GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: . Quốc Tử Giám.

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Quân Việt đại thắng trở về . Người Tống bị bắt làmlệ đi hàng hàng theo sau với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hàng tấn của cải cướp được.

“Bệ hạ xem kìa,” Thầy mở rèm nhìn cảnh sông núi vùng Quảng. “phong cảnh nên thơ thật.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Đại Việt thông Nam ải,

Tống triều thất vạn manh

Bản quân xuất binh

Thái úy đồ Ung thành.”

Tôi ngồi trong xe ngựa cứ lải nhải mãi không thôi. Tôi cũng không biết phong cảnh nên thơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỗ nào khi trước sau tôi nườm nượp người ngựa cờ quạt phấp phới, binh lết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đi. Thường Kiệt thì rút quân theo đường thủy nên tôi chẳng thấy mặt ông ta đâu.

“Mặc thần nóinên thơ, nhưng thơ của bệ hạ thì…” Thầy tôi tặc lưỡi. “Thần tưởng bệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ đã hiểu rồi chứ. Việc tàn sát này…” 

“Con hiểu.” Tôi gắt. “Chínhhiểu nên con càng không chấp nhận được.”

“Như thần đã nói, việc tàn sát này cốt để bảo vệ Đại Việt ta.” Văn Thịnh giảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giải. “Bệ hạ nhớ đêm ba mươi, phò đã nói với bệ hạ không?”

“Việc anh ấy cả vạn binh sĩ đây chiến đấu không phải ta?”

“Đúng vậy. Bệ hạ cần phải nhớ, chúng ta đang công nhưng thực chấtđang thủ. Chúng ta đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thành Ung Châuphá cứ điểm quan trọng của địch, làm chậm bước tiến của địch quân trước khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng xâm lăng lãnh thổ ta. Đó trọng điểm. Thêm vào đó, chục vạn binhnày đã đón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một cái tết xa nhà, họ cần được an ủi nhiều hơn mấy tiết mục văn nghệ hay chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thịt rượu đêm ba mươi.”

“Ý thầy gì?”

“Trước khi thành Ung Châu cháy thành tro, quân ta đã tranh thủ vét hàng tấn của cải rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nói rồi anh ta trỏ tay ra sau lưng. “Thần cũng được chia cho vài tên nô lệ này.”

“Nói như thầy thì,” Tôi tặc lưỡi. “cái thành Ung Châu như cái lỗ mũi, mình xua quân xâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lược Đại Tống luôn cho bõ.”

“Chuyện này thì bất khả thi với tiềm lực nước ta hiện tại.” Văn Thịnh đáp ngay. “Bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn thưởng nhạc Biện Kinh thì vét sạch dân chúng già trẻ lớn gái trai cả nước rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trang đầy đủ may ra mới được. Nhưng quanh ta còn Chiêm Thành Chân Lạp, những kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 luôn nhăm nhe bờ cõi ta.”

“Vét sạch cả nước?”

“Năm xưa Vương Tiễn nước Tần xâm chiếm Sở Quốc rộng lớn đã cần tới sáu mươi vạn đại quân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay Đại Tống giàu mạnh như thế, vét sạch cả nước e còn không đủ để tới phía nam sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Hoàng thôi. Chưa kể, chiếm được Đại Tống thì ta đượcngoài hai kẻ địch hùng mạnh như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Liêu Tây Hạ?”

Về đến Thăng Long, các bạn biết điều đầu tiên tôi làm không?

Xử tội Thường Kiệt? Không. Bây giờ việc quan trọng hơn rồi.

Tôi giả ốm. Nhưng một khi Thái hậu tới thì chắc chắn tôi sẽ ốm đòn.

“Lý Càn Đức!” Mẹ tôi đứng trước cửa điện Thiên Khánh hét to. Chưa bao giờ gọi thẳng họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tên tôi như thế. “Con ra đây ngay cho ta!”

“Mẫu hậu, ờ, hoàng huynh ốm nặng lắm.” An Dân cứu tôi bằng cách cố chặn cửa. “Không ngồi dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nổi luôn.”

“Thế ai kia?” Mẹ tôi trỏ về phía tôi, người đang cố lẻn ra khỏi điện Thiên Khánh bằng cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 leo qua cửa sổ.

“M… m… mẫu hậu, con biết lỗi rồi.” Tôi chạy quanh sân rồng. Mẹ tôi hóa ra khỏe thật. Đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theo tôi khắp cái sân rộng thênh thang.

“Sao ta lại đẻ ra đứa con ngu dại như thế này hả?” Mẹ tôi vung cây roi quất xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đất đánh cái tét. “Dám lừa cả mẹ. Ta còn sống sờ sờ ở đây này! Sau này ta chết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con định tới tận Biện Kinh luôn hả!?”

Cuối cùng tôi bị chặn lại bởi Văn Thịnh.

“Thầy, cứu trẫm.” Tôi cầu cứu anh ta.

“Thiên chức của thần là hầu bệ hạ học. Lời mẹ dạy chính bài học đầu tiên ạ.”© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Văn Thịnh còn cố giữ tôi lại.

“Người đâu!” Mẹ tôi quát lớn. Mấy tên lính lập tức xuất hiện. “Giữ bệ hạ Thị lang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại.”

“Hả?” Thầy ngớ mặt ra nhìn mẹ tôi khi hai tên lính giữ chặt anh.

“Ta đường đường mẫu nghi thiên hạ nay còn không dạy được con mình, sao dám dạy thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ? Còn ngươi, thần tửkhông biết can gián bệ hạ, lại còn hùa theo, bổn cung phải tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tay trừng phạt hai ngươi.”

“Thái hậu tha mạng!”

“Mẫu hậu, trẫm biết lỗi rồi mà.”

“Mẫu hậu!” An Dân chạy tới can. “Hoành huynh biết lỗi rồi mà.”

“Con im lặng!” Mẹ tôi quát. “Con dám bao che cho nó, ta đánh luôn cả con.”

cả ba người chúng tôi ăn đòn.

-

“Còn đau không?” Tôi hỏi An Dân khi hai đứa tụt quần xuống và nằm úp để ngự y xoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thuốc.Văn Thịnh thì được nằm kiệu về nhà.

“Có ạ.” An Dân vẫn còn khóc. “Rát lắm.”

“Anh thật lỗi khi lôi em vào chuyện này.”

“Trợ giúp hoàng huynhviệc của thần đệ. Em không giỏi như hoàng huynh, chỉ thể làm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như thế. Nhưng mà,” An Dân nhìn tôi với ánh mắt khẩn thiết. “lần sau, anh dẫn em theo với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhé.”

“Tất nhiên rồi.” Tôi xoa đầu thằng bé. “Khi nào em lớn hơn chút nữa, trẫm sẽ đưa em đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cùng.”

“Còn dám lần sau?” Linh Nhân Hoàng Thái hậu bước vào. Ngự y lập tức đứng dậy lùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra. Anh em chúng tôi kéo quần lên, ra khỏi giường quỳ xuống sàn.

“Mẹ, chúng con biết lỗi rồi.”

“Còn đau không?” Mẹ tôi hỏi.

Hai anh em nhìn nhau.

“Dạ…”

“Một chút ạ…”

Mẹ tôi xuống ôm lấy chúng tôi.

“Mẹ, bọn con sai. bọn con lỗi.” An Dân sụt sịt.

“Là tại con. con bắt em ấy. Con làm vua không làm gương cho dân. Làm anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dạy em.”

Cứ tưởng sướt mướt một chút xong. Mẹ tôi bắt hai đứa ngồi tụng hết Kinh Địa mẫu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chùa Diên Hựu. Nay là chùa một cột Nội. Ngôi chùa này được xây từ thời ông nội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chúng tôi vua Lý Thái Tông. Tên Diên Hựu để cầu cho vua được sống lâu. Tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 muốn sống lâu. Nhưng tôi nghĩ khi nào con trai tôi đủ lớn thì sẽ truyền ngôi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lên làm Thái thượng hoàng. Sau đó thì đi ngao du cho khuây khỏa.

…Kim ngôn Mẹ đây lời mạch huyết

Đức Từ Tôn tha thiết khuyên con

Hiếu Trung giữ vẹn cho tròn

Mẹ hiền phủ điển bảo toàn chúng sanh…

Tiếng tụng kinh cứ thế vang khắp ngôi chùa cùng với tiếng mõ. An Dân thì ngồi lắp bắp đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 theothằng chưa học hết mặt chữ. Chính tôi cũng mất kha khá thời gian để học được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hết mớ Hán tự. trong lúc tôi tụng kinh, tôi nghe tiếng xầm bàn tán sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lưng. Đám thầy đằng sau cố chen chúcngưỡng cửa để quan sát Hoàng đế.

Sau một lúc làm ngơ, tôi lại nghe tiếng tụng kinh sau lưng mình.

…Chân linh mẫu xét soi trụ

Điển âm dương kết tựu anh nhi

Thượng tầng Mẫu ngự phương phi

Phân ra thiên địa trị chúng sinh…

Rồi dần dần, càng nhiều tiếng đọc hơn. Đến khi tụng xong, tôi quay lại thì thấy sau lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tôi là mấy hàng sãi. những đứa trẻ trôngvẻ còn nhỏ hơn An Dân.

“Bệ hạ vạn tuế.” Họ quỳ rạp xuống.

“A di đà Phật.” Một vị già mặc chiếc áo sa đỏ bước ra chắp tay chào tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Trông ông ta phải hơn trăm tuổi ít. Da mặt ông nhăn nheo, đôi mắt ông trắng dã, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẻ như đã mù, hàm răng đen nhẻm cái còn cái mất. Bên cạnh một chú tiểu dìu. “Bệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hạ Minh Nhân Vương ghé thăm bổn tự, lại tụng Địa Mẫu Kinh, chắc đã làm điều gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khiến Thái hậu phật ý chăng?”

“A di đà Phật.” Anh em tôi mỉm cười đáp lại. “trẫm vừa lỡ… gây chuyện, Thái hậu đang không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vui.”

“Bệ hạ là Hoàng đế. Đạo Phật đạo tu tâm. Muốn trị quốc, không thể dựa cả vào Phật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được. Còn, phận làm con khiến cha mẹ buồn lòng thì cũng nên làm đôi điều cho mẹ cha, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kinh Phật chỉ giúp tu tâm, không phải tất cả.”

“Trẫm hiểu.” Tôi gật đầu chắp tay.

“A di đà Phật.” An Dân cúi người đáp. “Trụ trì dạy phải. Phụ hoàng mất khi cô còn quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhỏ để nhớ. Nhờ mẫu hậu các tăng dạy nên người. Cô nhất định không để mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 già chịu thiệt thòi.”

“An Dân,” Tôi hỏi thằng khi ra khỏi chùa. Văn Thịnh đã đứng đó chờ tôi sẵn. “em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quen vị Đạiđó à?”

“Vâng.” An Dân đáp. “Trước lúc phụ hoàng băng hà, mẹ dẫn em đi cầu Phật. Em gặp ông ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từ lúc đó. Rồi lúc anh đi Tống bỏ em lại thì em thường gặp ông ấy.”

“Ta chưa từng gặp ông ấy.” Tôi cau mày.

“Đinh Trụ trì năm nay đã hơn trăm tuổi rồi.” An Dân nói. “Nghe nói chaanh ông ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bị kẻ gian hãm hại từ khi sáu tuổi, sau đó được mẹ kế phụ nuôi dạy nhưng rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 các anh em con ruột của kế phụ ông ấy tranh nhau tài sản đó dẫn đến giết lẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhau thì ông ấy quy y cửa Phật.” 

“Bệ hạ,” Thầyđứng bên cạnh tôi lên tiếng. “thần xin được nói lời này.”

“Thầy cứ nói.”

“Các vị cao tăngcông giáo hóa chúng dân, dạy dân lễ Phật, giúp dân ta thịnh về tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần. Nhưng chùa chiền mọc lên như cỏ, một số chùa còn nguy nga lộng lẫy hơn cả cung vua. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Theo hạ thần, cần phải giảm các khoản chi này.”

“Thầy à,” Tôi thở dài. “từ khi còn sống, tiên đế đã nhận thấy rằng Phật pháp quan trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đối với dân chúng. Nhưng đạo trị quốc, vẫn đạo Khổng, vẫn Nho giáo.”

“Đúng.” Văn Thịnh gật đầu.

“Phật giáo quốc giáo của nước ta.” Tôi nói tiếp. “Thái hậu mộ Phật, tuy không phải là mê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tín, nhưng để ổn định về tinh thần, chúng ta cần một tôn giáo để dựa vào. Khổng Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp trẫm học cách trở thành một đáng minh quân, còn Phật pháp dạy trẫm cách để làm người.”

“Nhưng ngoài đường có vô số kẻ giả tăng giả vét bất hợp pháp của dân. Chúng bán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 những thứ thuốc hết sức kẻ nào cũng mở miệng rachùa tôi ba đời chữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệnh này bệnh nọ . Đó thứ ung nhọt!” Văn Thịnh phần trở nên kích động.

“Phật pháp, răn người bình đẳng, dạy người từ bi hỷ xả.” Tôi nói tiếp. “Chính nhờ mộ Phật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phụ hoàng trẫm mới được người đời ca tụng là hiền quân, người đại từ đại bi, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ban áo cho nhân,thể đốt bỏ hình cụ. Nhờ những điều răn của PhậtThái Tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thái Tông Thánh Tông đều được người đời tôn vinh.”

“Thần đồng ý về mặt hình pháp, triều ta khoan dung hơn Đinh Lê, nhưng quá nhân từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không phải sẽ khiến những kẻ bất nhân kia làm loạn sao?”

“Thầy không thể cứ nhìn phiến diện như thế được.”

tỏ ra không mấy thiện cảm với Phật giáo, nhưng thái độ của Văn Thịnh so với Lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Khánh Đàm thì còn hiền chán. sao thì thầy tôi cũng Minh kinh bác học mà, kinh điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Nho, Phật, Đạo cái nào chẳng thông, nhưng anh ấy nói đúng, cái chuyện trục lợi từ tôn giáo tồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tại tới tận thời hiện đại cơ mà, tôi cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được. Tuy nhiên, chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 khẩn thiết trước mắt lại không phải chuyện đó.

“Lê Thị lang. Ta đang tìm chú đây.” Thường Kiệt xuất hiện.

“Bệ hạ.” Ông vái tôiAn Dân. “Minh Nhân Vương.”

“Thái úy chuyện gì sao?” Văn Thịnh hỏi.

“Lê Thị lang,” Thường Kiệt quay sang thầy tôi. “từ ngày mai, chú hãy tạm nghỉ công việc Thị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 độc chuyên tâm vào việc binh.”

“Nhưng, Thái úy, ta không thể bỏ qua việc dạy bệ hạ được.” Văn Thịnh tròn mắt.

“Thái hậuThái phó đã sắp xếp rồi. Chú cứ yên trí.” Thường Kiệt thở dài. “Sau vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bệ hạ du học xa vừa rồi, ta equan lộ của chú sẽ không hanh thông lắm đâu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

-

Lý Đạo Thành đã thực sự sắp xếp tất cả. Tạm thời, ông ấy sẽ thay Lê Văn Thịnh làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 công việc Thị độc. Nhưng tôi lại nảy ra một ý tưởng khác khiến cả triều đình một phen mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chữ O mồm chữ A. Đến mẹ tôi còn trố mắt, nhưng An Dân thì thích thúcùng.

Buổi học đầu tiên của tôi với Thái phó Đạo Thành, trong Văn Miếu cả An Dân© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một loạt con cháu của các quan lại.

“Bệ hạ, chuyện này…” Lý Đạo Thành lên tiếng.

“Thái phó yên tâm. Trẫm đã chủ ý này từ lâu rồi.” Tôi đứng ra trước lớp, ngay dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tượng Khổng Tử.

“Các khanh,” Tôi nói. Đám nhóc nhấtsáu tuổi (vâng, em trai tôi), lớn nhất khoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mười ba đồng loạt quỳ xuống. An Dân đứng trơ ra một lát, tôi đá lông mày ra hiệu cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thằng quỳ xuống. An Dân hiểu ra liền quỳ xuống.

“Bệ hạ vạn tuế!” An Dân nói lớn.

“Bệ hạ vạn tuế!” Đám nhóc quỳ xuống nói theo.vài đứa còn cố liếc lên nhìn mặt tôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

“Trẫm nhiều năm nay, đều học một mình chốn này. Chỉ Chu Công Khổng Tử cùng các thầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bầu bạn. Trẫm buồnkhông người đồng trang lứa. Nên đã xuống chiếu, cho gọi con cái các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quan lại vào Văn Miếu để học chung với trẫm, sau này thể kế nghiệp cha anh, tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giúp trẫm nâng đỡ giang sơn.”

“Chúng thần tuân chỉ!” An Dân gào mồm đáp, cố nghe oai phong nhưng tôi lại thấy buồn cười.

“Chúng thần tuân chỉ!” Đám nhóc cũng đáp.

“Được rồi,” Tôi ngồi xuống. “bình thân.”

Đám trẻ lục tục ngồi ngay ngắn vào bàn ghế.

“Bệ hạ.” Một người khoảng mười ba tuổi đứng dậy tâu. “Tiên đế xây dựng nơi này vốn để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 riêng bệ hạ học thờ các vị hiền nhân. Thảo dân chỉ con nhà quan lại tầm thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 e khôngphúc ấy.”

“Các khanh cứng nhắc quá nhỉ.” Tôi xoa cằm. “Thế này đi. Từ hôm nay ta sẽ cho xây dựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trường học trong Văn Miếu. Ừm… đúng rồi! Xây Quốc Tử Giám!”

“Bệ hạ, chuyện này… không phải nên bàn với Lưu Thượng thư sao?”

“Mai trẫm sẽ bàn lại với ngài ấy. Còn hôm nay,” Tôi nhìn nhóm học sinh. “trẫm muốn các khanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ra sau sân với trẫm.”

Đứng giữa bãi đất trống, tôi cho trẻ điểm danh rồi đứng thành hai hàng. Sau đó tôi đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 một quả bóng ra giữa.

“Bệ hạ!” Đạo Thành réo lên.

“Thái úy đừng lo.” Tôi trấn an ông. “Hôm nay buổi học đầu tiên của họ, đừng khiến họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 áp lực.”

“Nhưng…”

“Các anh em nghe đây!” Tôi nói lớn đạp lên quả bóng. “Sau này, khi trẫm trưởng thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có quyền nhiếp chính, các khanh chính những người sẽ bên trẫm và giúp trẫm xây dựng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quốc gia, bảo vệ Tổ Quốc. Chính thế, từ hôm nay, chúng ta sẽ cùng đồng tâm hiệp lực, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đồng cam cộng khổ với nhau. Quân thần như một!”

“Bệ hạ vạn tuế!” An Dân réo lên.

“Bệ hạ vạn tuế!” Đám trẻ cũng reo lên.

“Chính thế, hôm nay trẫm muốn chúng ta đá một trận bóng. Bóng đá sẽ giúp nâng cao tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thần đồng đội tăng cường sức khỏe. Tất cả đều phải chơi. Được rồi, tản ra!”

Đám nhóc chạy tản ra khắp sân.

“Thái phó,” Tôi nhìn Đạo Thành. “thầy làm trọng tài nhé.”

Thái phó bình chương quân quốc trọng sựĐạo Thành tròn mắt nhìn tôi.

“Đúng là, cha nào con nấy.” Ông lầm bầm nhưng vừa đủ để tôi nghe.

“BẮT ĐẦU!”

Quả bóng lăn trên sân trong tiếng reo của đám trẻ.

Thế này mới trẻ con chứ.

 

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ấu Hoàng, Ấu Hoàng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ấu Hoàng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Ấu Hoàng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Ấu Hoàng full, Ấu Hoàng online, read Ấu Hoàng, Nghiien Ấu Hoàng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Ấu Hoàng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc