GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 64: Nếu yêu nhau thì dắt tay nhau đến bạc đầu (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Không làm chuyện gì sai thì cần gì phải sợ." Bà Thị vờ như không có chuyện gì bỏ ra ngoài.

Hóa rađiện thoại của Lục Thần Hòa, Thị như mở cờ trong bụng. Mới xa cách có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đêm, sáng sớm đã gọi điện thoại đến, xem ra tình cảm rất tốt. Chỉ cần nhìn thấy con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nghiêm túc quen bạn trai, sẽ không cần tốn nhiều công sức nữa, thật sự hi vọng đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 con gái khiến bà phải đau đầu này nhanh chóng xuất giá trước ba mươi tuổi.

Đối với bộ dạng giả chết của mẹ mình, Thị Y Thần cũng không nói gì.

Thị vẫn chưa chịu bỏ cuộc, nói: "Nha đầu, mẹ bảo này, sao con lại đặt tên cho Tiểu Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13"Bệnh thần kinh" thế kia?"

"Con thích, con thấy vui vẻ, con thật thích như vậy." khoa tay múa chân quay trở về phòng, thay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quần áo, chuẩn bị ăn sáng, chuông điện thoại di động lại vang lên. liếc nhìn, lạiLục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần Hòa.

ràng mới nói tạm biệt, bây giờ mới cách vài phút lại gọi đến, nhất định gọi nhầm rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

không bắt máy, ném điện thoại lên giường, chuông điện thoại nhanh chóng không còn kêu nữa.

Đã nói mà, gọi nhầm rồi.

Thế nhưng một giây sau, chuông điện thoại lại tiếp tục vang lên, trên màn hình vẫn hiện lên ba chữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 “Bệnh thần kinh”. phải nhận máy: "Lục đại thiếu gia, lại gì muốn sai bảo vậy?"

"Xuống đây."

"Đi xuống?Xuống đâu cơ?" Cô không biết gì, sao hai chữ này lọt vào tai cứ cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như bảo xuống địa ngục thế nào ấy.

"Anh đang đứng dưới lầu nhà em đây."

"Anh đang đứng dưới lầu sao?!" kích động suýt nhảy dựng lên. Không phải tối qua mới đến đó sao, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng nay lại đến nữa ư?

của em là... bảo anh lên đó?"

"Không được lên!" Giác quan thứ sáu thật đáng sợ, đúng phải xuống địa ngục rồi.

"Anh chờ em."

Điện thoại lại truyền đến âm thanh ngắt máy, Thị Y Thần cầm điện thoại, trong lòng không ngừng vẽ vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tròn nguyền rủa Lục Thần Hòa. Mẹ già nhà lại còn tỏ vẻ phấn khởi tiễn ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nhà, vội vàng ra ngoài.

Ra hành lang, lấm lét nhìn trái nhìn phải, cách đó không xa, Lục Thần Hòa đang khoanh hai tạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 dựa vào xe, hai mắt nhắm nghiền, dường như chút mệt mỏi. Nhưng trên người đang mặc một bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trang phục thẳng thóm, dáng vẻ anh tuấn cao lớn đứng đó, khiến cô do dựnên đến gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh hay không.

Lúc sắp đến gần anh, hai mắt anh bỗng nhiên mở ra. Nhìn thẳng vào cô, một đôi mắt thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đẹp khiến hơi giật mình.

thầm hít thở, giả vờ tỏ vẻ tự nhiên: "Sao anh lại đến đây?"

"Đi thôi, lên xe." Anh mở cửa xe cho cô.

"Rốt cuộc anh muốn gì?"

"Anh là vị hôn phu của em, bây giờ anh đang đói bụng." Anh dùng tay chỉ vào mình, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại dùng tay chỉ vào cô, "Em thân vị hôn thê của anh, phải nên cùng đi ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sáng không?"

Ba chữ "Vị hôn phu" này nếu anh ta không nhắc đến,cũng quên mất. Nếu nói nụ hôn đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 vẫn còn khiến hoảng loạn, hết lần này đến lần khác chết đi sống lại, thì hai từ ‘hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phu’ ‘hôn thê’ này đúngtrực tiếp đẩy xuống địa ngục.

"Anh đang nói đùa gì đấy..." Cô không thể tin được mà hoảng hốt, "Tôi không muốn đi ăn sáng với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 anh, tôi muốn về nhà ăn."

Không hiểu sao, vừa nhìn thấy anh, trong đầulạisuy nghĩ muốn chạy trốn.

Anh không để ý đến sự từ chối của cô, đưa tay kéo cô lại, trực tiếp nhét vào trong xe. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13

Chiếc xe khởi động, chậm rãi chạy về phía trước.

"Chờ chút, trong đầu tôi bây giờ rất loạn." Chuyện nàymột chuyện quá chấn động, không phải, chuyện từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tối qua đến sáng nay đều chấn động. Đến bây giờ vẫn chưa thích ứng kịp, dường như cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chỉ một ngườithể ảnh hưởng đến cô.

ôm đầu nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe, tay chân cứ loạn cả lên, bên trong xe trở nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yên ắng lạ thường chỉ tiếng động xe.

Đột nhiên, anh phanh xe lại, cả người nghiêng về phía cô, tay trái đưa qua trước ngực cô.

"Anh muốn làm gì?!" phản xạ theo bản năng rụt về phía sau, lấy tay che trước ngực, nhìn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chằm chằm tỏ vẻ phòng bị.

Đôi mắt đen thâm trầm, bình tĩnh nghiêm túc nhìn cô, tay phải nắm lấy cổ tay cô, từng chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 từng chút dùng lực đè xuống, để thể thuận lợi hướng về phía cô, cả gương mặt gần như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đã kề sát mặt cô.

Trong đầu lại bắt đầu nổi lên suy nghĩ: Nụ hôn mê đắm tối qua... Hôm nay chothế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không thể để chuyện xảy ra nữa.

hoảng loạn đến mức nóng lên, run rẫy nói: "Quân tử phi lễ vật động, tiểu nhân..."

Tay trái của anh kéo dây an toàn xuống, môi áp sát bên tai cô, dùng thanh âm cực khẽ nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 "Em không nghe thấy tiếng báo động của dây an toàn đang vang lên sao?" Tiếng nói kèm theo tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lách cách đeo dây an toàn, tiếng máy móc trong xe đang không ngừng kêu vang cuối cùng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kêu nữa.

Anh ngồi thẳng dậy, kéo thắng xe, đạp chân ga, chiếc xe chậm rãi lái lên đường.

nhìn dây an toàn trên người mình, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, nhìn hình ảnh phản chiếu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mình trong kính, cảm giác sự ngượng ngập đang tăng lên. Mất mặt quá đi mất! thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảm thấy không thoải mái, một tay xoa trán, khổ sở nhắm mắt lại.

Lục Thần Hòa nhìn sang cái bóng trên cửa kính xe, khẽ cong khóe môi.

Lục Thần Hòa vững vàng lái xe, chạy qua mấy con phố rồi dừng lại một quán ăn phía ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trang trí khá độc đáo.Nhìn vẻ mặt hưởng thụ ăn tôm Ma Cau của Lục Thần Hòa, Thị Y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần không chút tâm trạng nào để ăn uống, từ đầu đến cuối chỉ bối rối ngồi tại chỗ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trong miệng lẩm bẩm: "Anh chắc chắn mình không phải đang nói đùa?" Anh gật đầu xác định.

"Anh thật sự đã nghĩ kỹ chưa?Không phải giả làm người yêu, kết hôn giả đó?" hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại như không thể tin được.

Một chữ "Giả" này khiến mi tâm của anh cau lại, đến tận bây giờ anh vẫn không hề nghĩ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chuyện kết hôn giả. Anh nhaisợi trong miệng, trầm mặc một lúc lâu, hình như đang thưởng thức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 mì, mải cho đến khi nuốt hếttrong miệng mới nghiêm túc nói: "Ừm, nhưng anh không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 giống như “chồng trước” của em được, mỗi ngày một lần, lẽ bây giờ thể được, nhưng sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này lớn tuổi rồi thật sự không dám chắc."

Lần đi xem mặt vớiKim Quý, anh lại nghe được cuộc đối thoại giữa hai người họ.

Gương mặt của cô trong nháy mắt trở nên khó coi,mặt thậm chí đang co rút dữ dội, tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ghìm chặt vào mặt bàn, muốn lật cả mặt bàn úp lên đầu anh.

May anh nhanh tay lẹ mắt, kịp thời giữ chiếc bàn lại, bình tĩnh nói: "Quân tử phi lễ vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 động, tiểu nhân lễ thô bạo".

cố sức giằng co một lúc, chiếc bàn dưới tay anh vẫn không dấu hiệu lung lay, đành phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cắn răng không cam tâm mà buông ra.

đợi một lúc bình tĩnh lại, mới trừng mắt nhìn anh: "Tại saotôi?Chẳng lẽ anh không sợ tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sau khi kết hôn lại đổi ý, không chịu ly hôn?Không sợ tôi dùng chiêu lạc mềm buộc chặt à?" © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13vẫn không thể nào tin được.

Anh thờ ơ nhún vai, tiếp tục nhai trong miệng.

"Trời ạ!" Tay của run run ra sức đè ngực mình lại, "Tôi chắc chắn anh thật sự một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 kẻ điên!"

Anh không phản bác mấp máy môi nói: "Nếu anh người điên, đến lúc đó em muốn ly hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cũng không được."

dặt nhìn gương mặt anh tuấn của anh, rơi vào trạng thái trầm tư. Thành thật nói, đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 với đối tượng hẹn trước đây cảm thấy chẳng ấn tượng tốt đẹp nào, không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phủ nhận, tướng mạo quyết định tất cả, cũng một người coi trọng diện mạo bên ngoài. Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Thần Hòa cao lớn trước mắt, đẹp trai lại giàu có, đây người đàn ông mà bao nhiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái trẻ đều mơ ước, đừng nói kết hôn giả với anh, giả làm người yêu với anh, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người đứng xếp hàng cũng dài đến mứcthể uốn lượn quanh sườn núi mười tám vòng. Càng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thể phủ nhận,một đối tượng như vậy để kết hôn, tội gì phải ép buộc bản thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tiếp tục những cuộc xem mắt nhàm chán?Đúng vậy, mỗi lời nói mỗi hành động của Lục Thần Hòa đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có ý mách bảo rằng: Anh ta chính một kẻ bệnh thần kinh!

nhắm mắt lại, siết chặt nắm tay, nội tâm bắt đầu không ngừng đấu tranh.

Chấp nhận?Hay không chấp nhận?Thậtkhó nghĩ.

mở mắt ra một lần nữa nhìn vào anh, một đôi mắt sáng như sao như ngọc đang tỏa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tia sáng câu hồn đoạt phách, chỉ cảm thấy toàn thân đột nhiên run lên, giống như bị ánh sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chiếu vào, không thể nào động đậy được. Bệnh thần kinh đúng bệnh thần kinh mà, chống đối chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 có đường chết, so với đi xem mặt gặp cực phẩm khinh thường, thà rằng bị một báu vật thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 này trêu ghẹo vẫn hơn. Chỉ cần kết hôn xong, qua mấy tháng, tìm một cớ để ly hôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 được. Đến lúc đó, mẹmuốn bức hôn nữa cũng vô ích, sẽ không quan tâm đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa.

quyết định chấp nhận anh, thế nên hít sâu một hơi nói: "Được, tôi đồng ý, nhưng tôi có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 điều kiện."

Anh ăn nốt miếng cuối cùng, dùng khăn ưu nhã lau miệng, ngước mắt lên nhìn cô, như sớm đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đoán được việc này.

Đôi mắt của nhìn chằm chằm vào lớp sơn trên mặt bàn, nói: "Tôi muốn lấy giấy chứng nhận kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 hôn trước năm mới, anh chỉ cần đi lấy giấy đăng ký kết hôn với tôi được, chuyện tổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chức tiệc tốt nhất đừng làm. Nhận giấy đăng ký xong, tôi đảm bảo không quá ba tháng, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 định sẽ đi làm đơn ly hôn với anh. Nếu bên nhà anh cần tôi ra mặt, tôi nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ phối hợp, anh cứ yên tâm, trong thời gian đó, không chuyệnquan trọng, tôi nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ không đến tìm anh, càng không can thiệp vào chuyện anh tìm bạn gái." Nếu như thể, hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nay kết hôn xong ngày mai lại ly hôn, cũng không cần phiền phức đến vậy.

Hàng lông mày của anh lại nhíu chặt, không nói tiếp.

Thấy anh không phản đối, chắc đồng ý, nói tiếp: "Cho kết hôn hay giả làm người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 yêu đi nữa, anh cũng không được tiếp xúc thân thể, cũng giống như..." Giống như chuyện tối hôm đó, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thật nghiệp chướng mà... không thể nào mở miệng nói tiếp được nữa.

"Không được tiếp xúc thân thể, cũng coi vợ chồng sắp cưới sao, em tưởng người nhà của em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 người nhà của anh đều bị à?" Anh nhìn tỏ vẻ xem thường.

nhíu mày thật chặt, ngẫm lại cũng đúng, thế nói thêm: "Trước mặt người nhà thìthể, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lúc chỉhai người, một chút hành động quá giới hạn cũng không được."

"Thế nào gọi là hành động?Ví dụ như?"

Anh hỏi như vậy, trong đầu lại hiện lên một loạt hành động, chợt nhớ đến lần trong cửa hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 của cô, anh đột nhiên hôn lên trán cô, hở lôi kéo cô, còn nụ hôn tối qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 nữa... Mặt cô bỗng chốc lại nóng lên, buồn bực nói: "Còn dụ nữa?Chính không được động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 chạm thân thể, không hiểu thì tự mình về nhà tra từ điển đi, trong từ điển không có, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cứ đi hỏi thím baidu ấy."

Đôi mắt anh hiện lên vẻ dịu dàng, khóe miệng khẽ nhếch lên, bên môi thoáng ẩn hiện một nụ cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không còn vẻ đùa cợt, anh thích dáng vẻ giấu đầu lòi đuôi đáng yêu này của cô, khiến anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại muốn "Trêu ghẹo" cô.

bực bội ấn chuông phục vụ trên bàn, gọi một tô mì.

Ăn xong,quyết định đi thẳng đến cửa hàng, vốn định ra khỏi quán, Lục Thần Hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sẽ mỗi người một ngã, nhưng Lục Thần Hòa lại không nói lời nào trực tiếp kéo lên xe, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 quy tắc trước mặt anh nói, dường như đều chẳng ý nghĩa gì.

Mặc bên trong xe rất mát mẻ, cũng không thể làm cho nội tâm của Thị Y Thần bình tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lại được, cảm giác buồn bực, cáu kỉnh khiếnbức bối. không ngừng cắn móng tay của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 đầu óc sớm đã bị khuấy động như hồ dán, hạn cửa xe xuống, để cái nóng oi bức ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 phả vào mặt. Nhưng làm vậy không những không làm cho đầu óc bình tĩnh trở lại, ngược lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 càng làm cho cảm giác bức bối nhen nhóm dữ dội. Dứt khoát đóng cửa lại, nhắm chặt hai mắt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 không nghĩ nữa, cố gắng để bình tĩnh lại, chắc là do đêm qua ngủ không đủ, chỉ mấy phút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 ngắn ngủi, đã khiến mệt mỏi chìm vào mộng đẹp.

Lục Thần Hòa lẳng lặng lái xe, rất nhanh đã đến Jessie’s. Anh dừng xe, vừa muốn mở miệng, quay đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 sang đã thấynặng nề thiếp đi, phát ra tiếng thở đều đều. Anh nhìn bên ngoài xe một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lát, chuyển động tay lái, chậm rãi cho xe vào bãi đỗ.

Lúc xe ngừng hẳn, anh quay đầu nhìn cô lần nữa. Lọn tóc dài dọc theomá, bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thức ngậm vào miệng. Anh nở nụ cười, vươn tay nhẹ nhàng gạt lọn tóc vuốt lại ngay ngắn giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cô. Gương mặt của khi ngủ cứ như một đứa trẻ vậy.

Anh chóng một tay lên trán, lặng lẽ ngắm nhìn cô, một cảm giác khó tả đang len lỏi khắp trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 tim anh.

Anh thích cảm giác chẳng làm thế này, lặng lẽ ngắm nhìn thể cảm nhận được cô, dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 như vẫn ở trong tầm mắt của anh, chưa từng rời đi. Chuyện hồ không tối qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 bây giờ anh đã thể chắc chắn, không biếtđâu, không biết từ khi nào, anh thích một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 gái vẻ ngoài quật cường nhưng nội tâm lại mềm yếu cô, không hề dự tính nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 trước cả.

Không biết qua bao lâu, Thị Y Thần động đậy thân thể, giật mình tĩnh dậy trong cơn màng. Khung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 cảnh quen thuộc ngoài cửa xe nói chobiết, đây chính bãi đỗ xe ở gần cửa hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Jesssie’s của cô. Cô nhìn thoáng qua đồng hồ trên xe, mới đó đã ngủ hơn một giờ.

bối rối nhìn về phía Lục Thần Hòa, đôi mắt anh dịu dàng trầm tĩnh. ngượng ngùng im © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 lặng một lúc lâu, khẽ nói: "Anh nên gọi tôi dậy..."

Anh nhướng mày nói: "Cưỡng chế phá ngang giấc ngủ của người khác, dễ hại đến tâm sinh lý. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 Tâm trạng của em đã không tốt, tất nhiên anh muốn ngăn không để em phải chịu kích thích nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.13 thôi."

không nói liếc anh một cái: "Quái lạ, kiểu giải thích thế này nữa à?"

Anh không nói chỉ cười cười.

"Cám ơn anh." bĩu môi, đẩy cửa xe ra.

"Tạm biệt." Cô dùng sức đóng cửa xe, học theo cách nói "Tạm biệt" của anh, quay đầu bước đi, đi một quãng xa vẫn không nghe tiếng khởi động xe. Cô quay đầu lại, liếc mắt, đúng là xe của anh vẫn đứng yên tại chỗ. Cô bắt đầu có chút hoảng hốt, sao anh ta còn chưa đi nhỉ?Không lẽ đang nhìn cô?Lúc nãy cô ngủ lâu như vậy, anh ta cũng không gọi cô dậy. Người đàn ông này rốt cuộc đang nghĩ gì? Cô đè lại tiếng tim đang đập điên cuồng, sao trong lòng cô lại có cảm giác hốt hoảng thế này?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Anh Gặp Lại Em, Anh Gặp Lại Em Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Anh Gặp Lại Em Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Anh Gặp Lại Em full, Anh Gặp Lại Em online, read Anh Gặp Lại Em, Hoa Thanh Thần Anh Gặp Lại Em

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Anh Gặp Lại Em

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc