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 duy rất hay. Như là, những chuyện bản thân ngươi sẽ không thể nào hiểu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 duy của ngươi còn nông cạn. Nên những ngươi cần làm là nghe theo những người duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cao hơn ngươi. Làm theo lời họ ngươi sẽ hiểu được do. Hơn nữa, ta tin ngươi sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 làm được.”

“Người dựa vào đâu để tin con ạ?”

Vị vua trỏ vào ngực mình.

“Trái tim ta mách bảo như thế.”

Hình như Người còn lỡ đọc nhiều truyện ngôn tình quá thì phải.

“Đừng lo.” VuaNhân Tông vỗ vai tôi. “Ngươi cứ tiếp tục thay thế ta. Cứ tiếp tục điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hành đất nước. Ta tin ngươi sẽ về nhà sớm thôi. Chú ý các dấu hiệu. Như… mấy con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thú lạ các thầy.”

“Con…” Tôi định hỏi tiếp, nhưng ánh mắt vị vua nhìn tôi đã hiệnràng“Không hỏi han © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa. Tuân chỉ đi.”

“Thần tuân chỉ.” Tôi quỳ dập trán xuống đất.

“Sao khép nép thế?”

“Chỉ được quỳ gối trước thần phật tổ tiên.” Tôi lặp lại lời Người. “Đối với con, Người chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tổ tiên.”

“Hừ.” Vị vua bật cười. Đến bây giờ tôi mới thấy Người giống một đứa trẻ lên mười.

“Thế con thể nhờ Người… làm mai cho con với mộtgái được không ạ?”

“Từ khi nào ngươi có quyền nhờ vả ta thế?”Nhân Tông đưa cái hốt lên chuẩn bị đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi.

“Nhưng, vuaquyền ban hôn mà.” Tôi đưa tay định đỡ.

“Chuyện tình cảm của ngươi thì ta không giúp được.”

“Dạ…” Mặt tôi lúc này chắc xị ra.

“Đừng lo. Nhất định ngươi sẽ làm được mà.”

“Làm được…”

“Đã thể đến tận đất Tống, đối diện với Quách Quỳ, đối thoại cùng vua Chiêm. Thế lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không thể thổ lộ tình cảm của mình với một gái ư?”

“Con…” Tôi đỏ mặt.

“Thôi được rồi.” Vị vua niềm nở vỗ vai tôi. “Cố gắng lên.”

“Vâng.” Tôi cúi đầu. “Nhờ người, gửi lời của con đến bố mẹ con. Rằng con yêu họ.”

“Không.” Ông vua con biến hình từ vẻ niềm nở thành gương mặt lanh tanh chỉ trong một khoảnh khắc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Nhưng…”

“Họ cha mẹ ngươi, tự đinói với họ.”

“Dạ…” Tôi cúi đầu.

“Mà… ngươi không được nhờ ta, nhưng ta nhờ ngươi được nhé.”

“Tại sao ạ?”

“Vì trẫmHoàng đế.” Ông vua con hằng giọng. “Đi viếng tang Chiêu Văn Hoằng Chân hộ ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé.”

Tôi chớp mắt trước mặt tôi lại nấm mồ vua Thánh Tông.

“Con đứng thế này bao lâu rồi?” Tôi quay lại hỏi mẹ.

“Bệ hạ nói thế?” Mẹ tôi chau mày. Dựa trên biểu hiện của bà, vẻ như thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi nói chuyện với Nhân Tông còn chưa tới một giây.

Tôi quay lại nhìn ba ngọn nhang trên tay. Chúng chưa cháy thêm tí nào.

“Xem ra mình chưa xong chuyện rồi.”  

-

Đám tang của một hầu tước, người tới viếng ra vào nườm nượp.

cả các hoàng thân, các quan lại,các binhcũng gom góp lương thưởng của mình để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đóng góp đồ táng. đặc biệt nhấtsự xuất hiện của Hoàng đế.

“Máu thịt của người trở về với đất. Chiến công của người anh hùng bất tử.”

Tôi quỳ lạy bài vị của người em họ.

“Bệ hạ.” Một người đón đầu tôi khi tôi đang chuẩn bị tới đám tang tiếp theo.

Đó một người đàn ông, tuổi đời có lẽ hơn ba mươi, ông có một chòm râu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ dưới cằm, gương mặt mang vẻ thư sinh nhưng đôi mắt thì hai quầng thâm đen như gấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trúc.

“Ngài là..."”

“Thần Tăng quan đô án Từ Vinh, khấu kiến bệ hạ.” Vị quan quỳ xuống, làm lộ ra hai đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trẻ đang núp sau chân ông.

“Hai đứa, mau hành lễ đi.”

Hai đứa trẻ nhanh chóng quỳ xuống theo lời ông. Gương mặt chúng không nét giống nhau cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nên tôi đoán đó không phải hai anh em.

“Quan đô án bình thân.” Tôi đưa tay ra. “Ngài tìm ta chuyện không?”

“Bẩm bệ hạ…” Vị quan lục tục đứng dậy. “Thần chuyện này…”

Ông ngập ngừng không nói.

“Ngài người đứng ra chủ trì tang lễ của em ta phải không?” Tôi hỏi. “Đừng lo, nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngài sẽ được tưởng thưởng xứng đáng mà.”

“Tạ bệ hạ.” Ông cúi đầu. “Nhưng chuyện thần muốn tâu không phải chuyện đó ạ.”

“Vậy ngài muốn nói gì?”

“Thưa…” Ông đỡ một đứa trẻ dậy. “Đứa trẻ nàycon trai thần. ra đời vào năm bệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ lên ngôi. TênTừ Lộ.”

“Hân hạnh.” Tôi chắp tay chào đứarồi quay sang nhìn người cha. “Ngài muốn nhờ ta... cho thằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13tới học Quốc Tử Giám sao?”

“Thế thì tốt quá!” Từ Vinh cười rạng rỡ. “Nhưng cũng không phải chuyện đó!”

Rồi ông ta lại quỳ xuống.

“Bệ hạ thứ tội. Thần căng thẳng quá nên nói năng lung tung.”

“Rốt cuộc chuyện ngài muốn tâu mà ngài cứ đá chuyện nọ xọ chuyện kia thế?” Tôi bực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình.

“Càn Anh.” Từ Vinh đỡ đứa còn lại dậy. Thằng này có vẻ lớn hơn Từ Lộ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chút, nhưng nhìn vẻ kém hoạt bát lanh lợi hơn.

“Đứa này là…”

“Dạ, đâycháu của thần, gọi thần bằng cậu.” Từ Vinh nói. “Tên của thằng bé là... Càn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Anh.”

“Lý?”

“Nhiều năm trước, chị họ của vợ thần phi tần của Thánh Tông. Được thị tẩm vào năm Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Vũ và có chửa.” Tự nhiên ông ta nói chuyện lưu loát hơn hẳn. “Khi đứa trẻ ra đời, Thánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tông đã bệnh rất nặng. Thượng Dương và Thái hậu thì đang trong một mối quan hệ căng thẳng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thế nên chị ấy đã mang đứa trẻ ra khỏi cung nhờ thần nuôi dưỡng.”

Còn tôi thì sững người ra.

“Thưa, Càn Anh, chính là... hoàng đệ của bệ hạ.”

 

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ấu Hoàng, Ấu Hoàng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ấu Hoàng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Ấu Hoàng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ấu Hoàng full, Ấu Hoàng online, read Ấu Hoàng, Nghiien Ấu Hoàng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Ấu Hoàng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc